Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014
Rời trạm dừng số 1
Vậy là ta đã quay lại cái trạm này, để nói lời từ biệt trước khi đến trạm kế tiếp. Cuộc sống có bao nhiêu trạm, không rõ. Nhưng chỉ cần một phút định mệnh trong cuộc đời, và ta quyết lòng thay đổi. Như vậy được tính là một trạm. Trạm 2014, nơi có mất mát là nhiều. Cảm giác bất lực nhìn người mà ta yêu quý, vĩnh viễn không còn thở, không còn nghe, không còn nhìn, không còn cười. Năm nay, ta biết có một người đàn ông tận cùng đau khổ đã rời khỏi cuộc sống, kết thúc như vậy là có hậu theo quan điểm con người hay không có hậu theo quan điểm con cái Chúa. Có hai câu hỏi đến chết cũng chưa chắc biết được câu trả lời:
1. Con Ô Vàng huyền thoại đã từ đâu đến?
2. Cha đã về đâu?
Cũng có một vài sự chia xa, Socpin đã chết vì già, chỉ mới vừa chớm già. Ta cũng đã không còn nhìn thấy những người thân yêu, hai bên đều đang tồn tại trong thế giới rời rạc, hỗn tạp này. Nhưng không bên nào có thể quay trở lại. Vì từng giai đoạn trong cuộc đời con ấu trùng - sâu - nhộng - bướm đều có một thế giới khác, ít nhất là qua lăng kính của đương sự.
Mèo Asị và Đầy Tớ Gái, hai đứa con ta mang về nhưng lại thiếu trách nhiệm. Rồi Lili, Qua Qua, Mỹ Mỹ, Chip Chip, Xuka, Beo, Ingong và Í O... mỗi đứa đều thương chị Tư theo một cách khác nhau. Con gái Điệu - nàng công chúa ngủ trong rừng mãi mãi không gặp được hoàng tử. Đồ thị hình sin lại tiếp tục lập thêm chu kì mới: bà ngoại quả quyết là chuyến này tụi nó chết thì không nuôi thêm. Vậy mà giờ quân số đã lên tới 13, tính luôn trong chòi. Kết luận một câu: nhà này không đáng tin giống như câu thần chú của chị Tư "thương số 1" hoặc "có một đứa con thôi mà sao không thương được". Thì đúng, có một mình nó chứ có ai trong nhà giống nó đâu.
Thằng Hot Guy, nhất định phải chinh phục thằng Hot Guy. Không đứa nào có thể từ chối chị Tư. Nhưng thương chị Tư chưa chắc đã được thương lại đồng đều, sự thú nhận thành thật nhưng tàn nhẫn. Chịu.
Trạm thứ 2 không có bạn đồng hành, không có cha, không có người lớn khác chống lưng, không có lí do để đổ thừa, không có gì hết. Chỉ mình ta với ta, và những ký ức, những kỳ vọng không mong đền đáp...
Thui thủi hay hạnh phúc? Tự mà chọn. Tự mà thiết kế. Tự mà đánh giá. Tự mà chịu trách nhiệm. Việc gì không ai có thể làm thay cho mình thì nhất định phải tự thực hiện.
Kết thúc trạm thứ nhất, ơn Chúa, con vẫn còn sống bình an và hạnh phúc.
Ba mươi tuổi, đánh dấu một mất mát không gì bù đắp nổi. Nhưng trong cuối chặng này, một sức mạnh mới âm ỉ đâm chồi.
Con sâu đo phải co đầu để quăng mình đi tới thật xa.
Trạm 2 ơi, ta tới đây. Thử coi đời còn thử thách nào có thể quật ngã một lãng tử: chỉ có trái tim và tinh thần quả cảm. Sợ gì nữa mà không tới luôn bác tài?
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Từ chối yêu thương
Mình không mong viết blog, vì chính những lúc này cảm xúc chi phối rất nhiều. Hôm nay, mình nghĩ mình có tội với con mình, với Nhá.
Đã không biết bao nhiêu lần mình ôm con mình, đứa con mồ côi mà chính mình đã cắt dây rốn, và lần đầu tiên trong đời, một con mèo cái trở dạ ngay trên người mình. Mình đã giúp mẹ đỡ đẻ, tự hào vì trở thành một bà mụ (phụ tá thôi) góp phần cho mẹ tròn con vuông.
Con trai mình, mới 7 tháng tuổi, mình vẫn tự hào khoe với bất cứ ai đến nhà, con tôi 7 tháng tuổi mà đã to con như thế. Anh Năm Sị bảo lí do là Nhá được uống sữa bò (cảm ơn chị Hai đã nâng niu con). Mình thì yêu đôi chân mập mềm, tai con to chắc còn có thể bự thêm nữa. Một đứa con, tự hào thay. Mỗi khi mẹ Hai càm ràm chuyện Nhá lục tung nhà tắm, mình cười sang sảng, yêu con mình hết sức. Mẹ yêu con nhất trên đời, mình hay thì thầm với con mình như vậy.
Ấy thế mà mình đã phản bội, giống vụ bikini, mình đưa hai con mèo nhép về. Chỉ có điều, lần này khác với trước. Lần trước mình không yêu bikini nhiều bằng 2 mèo mới, lần này mình cảm nhận ngay được nỗi buồn. Mẹ Tư đã phản bội Nhá, hèn hạ. Khỏi phải nói thằng nhỏ sốc đến mức nào, bỏ ăn hạt, không vào nhà, và lúc mình bế hai con mèo nhỏ trên tay, ánh mắt Nhá làm mình tan nát cõi lòng.
Nhá, một thằng nhỏ hay giận dỗi, dễ tủi thân (bà ngoại cũng công nhận tính tình như vậy là giống hệt mẹ Tư). Đúng, mẹ cũng vậy mà Nhá, mẹ cũng sẽ rút mình lại nếu nhìn thấy tình yêu đã dành cho mình nay đã dành cho người khác. Mẹ cũng tổn thương, mẹ cũng hứa với lòng là chỉ yêu thương ai đó đúng một lần. Mẹ giống Nhá vì sự cô đơn vô tận, nhưng nhìn thấy người khác cũng giả bộ giỡn. Như Nhá của mẹ lúc nhỏ, có thể chơi cả ngày không biết mệt, mắt có thể láo liên nhìn và đùa với bất cứ ai, có thể núp sau bánh xe hơi và khều móc tất cả những người (và chó) đi ngang qua. Má và Nhá giống nhau như giọt nước, mỏ nhọn, mắt to như mắt cá thu, chân tay mềm, và vui. Má với Nhá cũng buồn như nhau, những tối nằm thơ thẩn nghĩ cuộc đời mình cần gì? Muốn gì? Có gì là mục đích sống? Chết thì sao?...
Vậy mà má đã tráo trở. Nhá có quyền từ chối má, nhưng ai sẽ thương con? Bà ngoại có 3 chihuahua mới, có ông ngoại, có 2 mèo nhỏ.... Bà ngoại có yêu Nhá không? có chạy theo con để ép ăn từng miếng cơm không? Và nếu có thì sao? Chẳng thể nào lấp đầy những khoảng trống trong lòng Nhá, chữa lành những vết buồn trong trái tim non của con mèo bị thiến như Nhá.
Không gia đình, không mẹ, không tình thương... Nhá đã chọn cách từ chối yêu thương. Má không xứng với tình yêu của con, con nhỉ?
Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012
Nợ ai một chút ân tình
Ta từng nghĩ mình chưa từng nợ ai, dù là chút ân tình vụn vặt. Vậy mà trong cõi xa xăm nào đó, ta vẫn đau đáu mình đã nợ một chút ân tình của con mình. A Kai và Mốp. Đã hơn 10 năm từ ngày rời xa, ta thấy ân hận và yêu thương quá đỗi.
Mười năm, khi còn là một đứa con gái vô tư học cấp 3, cười toét miệng và ca hát líu lo. Năm đó, mẹ và hai đứa em đã chuyển hẳn lên Bình Dương, còn ta với nồng nàn. Và 2 đứa nhỏ đã làm bạn với ta trong suốt thời gian hiu quạnh đó. A Kai là một đứa xấu xí nhất quả đất. Thằng con này có tới 4 hàm răng, lông trụi lũi vì bọ chét, mặt hếch và tay chân ngắn ngủn. Cứ một cọng lông là một con bọ chét, bọn này lại còn lì như củ mì nữa chứ. Bắt mãi, bắt mãi đến lúc hết mới thôi, nhờ thế mà lông mọc bình thường trở lại. Vậy mà ta thương thiệt thương. A Kai hay chạy theo ta đi tiệm, thường nằm mọp xuống đất khi ta kêu váng “Akai, xe tới kìa con”. A Kai lùn chạy theo ta không kịp, thế là cu cậu lăn tròn theo. Có buổi chiều nọ ta đã cười đau cả bụng vì Kai Kai trèo mãi không lên được bậc thềm. (Mẹ xấu nhỉ, lẽ ra phải đến đỡ con lên). Cô Bảy thương A Kai, vì mặt A Kai giống anh Sáu Lít. Trước giờ cô ấy chưa bao giờ yêu thương con chó nào, thế mà thương con Kai của chị Tư. Tội nhất là Mốp ăn trộm gà nhà người ta, khi bị phát hiện thì A Kai đứng ngay hiện trường, còn anh Mốp đã trốn biệt. Oan tình.
Mỗi buổi sáng, chị Tư mặc áo dài, dắt xe đạp ra đường, ngồi nhìn trời nhìn đất chừng 10 phút. Nhiều người cứ nghĩ chị Tư bị thần kinh, vì sáng sớm không lo đi học. Nhưng đi làm sao được, khi thằng nhóc cứ chạy theo mãi, thành ra chị giả vờ ngồi chơi, lừa lúc em ấy mất cảnh giác mà chạy vụt đi. Thế mà cu chàng bị lừa suốt cả năm học, thương hết biết.
Hết lớp 12, ta buộc phải rời A Kai vì lúc đó chẳng có cách nào đưa con lên Bình Dương với ngoại. Đành phải gửi con cho dì Ba sau khi sắm một sợi xích cho con trai. Ta đã chạy như một con hèn (không phải thằng hèn đâu). Vì nếu con trai nhìn thấy, nó sẽ chạy theo ta giống như đã từng theo chân ta mỗi buổi sáng đi học. Nếu có thể quay lại thành một bộ phim, có lẽ ta không cầm được nước mắt. Vì chính ta lúc đó cũng đã hoang mang trước cuộc đời rộng mở. Giống như một con thú yên ổn trong chuồng, ngày kia ai đó quên mở đóng cửa, và khách, và động vật khác cứ ghé vào, sợ lắm. Chưa kể mùa hè đó, mưa gió não nề, tâm tình cùng tận. Mỗi lần ta rời quê là mỗi lần khóc. Chẳng hiểu. Đắng và ngọt. Đó cũng là lần cuối cùng ta nhìn thấy đứa con yêu của mình, vì sau đó A Kai đã tuyệt thực cho đến chết. Mẹ nợ A Kai rồi. Mẹ vô trách nhiệm, tàn nhẫn và hèn hạ. Nếu đặt mẹ vào tình cảnh con lúc đó, quả là cái chết cũng là một lựa chọn hợp lý. Vì thà rằng chưa từng được yêu thương, chứ đã từng được yêu thương rồi bị ruồng bỏ thì đúng là bất hạnh.
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012
Tiếp tay cho cái ác
Ta vẫn hay cười khoái chí khi bé mèo cưng (Nhá) hoặc Ping Pong (chị Hai hay gọi là Ing Ong - một cái tên xấu ẹ) hỗn và bị ăn đòn. Nhiều khi ta nghĩ, như thế là tiếp tay cho cái ác hoành hành bá đạo ở cái nhà mình.
Mỗi lần gọi điện về nhà, sau những lời thăm hỏi cho có lệ với mẹ, chị Hai thì thế nào cũng kèm theo 1 câu "Chó mèo khỏe hết hả mẹ?". Chắc với bạn mười mươi rằng chị Hai thế nào cũng bắt đầu câu chuyện dài nhiều tập "Thôi mày đừng có nhắc tới tụi nó nữa". Rồi thì nào là Nhá Nhá mới ăn trộm 3 cái đầu gà, báo hại cả 8 con chó ăn cơm không cả ngày (vì mỗi ngày đều nấu cơm chung với đồ ăn cho tụi nó). Sau khi đã cướp được 3 cái đầu gà, cu cậu ăn một mạch trong góc tủ lạnh rồi đi ngủ. Chị Hai đã điên tiết đánh cho một trận (thì vốn là chị Hai rất hận Nhá vì cái tội cạy cửa khi chị ấy trong nhà tắm). Rồi thì cái tội lục tung cái thùng rác trong nhà tắm và xả giấy vệ sinh mỗi khi bị bắt nhốt (thì cũng do táo tác mới gây nên nông nỗi). Anh Lít thì nắm cái đầu mập dọng dọng vô bàn ăn cơm, nhìn thấy mà tội. Cũng may là vì quá mập, nên cú đánh đòn Nhá của mẹ cứ tưởng là đang ... giỡn. Xong rồi thì quên béng tội vừa gây. Thiệt thương hết sức.
Chỉ có mỗi bà ngoại và mẹ thương Nhá, vì mỗi lần ăn đòn thì bà ngoại ôm Nhá lâu thiệt lâu "tội nghiệp thằng nhỏ mồ côi, suốt ngày chị Hai cứ đánh", còn mẹ thì bênh vực "có mẹ với bà ngoại thương là đủ rồi, để mẹ cho mấy đứa kia nhịn ăn hột ("hột" là một dạng thức ăn đóng gói ấy mà).
Với Ing Ong thì chị Hai thương hơn, và giọng chị Hai trở nên vui tươi như nói về giấc mơ vui vẻ nào đó. "Ing Ong nó lạ lắm. Hôm qua, Ing Ong của chị Hai ngậm mấy cái bông hồng, chạy vòng vòng nhà, sau đó gặm hết nữa cái bông, rải ra xung quanh chổ nó nằm. Thấy thương lắm, chị ngâm nhiều bông li li vô đó, mà nó biết chọn bông hồng đẹp nhất nó cắn". Thiên vị rõ ràng luôn, nếu con mèo của mình mà làm vậy thì đã tan xương nát thịt với chị ấy.
Chuyện chó mèo là một cuộc chiến, âm ỉ nhưng quyết liệt bạn ạ. Vì ta chỉ là người mua hột, mẹ ta chu cấp tiền mua thức ăn, còn chị Hai là người phân phối thực phẩm cho tụi nhỏ. Nhưng rõ ràng là, khi đã yêu thương tụi nó, thì tất cả trở thành thiên vị. Ta thì ta vẫn chọn một cách, dù Nhá có làm gì đi nữa (ý là có ác đến đâu đi nữa), ta vẫn yêu nó vô cùng tận.
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012
Hai đứa mướp
Thiệt là không công bằng nếu như ta không đề cập với bạn về mèo Cổ Bình một cách nghiêm túc, vì ta nhận ra từ đầu năm 2012 đến nay, ta có thay đổi thái độ về Cổ Bình(kèm theo chút thán phục). Cũng sẽ bất công nốt nếu như ta bỏ qua con mèo Nhá (con của A Nhí - tin tức mới cập nhật hồi hôm là nhóc con đang bị sưng má phải, ta nghi đó là hậu quả của trò nghịch dại với con bò cạp hoặc rắn). Không để bạn chờ lâu, để ta giới thiệu sơ về hai con mướp này.
Cổ Bình đã sống ở nhà ta gần 8 năm, giật kỷ lục không chết trong khi hàng chục con mèo khác đã đi theo ông bà. Cổ Bình xấu, mập ú, mắt trợn trắng (nghĩa là chẳng thấy tròng đen ở đâu), suốt ngày xí chỗ trên ghế giữa. Nhà có 4 cái ghế, nếu bạn ngồi ghế này, nó sẽ nhảy sang ghế khác, nếu có 4 người ngồi, nó sẽ trèo lên bàn. Cổ Bình thích chụp ảnh, dù xấu ẹ nhưng cũng làm avatar cho anh năm Sị và chị Bột (vốn là 2 fan hâm mộ của Bình Bình). Ta - bị hai lần cắn tay (có lần bị cắn vào ngày 29 Tết mới đau chứ), đã hứa với lòng rằng không bao giờ ẵm Bình Bình thêm lần nào nữa. Bình Bình sinh con khéo, thường giấu biến con đi cho đến khi nghe tin có người nào về thăm thì mới đem các con ra triển lãm. Ta vẫn cho rằng chó mèo nhà ta biết nghe tiếng người. Bình Bình là mẹ tốt, chỉ có điều không tốt lâu vì khi con lớn, Bình Bình cứ tưởng người dưng. Nhưng thôi, chuyện đời tư của nó, ta xen vào thì không tiện. Một phần vì ta cũng sợ cái vuốt của Bình Bình (khi nó tát mấy con chó nghe bốp bốp rõ to). Và đừng dại dột đánh nhau trước mặt Bình Bình, nó sẽ đánh cả hai bên vì cái tội làm ồn đó. Riêng thằng Koka thì ta thấy không dưới chục lần đứng run khi bị Bình Bình lườm nguýt (nhớ không, ta nói với bạn rằng Koka là một thằng nhóc bị thiểu năng - cứ cười suốt ngày, chỉ được mỗi tánh ngoan - bạn cho ăn là nó mừng bạn 2 lần - trước khi ăn và sau khi ăn). Đúng, Koka là con chó lịch sự, biết điều mặc dù hơi yếu tim. Ta thương Bình Bình khi nó nằm lăn lông lốc trước sân, chẳng khi nào rời khỏi nhà mà có hàng tá chàng mèo đẹp kéo đến (bọn mèo ấy lại chẳng ngán tám con chó nhà ta). Bạn thấy có đáng nể không? Cổ Bình quả là mềm mại nhất quả đất (không tính cái móng vuốt của nó hoặc khi nó liếc ai đó - ai đó tức là con chó nào đó).
Nếu bà ngoại nói "ra sân" (nghĩa là mấy con chó phải ra sân ngồi hết), bạn sẽ thấy Bình Bình trở thành đại tổng quản - đừng hòng mà con chó nào vào nhà được với nó. Ta nghĩ, nếu con chuột nào vô tình chạy qua, gặp phải ánh mắt sắc lẹm của nó thì cũng đủ lăn ra chết giấc.
Nhá Nhá lại là con mèo buồn cười khác. Ta không biết gọi nó là anh chàng hay cô nàng, vì nó là mèo đực bị thiến. Theo lời mẹ kể lại thì ban đầu em nó khóc to, đau quá khóc nhỏ dần nhỏ dần rồi im cho người ta làm gì thì làm (chỉ là thiến thôi mà). Dượng ta nói, nó đã không còn cảm giác làm người lớn nữa, chẳng biết đến tuổi tác. Thật thế, nó chỉ thích ăn rồi ngủ, chui vô xe hơi thò cái tay ra chọc bất cứ ai (bao gồm cả chó) đi ngang. Nó giỡn không biết mệt. Vui nhất là khi ta quấn cái mền quanh người nó rồi hôn nó tới tấp (ta cũng bạo lực quá) mà nó chẳng làm gì được. Bà ngoại thương Nhá số 1, vì con ta mồ côi từ lúc mới 3 ngày tuổi, chưa mở mắt. Vui nhất là nó biết mở cửa nhà tắm nhé, và đừng nó nhốt nó vào đó, nếu như bạn không muốn dọn dẹp cái thùng rác vương vãi. Chị Hai và Nhá đánh lộn mỗi ngày, mà mỗi lần méc mẹ Tư thì ta chỉ cười sảng khoái, bà ngoại cũng cười "kệ, có bà ngoại với mẹ Tư thương là được rồi". Ta thương Nhá vì con chỉ mới 6 tháng tuổi nhưng chân tay đã to như cây cột. Ta thích nắm cùi tay nhỏ của nó, hôn vô bàn chân xấu ẹ của nó, hôn cái bụng phệ mỡ của nó.
Ta nhớ lần trước, con trai chưa bị thiến, chỉ mới có 2 tháng tuổi, mềm xèo như trái chuối, bị mẹ ba với mẹ Tư dụ khị trèo lên cây xoài. Các mẹ đứng cổ vũ phía dưới rồi bỏ vào nhà không giải cứu con trai xuống. Bà ngoại quét sân nghe tiếng rớt bịch, tưởng xoài chín rụng ai ngờ thằng nhóc té. Thương lắm, cậu chàng đau quá ngất xỉu, bà ngoại ẵm vô và chửi hai bà mẹ vô tâm. Ta thiệt có lỗi. Nhá Nhá nghịch dại lắm, nó chạy quanh quẩn như con chó con, đùa giỡn và cắn mấy con sâu mập ú (mấy con này luôn là nguyên nhân ta hết hồn và khiếp đảm). Bởi vậy lần sưng mặt này dám cá là bé mèo cũng nghịch dại mới ra nông nổi.
Ta thương con ta, nhiều khi thất nghiệp (ý là từ hồi đi học đến nay), cảm thấy mình bất lực trước mấy đứa con này. Nhiều khi ôm nó, ta tự an ủi "mai mốt mẹ đi làm, có nhiều tiền sẽ mua cả cá thu cho tụi mày nhé". Trước đây, mỗi lần về quê thì balô đã đầy thức ăn hột. Giờ thì phải mua đồ rẻ tiền, lâu lâu lại nói với ngoại "tụi nó lớn rồi, ăn cơm cũng đủ dinh dưỡng nên con không mua thức ăn nữa nghe mẹ". Vậy mà cứ ki cóp tiền để dành mua vài bịch mang về, và sẽ cuống quýt lên nếu chị hai thông báo "sắp hết hột cho mèo mày ơi". Sự thật là chị ấy cứ lén lấy cho mấy con chó to xác ăn, thử hỏi bao nhiêu mới đủ cho chúng nó? Bạn không biết đâu, khi tự tay chăm sóc một mầm xanh nào đó, nhìn nó lớn từng ngày, dù rằng một cú vươn nhẹ của nó cũng làm mình sung sướng. Nhiều khi ta nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta ôm con mình, và hôn cho đến chết? Hihihi.....
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012
Rời bến cũ
Vậy là mình đã quyết định rời cái bến nước cũ - cái bến ta neo lại 7 năm, dong con thuyền ra một con sông lớn. Những con sông mà mình hình dung rằng nó sẽ chảy ào ào ra biển lớn. Mình đã từng nghĩ, ra đi là để chứng tỏ thì bây giờ, bến nước này cũng đã trở thành một cuộc chiến. Vậy sao mình không rút giáo ra?
Nhìn lại một năm đã qua, ta khác trước quá nhiều. Tuy vẫn còn hậu đậu, nhưng đã có khắc phục. Không dựa dẫm, huyễn hoặc (cũng đúng thôi - đã còn trẻ nữa đâu). Ta nhìn thấy những bến bãi lớn, nơi đó, ta mơ màng một buổi gieo trồng, đôi lúc mơ về một ngày neo bờ, cùng nhau ngồi bên bếp lửa ấm áp. Ta xông xáo chạy xuống bếp, vừa nấu ăn vừa hát. Không biết đó là suy nghĩ nhất thời của kẻ mang trong mình dòng máu phiêu lưu hay thực sự là mong ước trong tiềm thức của kẻ lãng du mệt mỏi luôn mơ về yêu thương.
Không biết, vì chưa nhận ra mình thực sự muốn gì.
Chó mèo thay đổi quá nhiều, sau vụ A Nhí chết đau đớn, rồi Uýtky - bà ngoại trẻ của ta lìa đời sau những hành động dại dột (vậy cũng hay - bà ngoại nói là hóa kiếp cho cái đời buồn của nó, còn ta - ít nhất nó cũng được đoàn tụ với anh chồng của nó, về với đàn con của nó). Nhiều lúc nghĩ rằng cái chết của con mình là do mình mà ra. Và dằn vặt chút ít. Rồi mèo Nhá, mấy đứa con khác ra đời, ta nhận ra, mình nuôi chúng vì bản thân mình, sợ cô đơn. Bà ngoại, chị Hai cũng đã chuẩn bị tâm lý chia xa ngay khi vừa yêu thương. Mình ôm nó đó, yêu thương đó, nhưng cũng phải chuẩn bị tâm lý để chiều nay, tối nay nó không trở về. Buồn không?
Hơn một năm, ta có một người bạn đi theo bên mình. Dù rằng đôi lúc giận dỗi, tức tưởi... nhưng chính người bạn đường này đã nâng đỡ ta rất nhiều, cùng vượt qua những khó khăn, an ủi ta trong những giờ phút nguy hiểm nhất, vô vọng nhất.
Dù không chắc con đường kế tiếp sẽ như thế nào, nhưng con đường đã qua cùng nhau là những ngày tháng đáng sống nhất.
Sắp đến một cái bến khác, cảnh tượng khác, sóng gió khác, thử thách khác... Liệu ta có còn đủ niềm tin để vững bước trên con đường mình chọn? Chống xuồng rời bến thôi, chẳng ai có thể quay lại quá khứ. Và nếu có quay lại,cũng không thể tìm thấy điểm gì cần sửa chữa. Vì ta sống là không hối tiếc.
Dong buồm nào... hò hoooooò...hooòòòoòooò ... dzô ôôô..... Khóc gì nữa, đã làm hết sức rồi mà. Cứ hệt như bé mới vào lớp 1 ấy. Lớp 1 ta có khóc đâu nào?
Chả sợ gì. Cứ tiến lên, đi mãi rồi cũng tới thôi hà.
Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012
Một số thay đổi
1. Nhí và Nhú đều chết, ta buồn như ai đó vừa cắt đứt bàn tay của mình. Sẽ không ai có thể hiểu tình yêu của mình dành cho hai con. Và mối liên hệ cuối cùng của mình với người chủ cũ của nó cũng đứt mất. Dù sao cũng là hết duyên.
2. A Nhí để lại 4 đứa con, nhờ Pingpong nuôi. Cái này là do Pingpong tự nguyện, vì Pingpong chơi chung với A Nhí. Mấy bài báo thường đưa tin chó nuôi mèo con và coi đó là chuyện lạ. Nhưng ở gia đình mình, chuyện đó là bình thường (kể cả chuyện Tướng Quân bay qua bức tường 1.7 m).
3. Chỉ còn lại 1 mèo con, anh chàng rất đáng yêu: xấu, mỏ nhọn, chân tay mềm xèo (mình cứ nghĩ là nó sống không thọ nổi), biết nghe lời, nịnh số 1, nhất là nịnh ông ngoại. Anh chàng giống hệt dì Cổ Bình (mèo mướp), có thể là do Bình Bình đánh A Nhí nhiều nên nó đẻ con giống Cổ Bình cho bõ ghét.
4. Bà ngoại mua máy chạy bộ, cả nhà vui, mèo con cũng chạy tới chạy lui, mai là nhỏ con nên cái bàn đạp không đạp vào mặt. Mèo con chưa được đặt tên.
5. Ta nghĩ mình nên yêu thương nhiều hơn, nếu muốn bày tỏ, hãy bày tỏ, nhưng hãy dành cho nhau những điều vui vẻ vì cuộc đời hay làm người ta tổn thương. Và nếu có nỗi buồn sâu kín, hãy giữ lấy, khi ta tự vượt qua được, sẽ trở thành anh hùng.
6. Học Fulbright đã được 2 học kỳ, nhưng vẫn cố gắng xin thêm học bổng, vì cuộc sống là một chuyến hành trình dài.
7. Thấy mình luôn hạnh phúc.
2. A Nhí để lại 4 đứa con, nhờ Pingpong nuôi. Cái này là do Pingpong tự nguyện, vì Pingpong chơi chung với A Nhí. Mấy bài báo thường đưa tin chó nuôi mèo con và coi đó là chuyện lạ. Nhưng ở gia đình mình, chuyện đó là bình thường (kể cả chuyện Tướng Quân bay qua bức tường 1.7 m).
3. Chỉ còn lại 1 mèo con, anh chàng rất đáng yêu: xấu, mỏ nhọn, chân tay mềm xèo (mình cứ nghĩ là nó sống không thọ nổi), biết nghe lời, nịnh số 1, nhất là nịnh ông ngoại. Anh chàng giống hệt dì Cổ Bình (mèo mướp), có thể là do Bình Bình đánh A Nhí nhiều nên nó đẻ con giống Cổ Bình cho bõ ghét.
4. Bà ngoại mua máy chạy bộ, cả nhà vui, mèo con cũng chạy tới chạy lui, mai là nhỏ con nên cái bàn đạp không đạp vào mặt. Mèo con chưa được đặt tên.
5. Ta nghĩ mình nên yêu thương nhiều hơn, nếu muốn bày tỏ, hãy bày tỏ, nhưng hãy dành cho nhau những điều vui vẻ vì cuộc đời hay làm người ta tổn thương. Và nếu có nỗi buồn sâu kín, hãy giữ lấy, khi ta tự vượt qua được, sẽ trở thành anh hùng.
6. Học Fulbright đã được 2 học kỳ, nhưng vẫn cố gắng xin thêm học bổng, vì cuộc sống là một chuyến hành trình dài.
7. Thấy mình luôn hạnh phúc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
