Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Yêu con vì cái gì?

Đôi khi mình tự hỏi mình yêu A Nhí, A Nhú vì lẽ gì? Vì tụi nó ngoan và biết nghe? Hay vì nhìn tụi nó để mình nhớ những ngày thơ dại? Không biết, vì cảm giác này nhập nhằng quá, và dù tách ra hai nguyên nhân riêng biệt, ta vẫn yêu A Nhú và A Nhí.
Từ khi mang con về nhà, bỏ đi lên thành phố, mua hột về cho ăn, nghe bà ngoại kể các con lớn lên như thế nào, ngoan ra sao. Nó ngoan lắm, chỉ cần vẫy tay là chạy lai, lục nồi, lên chỗ để hột, ôm chân mẹ Ba Bột, đánh với con rắn, chuyền cành bắt chim bắt chuột. Ta yêu cái lưỡi mỏng dính, hay đòi ăn, yêu con gái đã vất vả tha cả bầy con lên giường mẹ Tư khoe. Yêu bàn tay bàn chân của con gái, vì rất chi là giống mẹ: bà ngoại hay nói là mắt to choáng hết cái mặt, thao láo, ốm nhom ốm nhách, tay chân bé xíu. Con gái ngoan, mẹ dặn gì cũng nghe, lại hay hóng chuyện. Hai đứa con của mẹ làm phòng bà ngoại đầy mùi mèo, thiệt kinh tởm. Mẹ nhớ mỗi lần các con mừng nhảy cỡn lên, A Nhú nghe lời mẹ lắm. Dù rằng bà ngoại hay chửi, nhưng nếu A Nhú của mẹ mất tích 1 buổi, mẹ sẽ thấy bà ngoại chạy vô mấy nhà kho dọn dẹp, tìm kiếm, suýt xoa.
Khi còn thân nhau, mẹ hay thì thầm với hai con “Thương ba mày”. Sau này, mẹ vẫn hay nói cho con mẹ nghe “dù không thương ba nữa nhưng mẹ vẫn thương con trai con gái mẹ nhất”.
Mẹ thương con gái, tính tình ngoan hiền, mang nặng đẻ đau nên nâng niu từng đứa một. Bà ngoại khen, ông ngoại khen, mẹ thương, mẹ Bột thương. Chỉ có mẹ Nhi hay la thôi. Và mẹ rất ghét anh Sị anh Lít thiên vị. Dù mẹ không thương Cổ Bình nhiều, mẹ vẫn cho Cổ Bình ăn. Hai anh không thương A Nhí A Nhú của mẹ, thì 2 anh không cho 2 con của mẹ ăn. Không công bằng tẹo nào.
Dù sao thì, có mẹ thương là đủ. Mẹ cũng thế, chỉ cần có hai đứa con, mẹ đã thấy mình đủ và giàu.
Mẹ sẽ tìm cách rước con mẹ theo, dù chân trời góc biển, vì yêu con và một phần vì bố.
Đôi khi, mẹ nghĩ điều này làm anh bikini buồn, từ khi mẹ chính thức thả 2 con ra, bikini không cho mẹ ẵm nữa. Lần đầu tiên bikini giận mẹ.
Bikini là con mèo thiệt thòi nhất quả đất này. Mẹ đồng ý, vì A Nhú của mẹ luôn không muốn cho anh bikini ăn hột. Dù rằng chung một mẹ.
Mẹ thương thân hình sứt sẹo của bikini, cái đầu to không chèn được vô cái chén. Mẹ thương bàn chân nứt nẻ của A Nhú, thương từng cử động của con mèo đỏ mặt tía tai của mẹ.
Hạnh phúc sao khi mỗi bước đường mẹ đi đều có bóng hình các con mình.