Mọi chuyện không biết bắt đầu từ đâu, vì 3 đứa này không liên quan đến nhau lắm.
Chỉ là A Nhú đã từng làm chồng Cổ Bình, Cổ Bình thì bị chích thuốc triệt sản nên mập ú (do tác dụng phụ của thuốc). Còn Uýt Ky thì suốt ngày nựng cháu ngoại. Đã thế, ánh mắt nó còn van lơn “Sao Pingpong đẻ mà Uýt Ky chưa đẻ vậy mẹ?”. Mình thương Uýt Ky, thấy có lỗi với con. Uýt chăm con rất khéo, dù Uýt xấu xí nhưng luôn sinh con đẹp. Cho Uýt ngừng đẻ là một quyết định sai lầm.
Và hiện nay, mẹ, Uýt Ky và Cổ Bình đều bị chung một bệnh … bệnh mập.
Riêng A Nhú đã thực sự mất tích. Giờ chắc xương nó đã nằm trong đất sau khi vô bụng con chó, hoặc người đã ăn thịt nó.
Mình buồn ác liệt.
Mình thương A Nhú, thương ba A Nhú, vì yêu thương nên mình thấy đau.
Báo luôn với bạn là Pingpong xin 3 con, có 1 con sứt môi, xấu xí tột đỉnh nên nhà mình kêu nó là Đô Đô. Lần đầu tiên mình nói “Mẹ sợ quá Đô Đô ơi”, mình đã bật cười rất sảng khoái. Bà ngoại hay đạp Đô Đô vì Đô Đô xấu, đen, dẹp lép.
Nhưng mình thực sự chưa bao giờ ôm hôn Đô Đô.
Chó mèo làm mình bận tâm đáng kể.
Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011
Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011
Hỗn chiến giữa Nhú và Bikini
Xin cam đoan mười mươi là ta không có ý định lấy tên theo kiểu giựt gân, khêu gợi để câu khách cho hai thằng đực nhà ta. Lí do một phần là do đặc thù cơ thể và sự nhầm lẫm đáng tiếc của bà ngoại. Nhưng cũng tiện thể xin giới thiệu anh Bikini, đực rựa, lông đen toàn thân (trừ ngực và phần trên đùi màu trắng – một kiểu mèo thường thấy ở Mỹ), cộc, giang hồ và có thói quen kêu thật to khi vừa đi xa nhà. Bà Ngoại hay gọi là Mini (bà ngoại chẳng bao giờ gọi đúng tên – ví dụ chó Coca thì gọi là Kâu Ka, mèo anh tên A Nhé bị gọi là A Nhú).
Thành tích: liên tục tay sưng, toét mắt do đánh nhau, sở thích đánh lộn và nằm ngủ trên cây mít.
Đình đám không kém: cậu chàng A Nhú (kiểu mèo đỏ mặt tía tay, xuất thân từ Quý tộc Nga), có một cô em gái tên A Nhí, thông minh, biết nghe lời mẹ, không bao giờ đi xa nhà, biệt danh Thùng Rác (bà ngoại đặt). Sở thích: hột, mì tôm, nịnh ông bà ngoại.
Thành tích: đã bắt được 1 con rắn, 3 con bù cạp, 1 sóc (bị anh Năm Sị và Sáu Lít giật lấy đi nướng), lôi được 1 con rùa đang chạy thoát (cũng từng bị rắn cắn sưng cổ suýt chết). Xin thông tin thêm là A Nhú có khả năng đập mấy cái hộp để tìm hột, tự chạy lại bà ngoại khi thấy ngoại vẫy tay, luôn đi vệ sinh trong toilet.
Mối quan hệ gia đình này hết sức phức tạp: Bikini có vợ là Cổ Bình – một con mèo xề có 3 đời chồng, 6 lần sinh con. Sau đó, Bikini yêu em gái của A Nhú là A Nhí (theo lời Bà ngoại là chiếm đoạt người ta). Sau đó, A Nhú (do không đi chơi khỏi nhà) đã cặp kè với Cổ Bình. Nhân dịp A Nhí có bầu, hai thằng đực ôm đầu nhau đánh một trận còn hơn Tướng Quân với Lucky.
Những ngày tiếp sau đó, Bikini với lợi thế là thân hình cơ bắp cuồn cuộn đã đánh A Nhú liên tục khiến A Nhú trốn trong tủ áo, tối thì rúc vô mền anh Năm Sị ngủ, trong khi Bikini đi vòng quanh nhà gào to “đồ hèn, giỏi thì chườn mặt mèo mày ra đây…”.
Cũng còn một nguyên nhân nữa khiến anh em bất hoà là do mẹ Còi đã mua rất nhiều hột về nhưng chỉ cho A Nhú A Nhí, riêng Bikini rất ít khi được xực (theo lời bà ngoại là Bikini bự, ăn nhiêu cho hết, nó cũng ăn được cơm, ưu tiên cho Nhí, con gái bị đau bao tử).
Ngày hai mươi tháng bảy năm hai ngàn không trăm mười một, ngay tại nhà của bà ngoại, Nhú bị anh Bikini đánh tét mắt, sưng mặt như trái chanh.
Bà ngoại bị bể tủ kiếng, đứt dây điện thoại, rớt cái bình thuỷ. Riêng đương sự sau khi gây rối đã bỏ nhà đi biệt tích giang hồ, hiện không rõ thương tích.
Nay con ở đâu, về nhà gấp có mẹ về thăm, mọi lỗi lầm của con mẹ, ông ngoại, bà ngoại tha thứ hết.
Khi đi, mặc bikini đen trắng, mắt vàng, đầu to rất bất thường.
Ai bị bikini ăn trộm, xin vui lòng báo về mẹ Còi, xin cám ơn và bồi thường.
Kết luận: có nên thiến cả hai đứa không? Trong khi A Nhú không có lỗi gì hết mà Bikini thì thiệt thòi cũng nhiều.
Thành tích: liên tục tay sưng, toét mắt do đánh nhau, sở thích đánh lộn và nằm ngủ trên cây mít.
Đình đám không kém: cậu chàng A Nhú (kiểu mèo đỏ mặt tía tay, xuất thân từ Quý tộc Nga), có một cô em gái tên A Nhí, thông minh, biết nghe lời mẹ, không bao giờ đi xa nhà, biệt danh Thùng Rác (bà ngoại đặt). Sở thích: hột, mì tôm, nịnh ông bà ngoại.
Thành tích: đã bắt được 1 con rắn, 3 con bù cạp, 1 sóc (bị anh Năm Sị và Sáu Lít giật lấy đi nướng), lôi được 1 con rùa đang chạy thoát (cũng từng bị rắn cắn sưng cổ suýt chết). Xin thông tin thêm là A Nhú có khả năng đập mấy cái hộp để tìm hột, tự chạy lại bà ngoại khi thấy ngoại vẫy tay, luôn đi vệ sinh trong toilet.
Mối quan hệ gia đình này hết sức phức tạp: Bikini có vợ là Cổ Bình – một con mèo xề có 3 đời chồng, 6 lần sinh con. Sau đó, Bikini yêu em gái của A Nhú là A Nhí (theo lời Bà ngoại là chiếm đoạt người ta). Sau đó, A Nhú (do không đi chơi khỏi nhà) đã cặp kè với Cổ Bình. Nhân dịp A Nhí có bầu, hai thằng đực ôm đầu nhau đánh một trận còn hơn Tướng Quân với Lucky.
Những ngày tiếp sau đó, Bikini với lợi thế là thân hình cơ bắp cuồn cuộn đã đánh A Nhú liên tục khiến A Nhú trốn trong tủ áo, tối thì rúc vô mền anh Năm Sị ngủ, trong khi Bikini đi vòng quanh nhà gào to “đồ hèn, giỏi thì chườn mặt mèo mày ra đây…”.
Cũng còn một nguyên nhân nữa khiến anh em bất hoà là do mẹ Còi đã mua rất nhiều hột về nhưng chỉ cho A Nhú A Nhí, riêng Bikini rất ít khi được xực (theo lời bà ngoại là Bikini bự, ăn nhiêu cho hết, nó cũng ăn được cơm, ưu tiên cho Nhí, con gái bị đau bao tử).
Ngày hai mươi tháng bảy năm hai ngàn không trăm mười một, ngay tại nhà của bà ngoại, Nhú bị anh Bikini đánh tét mắt, sưng mặt như trái chanh.
Bà ngoại bị bể tủ kiếng, đứt dây điện thoại, rớt cái bình thuỷ. Riêng đương sự sau khi gây rối đã bỏ nhà đi biệt tích giang hồ, hiện không rõ thương tích.
Nay con ở đâu, về nhà gấp có mẹ về thăm, mọi lỗi lầm của con mẹ, ông ngoại, bà ngoại tha thứ hết.
Khi đi, mặc bikini đen trắng, mắt vàng, đầu to rất bất thường.
Ai bị bikini ăn trộm, xin vui lòng báo về mẹ Còi, xin cám ơn và bồi thường.
Kết luận: có nên thiến cả hai đứa không? Trong khi A Nhú không có lỗi gì hết mà Bikini thì thiệt thòi cũng nhiều.
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011
Yêu con vì cái gì?
Đôi khi mình tự hỏi mình yêu A Nhí, A Nhú vì lẽ gì? Vì tụi nó ngoan và biết nghe? Hay vì nhìn tụi nó để mình nhớ những ngày thơ dại? Không biết, vì cảm giác này nhập nhằng quá, và dù tách ra hai nguyên nhân riêng biệt, ta vẫn yêu A Nhú và A Nhí.
Từ khi mang con về nhà, bỏ đi lên thành phố, mua hột về cho ăn, nghe bà ngoại kể các con lớn lên như thế nào, ngoan ra sao. Nó ngoan lắm, chỉ cần vẫy tay là chạy lai, lục nồi, lên chỗ để hột, ôm chân mẹ Ba Bột, đánh với con rắn, chuyền cành bắt chim bắt chuột. Ta yêu cái lưỡi mỏng dính, hay đòi ăn, yêu con gái đã vất vả tha cả bầy con lên giường mẹ Tư khoe. Yêu bàn tay bàn chân của con gái, vì rất chi là giống mẹ: bà ngoại hay nói là mắt to choáng hết cái mặt, thao láo, ốm nhom ốm nhách, tay chân bé xíu. Con gái ngoan, mẹ dặn gì cũng nghe, lại hay hóng chuyện. Hai đứa con của mẹ làm phòng bà ngoại đầy mùi mèo, thiệt kinh tởm. Mẹ nhớ mỗi lần các con mừng nhảy cỡn lên, A Nhú nghe lời mẹ lắm. Dù rằng bà ngoại hay chửi, nhưng nếu A Nhú của mẹ mất tích 1 buổi, mẹ sẽ thấy bà ngoại chạy vô mấy nhà kho dọn dẹp, tìm kiếm, suýt xoa.
Khi còn thân nhau, mẹ hay thì thầm với hai con “Thương ba mày”. Sau này, mẹ vẫn hay nói cho con mẹ nghe “dù không thương ba nữa nhưng mẹ vẫn thương con trai con gái mẹ nhất”.
Mẹ thương con gái, tính tình ngoan hiền, mang nặng đẻ đau nên nâng niu từng đứa một. Bà ngoại khen, ông ngoại khen, mẹ thương, mẹ Bột thương. Chỉ có mẹ Nhi hay la thôi. Và mẹ rất ghét anh Sị anh Lít thiên vị. Dù mẹ không thương Cổ Bình nhiều, mẹ vẫn cho Cổ Bình ăn. Hai anh không thương A Nhí A Nhú của mẹ, thì 2 anh không cho 2 con của mẹ ăn. Không công bằng tẹo nào.
Dù sao thì, có mẹ thương là đủ. Mẹ cũng thế, chỉ cần có hai đứa con, mẹ đã thấy mình đủ và giàu.
Mẹ sẽ tìm cách rước con mẹ theo, dù chân trời góc biển, vì yêu con và một phần vì bố.
Đôi khi, mẹ nghĩ điều này làm anh bikini buồn, từ khi mẹ chính thức thả 2 con ra, bikini không cho mẹ ẵm nữa. Lần đầu tiên bikini giận mẹ.
Bikini là con mèo thiệt thòi nhất quả đất này. Mẹ đồng ý, vì A Nhú của mẹ luôn không muốn cho anh bikini ăn hột. Dù rằng chung một mẹ.
Mẹ thương thân hình sứt sẹo của bikini, cái đầu to không chèn được vô cái chén. Mẹ thương bàn chân nứt nẻ của A Nhú, thương từng cử động của con mèo đỏ mặt tía tai của mẹ.
Hạnh phúc sao khi mỗi bước đường mẹ đi đều có bóng hình các con mình.
Từ khi mang con về nhà, bỏ đi lên thành phố, mua hột về cho ăn, nghe bà ngoại kể các con lớn lên như thế nào, ngoan ra sao. Nó ngoan lắm, chỉ cần vẫy tay là chạy lai, lục nồi, lên chỗ để hột, ôm chân mẹ Ba Bột, đánh với con rắn, chuyền cành bắt chim bắt chuột. Ta yêu cái lưỡi mỏng dính, hay đòi ăn, yêu con gái đã vất vả tha cả bầy con lên giường mẹ Tư khoe. Yêu bàn tay bàn chân của con gái, vì rất chi là giống mẹ: bà ngoại hay nói là mắt to choáng hết cái mặt, thao láo, ốm nhom ốm nhách, tay chân bé xíu. Con gái ngoan, mẹ dặn gì cũng nghe, lại hay hóng chuyện. Hai đứa con của mẹ làm phòng bà ngoại đầy mùi mèo, thiệt kinh tởm. Mẹ nhớ mỗi lần các con mừng nhảy cỡn lên, A Nhú nghe lời mẹ lắm. Dù rằng bà ngoại hay chửi, nhưng nếu A Nhú của mẹ mất tích 1 buổi, mẹ sẽ thấy bà ngoại chạy vô mấy nhà kho dọn dẹp, tìm kiếm, suýt xoa.
Khi còn thân nhau, mẹ hay thì thầm với hai con “Thương ba mày”. Sau này, mẹ vẫn hay nói cho con mẹ nghe “dù không thương ba nữa nhưng mẹ vẫn thương con trai con gái mẹ nhất”.
Mẹ thương con gái, tính tình ngoan hiền, mang nặng đẻ đau nên nâng niu từng đứa một. Bà ngoại khen, ông ngoại khen, mẹ thương, mẹ Bột thương. Chỉ có mẹ Nhi hay la thôi. Và mẹ rất ghét anh Sị anh Lít thiên vị. Dù mẹ không thương Cổ Bình nhiều, mẹ vẫn cho Cổ Bình ăn. Hai anh không thương A Nhí A Nhú của mẹ, thì 2 anh không cho 2 con của mẹ ăn. Không công bằng tẹo nào.
Dù sao thì, có mẹ thương là đủ. Mẹ cũng thế, chỉ cần có hai đứa con, mẹ đã thấy mình đủ và giàu.
Mẹ sẽ tìm cách rước con mẹ theo, dù chân trời góc biển, vì yêu con và một phần vì bố.
Đôi khi, mẹ nghĩ điều này làm anh bikini buồn, từ khi mẹ chính thức thả 2 con ra, bikini không cho mẹ ẵm nữa. Lần đầu tiên bikini giận mẹ.
Bikini là con mèo thiệt thòi nhất quả đất này. Mẹ đồng ý, vì A Nhú của mẹ luôn không muốn cho anh bikini ăn hột. Dù rằng chung một mẹ.
Mẹ thương thân hình sứt sẹo của bikini, cái đầu to không chèn được vô cái chén. Mẹ thương bàn chân nứt nẻ của A Nhú, thương từng cử động của con mèo đỏ mặt tía tai của mẹ.
Hạnh phúc sao khi mỗi bước đường mẹ đi đều có bóng hình các con mình.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
