Chợt nghĩ rằng ta sắp đi đến cái đích của chặng đường thứ nhất. Bạn ơi, hôm qua ta khóc, nghe rõ ràng mẹ ta thảng thốt. Ta hiểu, mẹ ta chưa bao giờ từ chối con bất cứ điều gì. Những cảm giác này có lẽ chưa sâu, khi mà ta chưa từng sinh con. Mỗi ý nghĩ đau, oán, ức mỗi khi mấy con chó gặp chuyện không so bằng cảm giác này. Đơn giản vì chưa hề mang nặng đẻ đau.
Sắp kết thúc rồi ta ơi. Tự hứa với lòng rằng khi rời bỏ bậc thang này, bến nước này… ta sẽ vui hoàn toàn và chẳng còn gì để tiếc nuối.
Tàn, dĩ nhiên, cuộc vui nào cũng tàn, yêu thương nào rồi cũng tan, nỗi buồn nào rồi cũng qua.
Ta mong chờ thời gian.
Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010
Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010
Bán gì cho sang chút đi Còi
Hôm kia ta nói với Năm Sị “có chú kia kỳ lắm, chạy xe máy mà bán dưa leo, tiền lời chắc bù không đủ tiền xăng”. “Nhằm nhò gì, mấy ông trên này (Bình Dương) còn chạy xe máy bán vé số”. Ta đôi khi không hiểu nhiều thứ, và sau khi không tìm được lý do kinh tế nào để thuyết phục, ta nghĩ rằng người ta làm thế không hẳn vì tiền.
Chú kia có thể đi bán để tìm con (như trong truyện chị Tư), hay giận vợ, muốn bỏ đi cho cả nhà lo sốt vó chơi (bán cái gì đó lành lành như dưa leo để bà xã khỏi càm ràm sau khi tìm thấy – “ông đi theo con mắm nào?”). Như ta, từng nghĩ rằng mai mốt hết thời chắc quay qua bán báo, chủ yếu để nắm tin tức hằng ngày, và thoả cái bệnh ghiền chữ nghĩa.
Ta bán một cuốn từ điển chỉ toàn chữ chó, đơn điệu không? Sao không phải là những hình ảnh nơi “phồn hoa đô hội” hay những giấc mơ bay bổng đang theo đuổi? Sao không viết về những giận hờn, hạnh phúc với người yêu? Sao bỏ hết những thứ liên quan đến tâm linh (dù ta không phải là người vô thần)? Không giống người từng trãi, cũng chẳng phải người ngây thơ, cuộc sống ta lưng chừng và rẻ tiền. Đôi khi điên loạn coi “tin tức về chó” là niềm tin cuộc sống.
Rẻ tiền, Còi, thiệt hổng hiểu mày nổi.
Chú kia có thể đi bán để tìm con (như trong truyện chị Tư), hay giận vợ, muốn bỏ đi cho cả nhà lo sốt vó chơi (bán cái gì đó lành lành như dưa leo để bà xã khỏi càm ràm sau khi tìm thấy – “ông đi theo con mắm nào?”). Như ta, từng nghĩ rằng mai mốt hết thời chắc quay qua bán báo, chủ yếu để nắm tin tức hằng ngày, và thoả cái bệnh ghiền chữ nghĩa.
Ta bán một cuốn từ điển chỉ toàn chữ chó, đơn điệu không? Sao không phải là những hình ảnh nơi “phồn hoa đô hội” hay những giấc mơ bay bổng đang theo đuổi? Sao không viết về những giận hờn, hạnh phúc với người yêu? Sao bỏ hết những thứ liên quan đến tâm linh (dù ta không phải là người vô thần)? Không giống người từng trãi, cũng chẳng phải người ngây thơ, cuộc sống ta lưng chừng và rẻ tiền. Đôi khi điên loạn coi “tin tức về chó” là niềm tin cuộc sống.
Rẻ tiền, Còi, thiệt hổng hiểu mày nổi.
Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010
Single mom – được làm mẹ là điều tuyệt vời nhất
Cho chị Hai, Mai Hân và anh An
Không phải một nhà văn, nhưng tối nay ta quyết thức để viết cho con gái Uýtky một lần, một lần đế con làm nhân vật chính. Để ngày mai, có thể ta sẽ quên, mà nếu nhớ lại thì chưa chắc đã dạt dào cảm xúc như lúc này.
Ta có nói với anh An rằng Tướng Quân là một đại anh hùng, mà anh hùng thì cần một mỹ nhân. Tìm đâu ra, khi cánh cổng nhà cứ im ỉm đóng, mà thằng con trai cưng thì thoát ra chỉ để đi đánh lộn chứ không phải đi ve vãn gái. Và con gái Uýtky trong nhà thì chìm ngỉm, bởi chính ta cũng chưa hề lăng xê một cách thật lòng. Nhưng con gái đã sống xứng đáng lắm lắm, vì con gái Uýtky là vợ của Tướng Quân.
Khi bạn nhìn thấy ‘hai vợ chồng’, chắc hẳn bạn sẽ cười nhiều, vì Uýtky có thể đứng dưới bụng của Tướng Quân. Khi thằng nhóc còn nhỏ, nó vẫn hay chơi với con Coka (Năm Sị vẫn hay gọi là thằng hèn - bạn về nhà ta chơi thì bạn mới hiểu, thực sự chẳng ai ở cái nhà này là ghét bỏ thằng nhóc này hết, chỉ là nick name thôi). Lớn chút (thực sự là thằng con Tướng Quân cũng chỉ mới 12 tháng tuổi), TQ chơi với Uýtky nhiều hơn. Một thằng giang hồ, xóc nổi, ngang tàng mà lại yêu một đại tiểu thơ. Đừng nghĩ chỉ có chó đẹp mới làm dáng, con gái Uýtky dù xấu và lùn nhưng lại là một tiểu thư chính hiệu: môi son, mặt vui, đi đứng khoan thai, ánh mắt dịu dàng chết người (ta tưởng tượng những giọt sương trong vắt rơi vào đó mỗi buổi sáng), miệng lè lưỡi cười điệu đàng mọi lúc mọi nơi.
Làm vợ Tướng Quân, con gái đã cự tuyệt thằng Coka, thằng Lucky (sự thật thì 2 đứa này đều xấu và lùn). Gian khổ nhất là sinh con trong lúc không có chồng bên cạnh (thương thằng con trai ta). Uýtky đau bụng đẻ từ chín giờ tối, và mãi đến sáu giờ hôm sau mới sinh hết năm đứa con. Khi sinh tới đứa thứ hai, chị Hai phải bế chó con ra để cắt dây rốn. Uýtky lúc đó đã rất đau, mắt cứ nhìn chị Hai trân trối, đến nỗi Hai phải trấn an ‘Mẹ Nhi chỉ lau cho tụi nhỏ thôi’. Ta đã từng nói với bạn rằng ta biết ánh mắt này. Thương lắm.
Mẹ về, Uýtky khoe với mẹ, khi mẹ ra thăm ổ, con gái đã ngoảnh mặt lên trời, tự hào quá đi thôi. Con của con, 5 đứa con của con nè mẹ ơi. Mẹ ta biết lắm, biết Uýtky sẽ rất yêu con. Có lần ta kể với bạn rằng bọn chó mèo trong nhà vẫn hay vật Uýtky ra đòi bú (nhất là thằng mèo Bikini). Nay sinh được năm đứa con, Uýtky cứ như được tái sinh. Anh Năm Sị giấu một bé vào áo, Uýtky suýt khóc, cứ chạy tới chạy lui đếm con, rồi quay qua tìm trong tay anh Năm. Ta nghĩ nếu giấu lâu chút nữa, chắc chắn con nhỏ sẽ khóc. Rồi anh Lít bắt con Uýtky đem ra xa, con nhỏ thật sự bối rối. Mãi mới lôi được con vào ổ, tuy rằng có sai kỹ thuật. Vì thông thường chúng sẽ cắn nhẹ ở cổ chó con, còn đằng này nó cắn ngay ở bụng.
Năm đứa nhỏ, ta chưa kịp đặt tên, nhưng giống thằng Tướng Quân như đúc, cũng tay chân nhỏ, cũng thịt da đỏ thắm, cũng mặt thon... Ngay cả cái cách ngáp cũng giống bố. Nhưng mong sau chúng đừng quậy nhiều như bố, vì chẳng ai chịu nổi những năm đứa.
Ngày thứ ba, Socpin hư thai. Bụng to và nhiều sữa, nhưng đẻ không được (chị Bột chọc hiếm muộn cho vui ai ngờ thiệt). Mẹ bắt lấy ba thằng thằng con Uýtky cho socpin chăm. Khỏi phải nói Uýtky đau lòng cỡ nào, con nhỏ vô đứng nhờ chị Hai phân xử. Ta biết làm sao? Trong hai nỗi đau của hai bà mẹ, nỗi đau nào nhiều hơn? Rồi khi socpin chạy ra ngoài sủa, Uýtky đã len lén cướp lại hai đứa. Rồi tới socpin xin lại con, chạy kiếm chị Hai méc.
Bạn thấy không? Tình yêu sao lại làm tụi nó đau như thế? Ta hỏi con trai ta rằng “Tướng Quân ơi, con làm chồng, làm cha, con xử sao?”
Không thấy trả lời, tuyệt nhiên không nghe được một câu trả lời.
Uýtky của ta, single mom thật khổ, nhưng mẹ nhìn thấy trong mắt con lấp lánh. Vì được làm mẹ là điều tuyết vời nhất, con gái hỉ?
Không phải một nhà văn, nhưng tối nay ta quyết thức để viết cho con gái Uýtky một lần, một lần đế con làm nhân vật chính. Để ngày mai, có thể ta sẽ quên, mà nếu nhớ lại thì chưa chắc đã dạt dào cảm xúc như lúc này.
Ta có nói với anh An rằng Tướng Quân là một đại anh hùng, mà anh hùng thì cần một mỹ nhân. Tìm đâu ra, khi cánh cổng nhà cứ im ỉm đóng, mà thằng con trai cưng thì thoát ra chỉ để đi đánh lộn chứ không phải đi ve vãn gái. Và con gái Uýtky trong nhà thì chìm ngỉm, bởi chính ta cũng chưa hề lăng xê một cách thật lòng. Nhưng con gái đã sống xứng đáng lắm lắm, vì con gái Uýtky là vợ của Tướng Quân.
Khi bạn nhìn thấy ‘hai vợ chồng’, chắc hẳn bạn sẽ cười nhiều, vì Uýtky có thể đứng dưới bụng của Tướng Quân. Khi thằng nhóc còn nhỏ, nó vẫn hay chơi với con Coka (Năm Sị vẫn hay gọi là thằng hèn - bạn về nhà ta chơi thì bạn mới hiểu, thực sự chẳng ai ở cái nhà này là ghét bỏ thằng nhóc này hết, chỉ là nick name thôi). Lớn chút (thực sự là thằng con Tướng Quân cũng chỉ mới 12 tháng tuổi), TQ chơi với Uýtky nhiều hơn. Một thằng giang hồ, xóc nổi, ngang tàng mà lại yêu một đại tiểu thơ. Đừng nghĩ chỉ có chó đẹp mới làm dáng, con gái Uýtky dù xấu và lùn nhưng lại là một tiểu thư chính hiệu: môi son, mặt vui, đi đứng khoan thai, ánh mắt dịu dàng chết người (ta tưởng tượng những giọt sương trong vắt rơi vào đó mỗi buổi sáng), miệng lè lưỡi cười điệu đàng mọi lúc mọi nơi.
Làm vợ Tướng Quân, con gái đã cự tuyệt thằng Coka, thằng Lucky (sự thật thì 2 đứa này đều xấu và lùn). Gian khổ nhất là sinh con trong lúc không có chồng bên cạnh (thương thằng con trai ta). Uýtky đau bụng đẻ từ chín giờ tối, và mãi đến sáu giờ hôm sau mới sinh hết năm đứa con. Khi sinh tới đứa thứ hai, chị Hai phải bế chó con ra để cắt dây rốn. Uýtky lúc đó đã rất đau, mắt cứ nhìn chị Hai trân trối, đến nỗi Hai phải trấn an ‘Mẹ Nhi chỉ lau cho tụi nhỏ thôi’. Ta đã từng nói với bạn rằng ta biết ánh mắt này. Thương lắm.
Mẹ về, Uýtky khoe với mẹ, khi mẹ ra thăm ổ, con gái đã ngoảnh mặt lên trời, tự hào quá đi thôi. Con của con, 5 đứa con của con nè mẹ ơi. Mẹ ta biết lắm, biết Uýtky sẽ rất yêu con. Có lần ta kể với bạn rằng bọn chó mèo trong nhà vẫn hay vật Uýtky ra đòi bú (nhất là thằng mèo Bikini). Nay sinh được năm đứa con, Uýtky cứ như được tái sinh. Anh Năm Sị giấu một bé vào áo, Uýtky suýt khóc, cứ chạy tới chạy lui đếm con, rồi quay qua tìm trong tay anh Năm. Ta nghĩ nếu giấu lâu chút nữa, chắc chắn con nhỏ sẽ khóc. Rồi anh Lít bắt con Uýtky đem ra xa, con nhỏ thật sự bối rối. Mãi mới lôi được con vào ổ, tuy rằng có sai kỹ thuật. Vì thông thường chúng sẽ cắn nhẹ ở cổ chó con, còn đằng này nó cắn ngay ở bụng.
Năm đứa nhỏ, ta chưa kịp đặt tên, nhưng giống thằng Tướng Quân như đúc, cũng tay chân nhỏ, cũng thịt da đỏ thắm, cũng mặt thon... Ngay cả cái cách ngáp cũng giống bố. Nhưng mong sau chúng đừng quậy nhiều như bố, vì chẳng ai chịu nổi những năm đứa.
Ngày thứ ba, Socpin hư thai. Bụng to và nhiều sữa, nhưng đẻ không được (chị Bột chọc hiếm muộn cho vui ai ngờ thiệt). Mẹ bắt lấy ba thằng thằng con Uýtky cho socpin chăm. Khỏi phải nói Uýtky đau lòng cỡ nào, con nhỏ vô đứng nhờ chị Hai phân xử. Ta biết làm sao? Trong hai nỗi đau của hai bà mẹ, nỗi đau nào nhiều hơn? Rồi khi socpin chạy ra ngoài sủa, Uýtky đã len lén cướp lại hai đứa. Rồi tới socpin xin lại con, chạy kiếm chị Hai méc.
Bạn thấy không? Tình yêu sao lại làm tụi nó đau như thế? Ta hỏi con trai ta rằng “Tướng Quân ơi, con làm chồng, làm cha, con xử sao?”
Không thấy trả lời, tuyệt nhiên không nghe được một câu trả lời.
Uýtky của ta, single mom thật khổ, nhưng mẹ nhìn thấy trong mắt con lấp lánh. Vì được làm mẹ là điều tuyết vời nhất, con gái hỉ?
Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010
Thư viết cho con
Má Tư viết thư cho con trai, nhân dịp má hứa sẽ học hành đàng hoàng. Má nhớ con trai má, đêm nào má cũng ôm gối, rồi nói chuyện một mình mà cứ ngỡ là nói với con trai má. Mà thật sự má chưa hề ôm con dịu dàng như thế, vì má ít về thăm con, và vì con của má không lúc nào yên ngay cả khi con mệt, khi con buồn ngủ.
Má không ngờ má khóc nhiều như vậy. Khi má mất con gái Na, con gái Nô, má khóc như mưa, rồi thôi. Sao má nhớ con hoài hoài. Có thể tại má không dành nhiều thời gian cho con, rồi con đi xa má lại hối hận. Thương con trai lắm.
Má nhớ hồi tết về, gặp con lần thứ hai. Con sủa má suốt 24 tiếng đồng hồ. Má quạu, má đưa con về mà, sao con sủa má nhiều thế. Ở trong nhà, má Nhi mới ẵm được con, ngoài ra thì không còn ai. Rồi khi má đụng vai con, con của má khóc hư hư hư… như con nít. Mãi đến lần thứ tư má về, con trai má lớn chút xíu, và biết suy nghĩ hơn. Con mừng má dù rằng má vẫn chưa chạm được vào con được. Mà má thì cập nhật tin con trên từng cây số, lúc nào con hay chui vô nhà tắm nằm ngủ, lúc nào quay mông cho mèo Cổ Bình tán. Lúc nào đứng chắp tay ngoài cửa sổ xin má Nhi cho ăn.
Lần trước má về thăm con, thấy con má mập mạp chút xíu, má vui lắm. Con trai má chưa được 1 năm tuổi đã phỏng phao như thế này, mai mốt sẽ lớn con lắm. Chả là con đứng lên thì cao gần bằng vai má. Rồi lần sau má về, con má ốm lại. Má Nhi sợ con trai mập khoẻ sẽ bay qua rào được. Mà ốm thì đã sao, con trai má vẫn phi thân qua hàng rào nhẹ hẫng.
Con của má hay đánh lộn với Lucky, má lo lắm. Vì mẹ có thể đuổi cổ con của má đi bất cứ lúc nào. Mẹ bênh Lucky, má hiểu lắm. Giả sử Tướng Quân của má già xọm, con của má lại bị một thằng chó nhỏ ăn hiếp, má cũng sẽ bênh vực Tướng Quân của má. Rồi sao này con má lớn (dù rằng mặt mũi y hệt đứa con nít, vì thế má gọi Tướng Quân của má là thằng chó non), đánh lại thằng Lucky, má cũng lo. Con má là Đại Tướng Quân mà, đánh cho thằng Lucky tan tát. Có bữa con má điên lên, cắn vào tay má luôn. Mà con má đáng yêu lắm, cứ chặp hàm răng vào nhau thật chặt rồi mới cắn. Tay má đau nhưng chẳng bị tróc miếng da nào hết. Con má dù có điên tiết đến đâu cũng còn nghĩ tới má lắm lắm. Ai mà không thương. Con của má chẳng khi nào ăn hiếp mấy đứa trong nhà, vì con Cổ Bình chẳng bao giờ tát con. Mấy đứa kia chỉ cần đi qua khỏi cái cửa phòng thì mưa móng vuốt bay vào mặt. Trong khi con trai má chạy qua chạy lại chẳng thấy Cổ Bình ra chửi. Và dù má biết rằng con trai má vì tự vệ mới đánh lại thằng Lucky, nhưng má không bảo vệ được con mình. Má tệ quá con nhỉ?
Má để thằng con nhảy rào trèo cửa siêu hạng của má bị người ta bắt mất. Lúc đó chắc con má lo lắm. Má Nhi đi học, má Tư thì đi làm xa, chẳng ai bênh con của má. Nếu má là con, má sẽ khóc nhiều thiệt nhiều.
Thằng con của má, dù là Tướng Quân, Blanque hay Bến Xe Miền Đông, con của má vẫn là con chó siêu nhất. Bây giờ mỗi lần má về nhà, không còn đứa nào ra mừng nhảy chân sáo, lúc má đi không còn đứa nào khều mặt liếm đầu. Rồi má sẽ có con khác, nhưng biết chừng nào má tìm được một thằng Tướng Quân nữa, như tụi má đã từng mất con Ô Vàng, con gái Na, con bé Nô…
Thương con trai lắm, đôi khi má nghĩ rằng, má nuôi con thêm vài năm chắc con má có thể nói được tiếng người. Yêu con mãi mãi.
Má không ngờ má khóc nhiều như vậy. Khi má mất con gái Na, con gái Nô, má khóc như mưa, rồi thôi. Sao má nhớ con hoài hoài. Có thể tại má không dành nhiều thời gian cho con, rồi con đi xa má lại hối hận. Thương con trai lắm.
Má nhớ hồi tết về, gặp con lần thứ hai. Con sủa má suốt 24 tiếng đồng hồ. Má quạu, má đưa con về mà, sao con sủa má nhiều thế. Ở trong nhà, má Nhi mới ẵm được con, ngoài ra thì không còn ai. Rồi khi má đụng vai con, con của má khóc hư hư hư… như con nít. Mãi đến lần thứ tư má về, con trai má lớn chút xíu, và biết suy nghĩ hơn. Con mừng má dù rằng má vẫn chưa chạm được vào con được. Mà má thì cập nhật tin con trên từng cây số, lúc nào con hay chui vô nhà tắm nằm ngủ, lúc nào quay mông cho mèo Cổ Bình tán. Lúc nào đứng chắp tay ngoài cửa sổ xin má Nhi cho ăn.
Lần trước má về thăm con, thấy con má mập mạp chút xíu, má vui lắm. Con trai má chưa được 1 năm tuổi đã phỏng phao như thế này, mai mốt sẽ lớn con lắm. Chả là con đứng lên thì cao gần bằng vai má. Rồi lần sau má về, con má ốm lại. Má Nhi sợ con trai mập khoẻ sẽ bay qua rào được. Mà ốm thì đã sao, con trai má vẫn phi thân qua hàng rào nhẹ hẫng.
Con của má hay đánh lộn với Lucky, má lo lắm. Vì mẹ có thể đuổi cổ con của má đi bất cứ lúc nào. Mẹ bênh Lucky, má hiểu lắm. Giả sử Tướng Quân của má già xọm, con của má lại bị một thằng chó nhỏ ăn hiếp, má cũng sẽ bênh vực Tướng Quân của má. Rồi sao này con má lớn (dù rằng mặt mũi y hệt đứa con nít, vì thế má gọi Tướng Quân của má là thằng chó non), đánh lại thằng Lucky, má cũng lo. Con má là Đại Tướng Quân mà, đánh cho thằng Lucky tan tát. Có bữa con má điên lên, cắn vào tay má luôn. Mà con má đáng yêu lắm, cứ chặp hàm răng vào nhau thật chặt rồi mới cắn. Tay má đau nhưng chẳng bị tróc miếng da nào hết. Con má dù có điên tiết đến đâu cũng còn nghĩ tới má lắm lắm. Ai mà không thương. Con của má chẳng khi nào ăn hiếp mấy đứa trong nhà, vì con Cổ Bình chẳng bao giờ tát con. Mấy đứa kia chỉ cần đi qua khỏi cái cửa phòng thì mưa móng vuốt bay vào mặt. Trong khi con trai má chạy qua chạy lại chẳng thấy Cổ Bình ra chửi. Và dù má biết rằng con trai má vì tự vệ mới đánh lại thằng Lucky, nhưng má không bảo vệ được con mình. Má tệ quá con nhỉ?
Má để thằng con nhảy rào trèo cửa siêu hạng của má bị người ta bắt mất. Lúc đó chắc con má lo lắm. Má Nhi đi học, má Tư thì đi làm xa, chẳng ai bênh con của má. Nếu má là con, má sẽ khóc nhiều thiệt nhiều.
Thằng con của má, dù là Tướng Quân, Blanque hay Bến Xe Miền Đông, con của má vẫn là con chó siêu nhất. Bây giờ mỗi lần má về nhà, không còn đứa nào ra mừng nhảy chân sáo, lúc má đi không còn đứa nào khều mặt liếm đầu. Rồi má sẽ có con khác, nhưng biết chừng nào má tìm được một thằng Tướng Quân nữa, như tụi má đã từng mất con Ô Vàng, con gái Na, con bé Nô…
Thương con trai lắm, đôi khi má nghĩ rằng, má nuôi con thêm vài năm chắc con má có thể nói được tiếng người. Yêu con mãi mãi.
Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010
Những con đường đi
Bạn biết gì không? Bữa kia ta đổ quạu. Sao mà không quạu được, đường chính không đi, lại đòi đi đương tắt. Lội ngoằn ngèo vô qua những tấm dal, nhỡ trời mưa ? nhỡ lạc ? thằng em không nói gì, ‘cha chỉ vậy’.
Con đường này dắt ta qua ba lần kỉ niệm. Con đường dal, vòng qua cái chợ nhỏ, y hệt cái hồi Mùa Hè Xanh năm 2004. Ta với Bò Cạp chở nhau trên chiếc xe đạp hai bánh (cái xe này chỉ còn cái khung với 2 cái bánh), lúc chở ta ngang qua cái cống, ta bị quăng bể hết chục trứng. Và sau đó có 2 đứa khùng cười như điên cả ngày. Cũng cái góc cua này, ta vừa ăn nhãn vừa nhìn một cô bé ngồi bán rau vườn. Tưởng tượng hồi nãy em chuẩn bị đi chợ vội, nhưng chiều qua cũng chạy ra vườn quơ vài cọng rau, đọt bí, rau lang và cái bắp chuối. Vậy là ra ngồi chợ tới trưa. Ta quên lí do tại sao lúc đó ta chỉ lấy mắt ngó. Trời, tội lỗi thiệt. Rồi mấy chú đi đám cưới, ghé cái cửa hàng cho thuê áo cưới nằm rúm ró bên bến chợ, thuê cravat. Thấy chưa ? Bạn đi làm lâu nay, có khi nào bạn nghĩ rằng nên vác theo cái cravat vì trân trọng một sự kiện ? Ta không rõ, ta không phải con trai, chỉ đợi mai mốt hỏi chồng.
Con đường rãi đá nhuyễn, nhắc ta một thời cắp cặp tới trường. Hồi cấp 3 chứ đâu xa. Một con nhỏ ốm nhom, chạy xe nhanh như gió, mặt mũi thảng thốt như đã bỏ lại cái gì sau lưng (chính xác là nó bỏ lại cái thằng con Akai đang ngồi chưng hửng ngoài lộ).
Con đường đá thô, nhắc ta một thời cũng cấp 2 và 3, đi bộ 4 – 5 km đi học. Con đường này, có lần ta đòi đem xe đạp của chị hai chạy về tới nhà. Để rồi bữa sau chị dắt bộ lầy mưa lên tận chợ để rửa. Bao nhiêu lượt ta đi ta về, nắng hay mưa, nơi ta thấy rõ ràng đây là quê hương mình. Những lúc xa nhà, nhớ đến rõ ràng từng hòn đá. Tội nghiệp chưa.
Cũng kì lạ, sao ta chưa từng nhớ người, chỉ nhớ những cái khác. Như cây mận, như Ô Vàng, con Girl Girl, con Mi Già, con Mướp, Huỳnh Đề, cây xoài... cứ sống như có tâm hồn rõ ràng. Tuyệt không nghe nhắc đến ai khác để thương cho đỡ ‘ghiền’’.
Quay lại con đường mới qua, nơi đó dẫn ta về với cha. Thiệt thương.
Có lần, ta chưa kể với bạn, rằng những đứa nhỏ ở Mùa Hè Xanh mắt rất sáng, dù khuôn mặt có lấm lem bùn đất, vết nước mũi còn thò lò, hay râu xanh mọc xung quanh khoé miệng (ai kêu trầm nghịch lâu dưới sông cho rong đóng). Những khuôn mặt cười toe khi thấy chị áo xanh đi ngang. Ta cũng cười đến ngoác mồm ngoác mỏ. Mà không, nhưng đứa trẻ này đầu chờ vờ như cá trê, bị đói ăn ngay tại cái nơi gọi là rốn gạo. Một thằng cu sáng rực mắt khi ta chẻ trái dưa hấu, con chị thì níu ngay áo mẹ. Tẽn tò khi nghe ta ghẹo ‘theo chị về ở với mẹ chi nghe, Chim Sâu’.
Có phải đó là cuộc sống không ? Khi ta đã từng rất ghét một chú nhe răng cười khì khì ‘tại nhà chú khổ quá’, nhưng mà, sẽ thiệt là trơ trẽn hoặc lố bịch nếu chú ấy ngồi khóc với ta.
Ta nói với bạn rồi, cuộc sống là một trò chơi.
Mặc dù hôm nay không ăn cua biến với bia, ta vẫn thấy say khi ngồi kể cho bạn nghe những chuyện hổng đâu vô đâu như vầy.
Đời, buồn cười, ta thì khật khùng.
Con đường này dắt ta qua ba lần kỉ niệm. Con đường dal, vòng qua cái chợ nhỏ, y hệt cái hồi Mùa Hè Xanh năm 2004. Ta với Bò Cạp chở nhau trên chiếc xe đạp hai bánh (cái xe này chỉ còn cái khung với 2 cái bánh), lúc chở ta ngang qua cái cống, ta bị quăng bể hết chục trứng. Và sau đó có 2 đứa khùng cười như điên cả ngày. Cũng cái góc cua này, ta vừa ăn nhãn vừa nhìn một cô bé ngồi bán rau vườn. Tưởng tượng hồi nãy em chuẩn bị đi chợ vội, nhưng chiều qua cũng chạy ra vườn quơ vài cọng rau, đọt bí, rau lang và cái bắp chuối. Vậy là ra ngồi chợ tới trưa. Ta quên lí do tại sao lúc đó ta chỉ lấy mắt ngó. Trời, tội lỗi thiệt. Rồi mấy chú đi đám cưới, ghé cái cửa hàng cho thuê áo cưới nằm rúm ró bên bến chợ, thuê cravat. Thấy chưa ? Bạn đi làm lâu nay, có khi nào bạn nghĩ rằng nên vác theo cái cravat vì trân trọng một sự kiện ? Ta không rõ, ta không phải con trai, chỉ đợi mai mốt hỏi chồng.
Con đường rãi đá nhuyễn, nhắc ta một thời cắp cặp tới trường. Hồi cấp 3 chứ đâu xa. Một con nhỏ ốm nhom, chạy xe nhanh như gió, mặt mũi thảng thốt như đã bỏ lại cái gì sau lưng (chính xác là nó bỏ lại cái thằng con Akai đang ngồi chưng hửng ngoài lộ).
Con đường đá thô, nhắc ta một thời cũng cấp 2 và 3, đi bộ 4 – 5 km đi học. Con đường này, có lần ta đòi đem xe đạp của chị hai chạy về tới nhà. Để rồi bữa sau chị dắt bộ lầy mưa lên tận chợ để rửa. Bao nhiêu lượt ta đi ta về, nắng hay mưa, nơi ta thấy rõ ràng đây là quê hương mình. Những lúc xa nhà, nhớ đến rõ ràng từng hòn đá. Tội nghiệp chưa.
Cũng kì lạ, sao ta chưa từng nhớ người, chỉ nhớ những cái khác. Như cây mận, như Ô Vàng, con Girl Girl, con Mi Già, con Mướp, Huỳnh Đề, cây xoài... cứ sống như có tâm hồn rõ ràng. Tuyệt không nghe nhắc đến ai khác để thương cho đỡ ‘ghiền’’.
Quay lại con đường mới qua, nơi đó dẫn ta về với cha. Thiệt thương.
Có lần, ta chưa kể với bạn, rằng những đứa nhỏ ở Mùa Hè Xanh mắt rất sáng, dù khuôn mặt có lấm lem bùn đất, vết nước mũi còn thò lò, hay râu xanh mọc xung quanh khoé miệng (ai kêu trầm nghịch lâu dưới sông cho rong đóng). Những khuôn mặt cười toe khi thấy chị áo xanh đi ngang. Ta cũng cười đến ngoác mồm ngoác mỏ. Mà không, nhưng đứa trẻ này đầu chờ vờ như cá trê, bị đói ăn ngay tại cái nơi gọi là rốn gạo. Một thằng cu sáng rực mắt khi ta chẻ trái dưa hấu, con chị thì níu ngay áo mẹ. Tẽn tò khi nghe ta ghẹo ‘theo chị về ở với mẹ chi nghe, Chim Sâu’.
Có phải đó là cuộc sống không ? Khi ta đã từng rất ghét một chú nhe răng cười khì khì ‘tại nhà chú khổ quá’, nhưng mà, sẽ thiệt là trơ trẽn hoặc lố bịch nếu chú ấy ngồi khóc với ta.
Ta nói với bạn rồi, cuộc sống là một trò chơi.
Mặc dù hôm nay không ăn cua biến với bia, ta vẫn thấy say khi ngồi kể cho bạn nghe những chuyện hổng đâu vô đâu như vầy.
Đời, buồn cười, ta thì khật khùng.
Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010
Do I really like?
Sáng nay đi làm ngày đầu tiên, công việc mà ta định hướng rằng ít nhất phải mất tám năm. Mà thông thường, những dự tính có thể chệch đi đôi chút, trễ tràng hơn nhiều. Và tám năm, biết đâu mất mười năm.
Ta thấy vui, cảm giác làm bạn với chữ làm ta hạnh phúc. Đọc và suy ngẫm, nhìn những người có cùng con đường, thấy ngắn lại. Niềm vui dù chưa nhận rõ, nhưng cảm giác thấy bình yên rất nhiều, một phần là do đang rảnh rỗi. Chắc thế, một tuần làm việc có 2 ngày, còn lại thì tự học hoặc nằm nhà.
Vẫn còn nhiều thứ phía trước, nhưng không thấy mệt mỏi, không thấy mù mịt. Thôi thì, cố gắng hết sức trong lúc còn trẻ như vầy (chứ còn thời gian nào để trẻ hơn nữa đâu?).
Ta hứa sẽ sống và chiến đấu hết mình.
Thích hay không? Chưa biết, nhưng rõ ràng là thích hơn những công việc trước.
Ta thấy vui, cảm giác làm bạn với chữ làm ta hạnh phúc. Đọc và suy ngẫm, nhìn những người có cùng con đường, thấy ngắn lại. Niềm vui dù chưa nhận rõ, nhưng cảm giác thấy bình yên rất nhiều, một phần là do đang rảnh rỗi. Chắc thế, một tuần làm việc có 2 ngày, còn lại thì tự học hoặc nằm nhà.
Vẫn còn nhiều thứ phía trước, nhưng không thấy mệt mỏi, không thấy mù mịt. Thôi thì, cố gắng hết sức trong lúc còn trẻ như vầy (chứ còn thời gian nào để trẻ hơn nữa đâu?).
Ta hứa sẽ sống và chiến đấu hết mình.
Thích hay không? Chưa biết, nhưng rõ ràng là thích hơn những công việc trước.
Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010
Hớp tớp
Dạo này ta ẩu lắm (chuyện thường ở huyện đường, vì theo gấu thì tháng nào không có scandal là không chịu được). Không bể cái này, thì cũng vỡ cái khác. Nhất là đụng tới chuyện nữ công gia chánh, hoặc trong lĩnh vực quan hệ cộng đồng.
Không, hớp tớp ở chổ đọc sách và chuyện lưu tâm.
Ta tưởng tượng cái “tâm” của mình nó sâu cỡ cái chảo chiên không dính, vậy thôi. Nhảy vào họng, cướp diễn đàn, quẹo cua qua mặt… Ta để cái gì vào não? Vào tim?
Ta không biết, mỗi chuyên đọc sách ta cũng nhận ra con người hời hợt của mình. Đọc tốc độ, rồi không nhớ nhiều.
Đôi khi đổ lỗi cho cuộc sống, nhưng mà cuộc sống đã làm gì đâu, có hay chăng là khả năng quản lý thời gian, quản lý bản thân không tốt.
Sắp làm giáo viên rồi, phải thay đổi.
Cuộc chia tay của gấu – còi – hai lặng lẽ hơn ta nghĩ. Nhưng mong rằng cả ba sẽ tìm được con đường tốt đẹp. Ta yêu 2 bạn lắm, cảm ơn vì đã đi chung với ta hai năm, hai năm lên bờ xuống ruộng, đi trên con đường có gần một trăm cái ổ trâu… Cùng vượt qua, cùng buồn, cùng vui. Ở ACB như vậy là thu hoạch lớn lắm rồi.
Không, hớp tớp ở chổ đọc sách và chuyện lưu tâm.
Ta tưởng tượng cái “tâm” của mình nó sâu cỡ cái chảo chiên không dính, vậy thôi. Nhảy vào họng, cướp diễn đàn, quẹo cua qua mặt… Ta để cái gì vào não? Vào tim?
Ta không biết, mỗi chuyên đọc sách ta cũng nhận ra con người hời hợt của mình. Đọc tốc độ, rồi không nhớ nhiều.
Đôi khi đổ lỗi cho cuộc sống, nhưng mà cuộc sống đã làm gì đâu, có hay chăng là khả năng quản lý thời gian, quản lý bản thân không tốt.
Sắp làm giáo viên rồi, phải thay đổi.
Cuộc chia tay của gấu – còi – hai lặng lẽ hơn ta nghĩ. Nhưng mong rằng cả ba sẽ tìm được con đường tốt đẹp. Ta yêu 2 bạn lắm, cảm ơn vì đã đi chung với ta hai năm, hai năm lên bờ xuống ruộng, đi trên con đường có gần một trăm cái ổ trâu… Cùng vượt qua, cùng buồn, cùng vui. Ở ACB như vậy là thu hoạch lớn lắm rồi.
Nhìn tương lai
Không thể tin được mình đã ngồi không gần 2 tháng 30 ngày. Cũng từng làm việc cật lực, có những ngày oai hùng không bỏ sót từng giờ từng phút, có những khoảnh khắc hạnh phúc, tự hào, có những thời điểm hụt hẫng.
Khóc và cười, đôi khi ta muốn khuyên bạn rằng bạn đừng yêu ta, đừng bao giờ yêu ta. Người nào khóc nhiều thì thường quên ngay. Ta mà tìm người yêu thì ta cũng tìm người thâm trầm, điềm đạm, chín chắn…
Nhưng này, mãi đến hôm nay ta mới tổng kết được một chặng đường phía sau, chặng đường 2,5 năm ở chổ cũ. Nơi ta có hai lần khóc, mà lần sau thì khóc nhiều hơn lần trước.
Tuy nhiên, kết cuộc chung thì cũng không đâu vào đâu.
Bạn biết không?
Khi ta rời đi, lặng lẽ như lúc đến. Nhưng không biết sau lưng mình có một ai đó thấy trống vắng hay không? Có ai thấy rằng bao nhiêu năm đó đã đủ để hiểu nhau hay không?
Ta sống 100%, và ta chẳng thấy hối tiếc, cái quan trọng là ta đã bày tỏ. Dù rằng một chiều.
Nhìn tương lai..
Đôi khi thấy mỏi mệt, những tám năm, xa quá. Bốn năm đại học qua thật nhanh, vì vui nên thấy ngắn. Còn phía trước? Ai đi với mình? Hay cuộc sống chia người ta rẽ đôi nhau?
Đã thấy mệt mỏi, có lẽ vì thời gian quá lâu cho một cuộc tìm kiếm. Rồi thì cũng tìm ra, con đường đi. Nhưng tại sao lúc này lại thèm một cuộc sống bình yên, thèm nằm ngủ một giấc đã đời, không ưu tư… (Nói vậy thôi chứ không đọc sách, không nghe anh văn chỉ một tuần là cuống lên, thấy tụt lùi hàng trăm km).
Bị nghiện chữ, nghiêm trọng, chỉ có cách cắt não đi mới trị khỏi.
Không hiểu sao… chưa bắt đầu đã thấy mờ mịt, có phải là bình thường không? Giống như sinh viên, học mãi không hiểu cho đến lúc thi xong rồi mới thấm?
Nhìn tương lai, thấy không ai đi chung với mình, chó cưng mất hết rồi, còn hai đứa con A Nhí A Nhú. An ủi, về vỗ về, nhìn tụi nó ngày càng khôn lớn làm niềm vui.
Mấy đứa con còn lại đều hóa thành tro, thành đất. Không biết thời khắc chết có đau hay không? Hay là trong giây phút ngăn ngủi ấy, cơn đau chỉ như kiến cắn, chích thuốc, rồi ngủ yên mãi mãi?
Thương con mình, nhiều khi phát khóc.
Ta nợ con ta rất nhiều.
Cầu Chúa cho tụi nhỏ lên thiên đàng. Đừng trở thành con người con nhé. Làm gì cũng được, miễn đừng xin làm người.
Tám năm, biết rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tìm ra lối đi cho người đang tìm đường đi.
Ta nhắn một ai đó đã và sẽ lỡ yêu thương ta rằng, tin ta, dù yêu thương ta sẽ làm bạn vất vả.
Tháng bảy năm này, ta dành trọn thời gian tưởng nhớ tất cả những đứa con yêu quý của ta. Ngủ ngoan đi con. Mẹ Còi thương tụi con nhất trên đời.
Khóc và cười, đôi khi ta muốn khuyên bạn rằng bạn đừng yêu ta, đừng bao giờ yêu ta. Người nào khóc nhiều thì thường quên ngay. Ta mà tìm người yêu thì ta cũng tìm người thâm trầm, điềm đạm, chín chắn…
Nhưng này, mãi đến hôm nay ta mới tổng kết được một chặng đường phía sau, chặng đường 2,5 năm ở chổ cũ. Nơi ta có hai lần khóc, mà lần sau thì khóc nhiều hơn lần trước.
Tuy nhiên, kết cuộc chung thì cũng không đâu vào đâu.
Bạn biết không?
Khi ta rời đi, lặng lẽ như lúc đến. Nhưng không biết sau lưng mình có một ai đó thấy trống vắng hay không? Có ai thấy rằng bao nhiêu năm đó đã đủ để hiểu nhau hay không?
Ta sống 100%, và ta chẳng thấy hối tiếc, cái quan trọng là ta đã bày tỏ. Dù rằng một chiều.
Nhìn tương lai..
Đôi khi thấy mỏi mệt, những tám năm, xa quá. Bốn năm đại học qua thật nhanh, vì vui nên thấy ngắn. Còn phía trước? Ai đi với mình? Hay cuộc sống chia người ta rẽ đôi nhau?
Đã thấy mệt mỏi, có lẽ vì thời gian quá lâu cho một cuộc tìm kiếm. Rồi thì cũng tìm ra, con đường đi. Nhưng tại sao lúc này lại thèm một cuộc sống bình yên, thèm nằm ngủ một giấc đã đời, không ưu tư… (Nói vậy thôi chứ không đọc sách, không nghe anh văn chỉ một tuần là cuống lên, thấy tụt lùi hàng trăm km).
Bị nghiện chữ, nghiêm trọng, chỉ có cách cắt não đi mới trị khỏi.
Không hiểu sao… chưa bắt đầu đã thấy mờ mịt, có phải là bình thường không? Giống như sinh viên, học mãi không hiểu cho đến lúc thi xong rồi mới thấm?
Nhìn tương lai, thấy không ai đi chung với mình, chó cưng mất hết rồi, còn hai đứa con A Nhí A Nhú. An ủi, về vỗ về, nhìn tụi nó ngày càng khôn lớn làm niềm vui.
Mấy đứa con còn lại đều hóa thành tro, thành đất. Không biết thời khắc chết có đau hay không? Hay là trong giây phút ngăn ngủi ấy, cơn đau chỉ như kiến cắn, chích thuốc, rồi ngủ yên mãi mãi?
Thương con mình, nhiều khi phát khóc.
Ta nợ con ta rất nhiều.
Cầu Chúa cho tụi nhỏ lên thiên đàng. Đừng trở thành con người con nhé. Làm gì cũng được, miễn đừng xin làm người.
Tám năm, biết rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tìm ra lối đi cho người đang tìm đường đi.
Ta nhắn một ai đó đã và sẽ lỡ yêu thương ta rằng, tin ta, dù yêu thương ta sẽ làm bạn vất vả.
Tháng bảy năm này, ta dành trọn thời gian tưởng nhớ tất cả những đứa con yêu quý của ta. Ngủ ngoan đi con. Mẹ Còi thương tụi con nhất trên đời.
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010
Mẹ, các con và vấn đề uy tín
Ta định đem thêm 3 đứa con nữa về nuôi bạn ạ. Thiệt khó nghĩ. Nhưng không đem không được. Năm vừa qua ta làm nghĩa cử cao đẹp, cưu mang bốn đứa con nữa. Năm nay định không làm anh hùng cứu Mỹ đen, nhưng không nuôi không được.
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
Cái vụ án chích ngừa
Bữa trước ta về nghỉ lễ, nhân dịp chích thuốc cho mấy đứa con ở nhà. Chuyện cũng không có gì đáng nói trừ chuyện con gái Uyt - ki và thằng Tướng Quân nhà ta nó tiếp nhận chuyện chích thuốc khác nhau đến kỳ lạ.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.
Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010
Luôn luôn suất sắc
Bạn này, ta có một thần tượng. Trước đây ta nghĩ rằng, cứ có một cái bục đứng hoặc một nấc thang, người ta sẽ dễ dàng bước lên bậc thang tiếp theo, và lên cao mãi.
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi
Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
Ngày mai ta nghỉ
Loay hoay mãi thì bài toán cũng có lời giải. Cuộc sống vui thật.
Mai ta về quê chơi.
Bạn này, có nhớ ta thì cố đợi tháng 7 nhé. Ta sẽ nhận lại mọi sự bù đắp.
Đích đến đã ngày càng gần rồi.
Sự chia tay này báo hiệu một cuộc chia ly dài hơn.
Mai ta về quê chơi.
Bạn này, có nhớ ta thì cố đợi tháng 7 nhé. Ta sẽ nhận lại mọi sự bù đắp.
Đích đến đã ngày càng gần rồi.
Sự chia tay này báo hiệu một cuộc chia ly dài hơn.
Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010
Bỗng thấy cuộc đời nhẹ hẫng
Sáng nay thấy cuộc sống nhẹ hẫng, đơn giản quá.
Đôi lúc nghĩ rằng sống và chết cũng chẳng khác nhau mấy. Con người cũng như cái cây, có sinh ra, lớn lên, cho hoa trái và tàn lụi. Rồi cũng thôi.
Ta không biết nhiều về đạo Phật, có thể ta đủ sức đọc, nhưng để ngộ đạo thì vẫn chưa thể. Thấy cuộc sống sao mà ung dung, một chút ý tưởng nào đó về cái gọi là "tầm", về giới hạn...
Buồn cười lắm bạn, giống như khi người ta té xe, chỉ một cú đơn giản vậy mà đau chết khiếp, những đứt gãy trong cơ, xương làm gì thể hiện được ra ngoài? Chết, vốn là một chuyện đơn giản. Vì nó chấm hết.
Hôm qua, thấy ngưỡng mộ người đi chu du khắp thế giới. Nếu ta là con trai, chắc sẽ quảy ba lô lên vai và đi. Lên một chuyến xe nào đó, dừng chân một nơi nào đó. Lên vùng núi, xuống vùng sâu... Tầm mắt này sẽ nhìn được đến ngút ngàn.
Ta tin lắm vào đôi bàn tay mình. Chỉ cần còn nhiệt huyết thì không có đường cùng.
Cuộc sống thực sự là một trò chơi. Và ta trở nên liều lĩnh lạ thường.
Đôi lúc nghĩ rằng sống và chết cũng chẳng khác nhau mấy. Con người cũng như cái cây, có sinh ra, lớn lên, cho hoa trái và tàn lụi. Rồi cũng thôi.
Ta không biết nhiều về đạo Phật, có thể ta đủ sức đọc, nhưng để ngộ đạo thì vẫn chưa thể. Thấy cuộc sống sao mà ung dung, một chút ý tưởng nào đó về cái gọi là "tầm", về giới hạn...
Buồn cười lắm bạn, giống như khi người ta té xe, chỉ một cú đơn giản vậy mà đau chết khiếp, những đứt gãy trong cơ, xương làm gì thể hiện được ra ngoài? Chết, vốn là một chuyện đơn giản. Vì nó chấm hết.
Hôm qua, thấy ngưỡng mộ người đi chu du khắp thế giới. Nếu ta là con trai, chắc sẽ quảy ba lô lên vai và đi. Lên một chuyến xe nào đó, dừng chân một nơi nào đó. Lên vùng núi, xuống vùng sâu... Tầm mắt này sẽ nhìn được đến ngút ngàn.
Ta tin lắm vào đôi bàn tay mình. Chỉ cần còn nhiệt huyết thì không có đường cùng.
Cuộc sống thực sự là một trò chơi. Và ta trở nên liều lĩnh lạ thường.
Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
Bặt tăm
Nếu bạn thấy ta bặt tăm, có nghĩa là ta đang rất ổn. Chỉ khi nào tận cùng trong cô đơn, ta mới lạch cạch viết vài dòng. Đôi khi nhắc về mẹ, đôi khi nhắc về chó mèo, đôi khi về ta... Cũng có nghĩa rằng ta viết cho người ta yêu thương, rất yêu thương.
Giả sử bạn đọc một bài nào có của ta mà thấp thoáng hình ảnh bạn, nghĩa là lúc đó ta yêu bạn lắm lắm. Có những thứ không thể nói được bằng lời. Hoặc có thể chúng ta "tao mày" đã lâu, nên yêu thương là một từ khó thốt.
Nếu thấy ta vắng bóng, bạn hãy vui dùm ta, vì ta biết đi con đường nào. Khi ta nhìn thấy nó, hoặc là ta sẽ chạy thục mạng về phí đó, hoặc là ta đang đi mài vũ khí.
Sự yên ả này báo hiệu một trân cuồng phong sắp xảy ra thôi.
Yên tâm nhé, ta vẫn còn thở đều.
Giả sử bạn đọc một bài nào có của ta mà thấp thoáng hình ảnh bạn, nghĩa là lúc đó ta yêu bạn lắm lắm. Có những thứ không thể nói được bằng lời. Hoặc có thể chúng ta "tao mày" đã lâu, nên yêu thương là một từ khó thốt.
Nếu thấy ta vắng bóng, bạn hãy vui dùm ta, vì ta biết đi con đường nào. Khi ta nhìn thấy nó, hoặc là ta sẽ chạy thục mạng về phí đó, hoặc là ta đang đi mài vũ khí.
Sự yên ả này báo hiệu một trân cuồng phong sắp xảy ra thôi.
Yên tâm nhé, ta vẫn còn thở đều.
Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010
Cũng là lí do
Đôi khi người ta làm gì đó không vì lợi ích, không vì muốn mình giỏi, không vì tìm cái sung sướng...
Người ta làm chuyện gì đó chỉ vì buồn.
Trốn nổi buồn này để tìm một nổi buồn khác.
Không biết nỗi buồn nào hơn nổi buồn nào, có khi đó là một loại hình nghiện, hoặc giả người ta kiếm nhiều chuyện buồn vô cho trái tim cho chít thẹo. Để rồi hai ba mươi năm sau... đi thi vô địch buồn cấp quốc tế.
Do người ta đang thiếu giải thưởng quốc tế.
Người ta khùng, và ai chơi cũng phải vất vả lây.
Có những thứ còn nặng hơn cái chết, người ta biết tới đó rồi.
Người ta chỉ giận một mỗi một thứ, sao nói hoài con Còi nó không chịu hiểu.
Chi mà khổ vậy Còi?
Người ta làm chuyện gì đó chỉ vì buồn.
Trốn nổi buồn này để tìm một nổi buồn khác.
Không biết nỗi buồn nào hơn nổi buồn nào, có khi đó là một loại hình nghiện, hoặc giả người ta kiếm nhiều chuyện buồn vô cho trái tim cho chít thẹo. Để rồi hai ba mươi năm sau... đi thi vô địch buồn cấp quốc tế.
Do người ta đang thiếu giải thưởng quốc tế.
Người ta khùng, và ai chơi cũng phải vất vả lây.
Có những thứ còn nặng hơn cái chết, người ta biết tới đó rồi.
Người ta chỉ giận một mỗi một thứ, sao nói hoài con Còi nó không chịu hiểu.
Chi mà khổ vậy Còi?
Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010
Cần một sự quyết tâm
Ta sắp đi.
Sau những nông nổi giận hờn, là một cảm giác mênh mông và chới với.
Ta gặp lại cảm giác cũ, khi vừa tốt nghiệp xong. Nay quay về hối hả, nghẹt thở.
Có chút hoang mang cho tháng ngày sắp tới, tự nhủ rằng "ăn thua ở mình". Dời khỏi bến nước này thì sẽ cập bến nào tiếp theo? Ta không biết.
Nhiều khi nghĩ về duyên, khi đã hết duyên, tự động người ta sẽ rời khỏi. Hoặc Đức Chúa đã có ý khác.
Kỳ lạ chưa? Ta đã quyết định ra đi rồi mà. Sao lại uỷ mị và đàn bà như thế này? Nhìn xa ra mà xem, ta cần gì?
À, Tướng Quân dạo này buồn, vì chị Hai ít thương Tướng Quân hơn. Vì nếu để Lucky thấy, thể nào thằng con của ta cũng no đòn.
Đôi khi chỉ vì thương yêu mà ta mới rời bỏ. Cái này thì ta có kinh nghiệm rồi.
Sau những nông nổi giận hờn, là một cảm giác mênh mông và chới với.
Ta gặp lại cảm giác cũ, khi vừa tốt nghiệp xong. Nay quay về hối hả, nghẹt thở.
Có chút hoang mang cho tháng ngày sắp tới, tự nhủ rằng "ăn thua ở mình". Dời khỏi bến nước này thì sẽ cập bến nào tiếp theo? Ta không biết.
Nhiều khi nghĩ về duyên, khi đã hết duyên, tự động người ta sẽ rời khỏi. Hoặc Đức Chúa đã có ý khác.
Kỳ lạ chưa? Ta đã quyết định ra đi rồi mà. Sao lại uỷ mị và đàn bà như thế này? Nhìn xa ra mà xem, ta cần gì?
À, Tướng Quân dạo này buồn, vì chị Hai ít thương Tướng Quân hơn. Vì nếu để Lucky thấy, thể nào thằng con của ta cũng no đòn.
Đôi khi chỉ vì thương yêu mà ta mới rời bỏ. Cái này thì ta có kinh nghiệm rồi.
Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010
Không ngoảnh lại
7.20 a.m:
Tạm biệt Gò Găng nhé, chắc ta sẽ mất cả nửa đời nữa mới quay lại đây. Nhưng ta sẽ không quên bạn đâu. Kìa, một thằng chó con đang đùa với mẹ, thức chi sớm vậy mày. Ở đây thời tiết khắc nghiệt vậy, sao mày chịu nổi? "Tui có mẹ tui rồi".
8.20 a.m:
Kẹt lại một ngày nữa, Gò Găng thì lạnh buốt. Tức mấy mẹ ngỗng ở sân bay. Nhưng kìa, thằng cu hồi sáng nằm chết giữa đường, mắt trao tráo, lòi ruột.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng rằng nó sống tốt, dù nắng mưa thất thường, nhưng có mẹ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng nó lớn lên, sinh con lấy vợ... Sống cuộc sống bình yên, rét thì xù lông, nóng thì trốn nóng, không dành thời gian ăn thì giỡn rồi ngủ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ vùi đầu vào việc, và đâu đó trong lòng ta nghĩ rằng "thằng nhóc con đó rồi sẽ sống khoẻ cho coi".
Ta hứa với lòng rằng "từ hôm nay, cái gì qua rồi thì cho qua luôn". Đỡ phải nghe nhói lòng.
Tạm biệt Gò Găng nhé, chắc ta sẽ mất cả nửa đời nữa mới quay lại đây. Nhưng ta sẽ không quên bạn đâu. Kìa, một thằng chó con đang đùa với mẹ, thức chi sớm vậy mày. Ở đây thời tiết khắc nghiệt vậy, sao mày chịu nổi? "Tui có mẹ tui rồi".
8.20 a.m:
Kẹt lại một ngày nữa, Gò Găng thì lạnh buốt. Tức mấy mẹ ngỗng ở sân bay. Nhưng kìa, thằng cu hồi sáng nằm chết giữa đường, mắt trao tráo, lòi ruột.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng rằng nó sống tốt, dù nắng mưa thất thường, nhưng có mẹ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng nó lớn lên, sinh con lấy vợ... Sống cuộc sống bình yên, rét thì xù lông, nóng thì trốn nóng, không dành thời gian ăn thì giỡn rồi ngủ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ vùi đầu vào việc, và đâu đó trong lòng ta nghĩ rằng "thằng nhóc con đó rồi sẽ sống khoẻ cho coi".
Ta hứa với lòng rằng "từ hôm nay, cái gì qua rồi thì cho qua luôn". Đỡ phải nghe nhói lòng.
Bão tuyết - Giukopxki
Ngựa phi qua gò đống
Giẫm lên tuyết lún sâu
Đây miếu thờ thượng đế
Đứng bên bờ, cô liêu
...
Bỗng bão tuyết bao vây
Trút ào từng mớ tuyết
Bóng đen và tiếng rít
Trên cộ trượt bám xoay;
Tiếng tiên tri rên rỉ
Nói lên nỗi ưu sầu!
Ngựa dựng bờm dừng bước,
Nhìn xa trong đêm thâu.
Giẫm lên tuyết lún sâu
Đây miếu thờ thượng đế
Đứng bên bờ, cô liêu
...
Bỗng bão tuyết bao vây
Trút ào từng mớ tuyết
Bóng đen và tiếng rít
Trên cộ trượt bám xoay;
Tiếng tiên tri rên rỉ
Nói lên nỗi ưu sầu!
Ngựa dựng bờm dừng bước,
Nhìn xa trong đêm thâu.
Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010
Đậu đỏ, Tướng Quân và Uýt ky
Ta quên kể bạn nghe thằng Tướng Quân nhà ta có tật thích ăn .. kem đánh răng. Thương vậy đó, nếu bạn chơi thân với nó, thể nào sáng nó cũng kêu bạn dậy đánh răng, tập thể dục... Khi bạn nặn kem, nó sẽ đứng kế bên nhìn, chẳng may bạn để cái bàn chải và kem ở trong tầm với, nó sẽ không ngần ngại liếm.
Ta hay gọi Tướng Quân là chó non, vì tính ra con ta mới vừa tròn 7 tháng tuổi, nhưng Tướng Quân lớn nhanh như Thánh Gióng ấy. Bạn sẽ thấy mắc cười nếu ôm Tướng Quân vào lòng, nó sẽ làm như không còn bộ xương nào. Tay chân thì to đùng, mà mặt mũi thì y hệt cậu con trai nào đấy mới 10 - 12 tuổi. Trưa mệt thì vô phòng tắm ngủ, dậy thì đi chơi. Tự lăn lóc dưới dây mít mát rượi.
Tầm 3 - 4 giờ chiều, bạn sẽ thấy Tướng Quân ngồi trên bàn tròn trước nhà, đón chị Hai về. Nhà ta chẳng có con chó nào có thể nhảy phóc lên ban công, trừ Tướng Quân, không cái rào nào có thể khuất phục nó. Bạn có thể nhốt Tướng Quân lại sau khi tắm cho nó xong, vì nó chưa khô lông, nhưng nếu sơ xảy, nó có thể tự mở cửa được. Thiệt phục.
Bạn sẽ thấy nhiều hình ảnh buồn cười, vì Tướng Quân hay ngồi bẹp một bên, ngủ ngoẹo cổ, leo lên giành gối... Hai phần thịt dưới nách sẽ có hai chấm tròn màu đen, dù rằng thịt da, và lông trắng muốt... Mẹ ta nói hồi xưa chắc Tướng Quân hôi nách (xin lỗi). Lucky hay cắn Tướng Quân vô cớ lắm. Thằng nhóc của ta nghịch ngợm thế cơ mà. Vui cũng bị cắn, ăn cũng bị cắn, buồn cũng bị cắn, ai cứ kêu Tướng Quân thì lập tức Lucky xuất hiện, răn đe. Và mặc dù ta cũng thương con nùi giẻ đó lắm, nhưng ta vẫn muốn bênh thằng Tướng Quân của ta. Suốt mấy năm, Lucky sống rất ngoan, chưa ăn hiếp đứa nào, giờ lại cắn Tướng Quân, thiệt khó xử.
Mèo Đậu đỏ cũng vui. Ta đem nó về trong một dịp tình cơ, thậm chí ta chưa từng xem kỹ nó là giống gì, chỉ nghe bạn ta nói là nó nghịch lắm. Lúc nó đi ngủ thì mọi người trong nhà mới yên được. Anh ấy là ông vua, dượng ta nói thế. Anh ấy ăn lúc mọi người không ăn, và ngủ trong lúc mọi người tranh nahu ăn. Anh ấy không thích bất cứ thứ gì, anh ấy làm mọi thứ để anh ấy vui. Thế thôi.
Và ta thương ở chỗ cái lớp lông mịn như quần nhung. Toàn thân cứ màu đen mà vùng bikini (xin lỗi) lại trắng tinh tinh. Ta có thể cá với bạn rằng, bạn không thể yên thân mà ngồi nướng gan hay nướng cá với nó. Đậu đỏ cũng hay chui vô thau giặt đồ ngủ trưa, nếu không để ý, bạn có thể gom nó bỏ vô máy giặt, vì nó chẳng khác một cái quần tí nào.
Nếu bạn về nhà ta, ta sẽ giới thiệu cho bạn biết con gái Uýt ki nữa. Con nhỏ rất ư là dịu dàng, lúc nào cũng cười duyên. Chị ta bảo nó tưởng đâu nó đẹp nên mới cười hoài. Ta thấy nó rất đẹp, dịu dàng này, thương yêu anh chị em này, ngoan này. Nhớ cái lần ta ẵm nó đưa võng, nó chảy nước miếng gần cả chén. Thiệt tình, cánh tay ta lúc đó ướt nhem. Uýt ky ta đã từng ở khaonh3 khắc sinh tử, khi nó bệnh tưởng chết. Và khi mẹ ta kể rằng nó chạy ra đám cỏ năm chờ chết (chắc là sợ dơ nhà mẹ la), ta biết rằng ta và Uýt ky sẽ gắn bó với nhau mãi mãi, rằng con gái ta phải được yêu thương và chăm sóc nhiều hơn, rằng Uýt ky có thể là con chó biết cư xử nhất trong các đứa con của ta đã có. Bạn có thể ẳm nó bất cứ lúc nào, vì nó luôn đi mừng khách lạ. Uyt ky cũng chơi khá thân với Tướng Quân, nếu hai đứa nó là một cặp, ta sẽ vui lắm. Anh hùng phải có mỹ nhân mới được.
Nếu một ngày nào đó, bạn nói rằng muốn về thăm nhà ta, vì nhà ta có tất cả mấy đứa nhỏ đáng yêu này. Ta sẽ sẵn sàng đưa bạn về giới thiệu. Nhưng nhớ là phải có quà cho chúng nhé.
Ta hay gọi Tướng Quân là chó non, vì tính ra con ta mới vừa tròn 7 tháng tuổi, nhưng Tướng Quân lớn nhanh như Thánh Gióng ấy. Bạn sẽ thấy mắc cười nếu ôm Tướng Quân vào lòng, nó sẽ làm như không còn bộ xương nào. Tay chân thì to đùng, mà mặt mũi thì y hệt cậu con trai nào đấy mới 10 - 12 tuổi. Trưa mệt thì vô phòng tắm ngủ, dậy thì đi chơi. Tự lăn lóc dưới dây mít mát rượi.
Tầm 3 - 4 giờ chiều, bạn sẽ thấy Tướng Quân ngồi trên bàn tròn trước nhà, đón chị Hai về. Nhà ta chẳng có con chó nào có thể nhảy phóc lên ban công, trừ Tướng Quân, không cái rào nào có thể khuất phục nó. Bạn có thể nhốt Tướng Quân lại sau khi tắm cho nó xong, vì nó chưa khô lông, nhưng nếu sơ xảy, nó có thể tự mở cửa được. Thiệt phục.
Bạn sẽ thấy nhiều hình ảnh buồn cười, vì Tướng Quân hay ngồi bẹp một bên, ngủ ngoẹo cổ, leo lên giành gối... Hai phần thịt dưới nách sẽ có hai chấm tròn màu đen, dù rằng thịt da, và lông trắng muốt... Mẹ ta nói hồi xưa chắc Tướng Quân hôi nách (xin lỗi). Lucky hay cắn Tướng Quân vô cớ lắm. Thằng nhóc của ta nghịch ngợm thế cơ mà. Vui cũng bị cắn, ăn cũng bị cắn, buồn cũng bị cắn, ai cứ kêu Tướng Quân thì lập tức Lucky xuất hiện, răn đe. Và mặc dù ta cũng thương con nùi giẻ đó lắm, nhưng ta vẫn muốn bênh thằng Tướng Quân của ta. Suốt mấy năm, Lucky sống rất ngoan, chưa ăn hiếp đứa nào, giờ lại cắn Tướng Quân, thiệt khó xử.
Mèo Đậu đỏ cũng vui. Ta đem nó về trong một dịp tình cơ, thậm chí ta chưa từng xem kỹ nó là giống gì, chỉ nghe bạn ta nói là nó nghịch lắm. Lúc nó đi ngủ thì mọi người trong nhà mới yên được. Anh ấy là ông vua, dượng ta nói thế. Anh ấy ăn lúc mọi người không ăn, và ngủ trong lúc mọi người tranh nahu ăn. Anh ấy không thích bất cứ thứ gì, anh ấy làm mọi thứ để anh ấy vui. Thế thôi.
Và ta thương ở chỗ cái lớp lông mịn như quần nhung. Toàn thân cứ màu đen mà vùng bikini (xin lỗi) lại trắng tinh tinh. Ta có thể cá với bạn rằng, bạn không thể yên thân mà ngồi nướng gan hay nướng cá với nó. Đậu đỏ cũng hay chui vô thau giặt đồ ngủ trưa, nếu không để ý, bạn có thể gom nó bỏ vô máy giặt, vì nó chẳng khác một cái quần tí nào.
Nếu bạn về nhà ta, ta sẽ giới thiệu cho bạn biết con gái Uýt ki nữa. Con nhỏ rất ư là dịu dàng, lúc nào cũng cười duyên. Chị ta bảo nó tưởng đâu nó đẹp nên mới cười hoài. Ta thấy nó rất đẹp, dịu dàng này, thương yêu anh chị em này, ngoan này. Nhớ cái lần ta ẵm nó đưa võng, nó chảy nước miếng gần cả chén. Thiệt tình, cánh tay ta lúc đó ướt nhem. Uýt ky ta đã từng ở khaonh3 khắc sinh tử, khi nó bệnh tưởng chết. Và khi mẹ ta kể rằng nó chạy ra đám cỏ năm chờ chết (chắc là sợ dơ nhà mẹ la), ta biết rằng ta và Uýt ky sẽ gắn bó với nhau mãi mãi, rằng con gái ta phải được yêu thương và chăm sóc nhiều hơn, rằng Uýt ky có thể là con chó biết cư xử nhất trong các đứa con của ta đã có. Bạn có thể ẳm nó bất cứ lúc nào, vì nó luôn đi mừng khách lạ. Uyt ky cũng chơi khá thân với Tướng Quân, nếu hai đứa nó là một cặp, ta sẽ vui lắm. Anh hùng phải có mỹ nhân mới được.
Nếu một ngày nào đó, bạn nói rằng muốn về thăm nhà ta, vì nhà ta có tất cả mấy đứa nhỏ đáng yêu này. Ta sẽ sẵn sàng đưa bạn về giới thiệu. Nhưng nhớ là phải có quà cho chúng nhé.
Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010
Khóc một trận đã đời
Tối hôm qua bạn gọi ta, hỏi có vụ gì mà bữa nghe mày than không đâu vào đâu. Ta kể rằng mất mấy tấm hình trên máy.
Bạn cũng mất hình, nhưng mất cả máy.
Không biết bạn với ta ai buồn hơn ai, lòng bạn sâu đến đâu, ta chưa đặt chân xuống cái đáy ao buồn đó. Nhưng ta biết bạn có khóc, ta cũng có khóc.
Ban đầu ta không định khóc đâu, nhưng tự nhiên cái mặt nó đột nhiên co rúm như bị đốt cháy. Không khóc sau được, con của ta, những đứa con đã ra đi, những đứa con ta chưa kịp ôm trọn, chưa kịp hun cái bụng trắng hếu, chưa tự tay đưa võng ngủ trưa một ngày.
Thi thoảng về trăn trở cho số phận của chúng. Lúc ra đi dặn với theo mẹ một câu "Uýt ky nó khổ lắm, mẹ cho nó ăn thêm nghe". Lần nào gọi điện thoại về cũng kêu mẹ báo cáo quân số...
Socpin đẻ 4 con, Cổ Bình đẻ rồi để con ở đâu không biết, kêu um sùm cả ngày. Tao (chị Hai) đang nói chuyện với mày mà thằng Tướng Quân nó cứ trèo ra phía sau giật tóc.
Có những hình ảnh lấy lại được, cũng có cái không. Nhất là hình ảnh về người đã đi mất, mẹ con Mina, Nô nô, thằng Cầu Tự, con trai Đại ca...
Mất cái hình ảnh bà nội đứng dưới cây dâu say trái lặt lè, cái chùm mận Tết năm đó về khoe "mẹ ơi cây mận sau nhà mình tưởng chết mà năm nay nó trái quá trời, con có hái ăn nữa, ngọt y như hồi xưa". "tội nghiệp nó, chắc nó cũng nhớ mình". Ta biết mẹ thương cây mận như chính những đứa con mình. Chỉ chuyện cây mận say trái mà cả nhà vui như mở hội, như một niềm hy vọng nào đó vừa thắp lên. Hay cái tình của mình gửi về những cây, những cỏ, nhưng mồ mả ông bà (và mồ của Ô Vàng) vẩn còn nằm trong lòng mọi người.
Mấy tấm hình đi công tác xa, ở Chấu Đốc, có chú nào đó chở bốn người khách mập, gò lưng đạp xe trong đêm. Tới cái đoạn bốn tên mập leo dốc không nổi, nhảy xuống đẩy xe cho chú. Trong bóng tối nhoè nhoẹt, mà rõ ràng ta thấy chú cười (hơi ngoác mồm, tịt mắt giống hệt ta). Một quày thốt nốt ngon mát nằm lăn lóc. Một chiếc ghe chạy thẳng lên trời.
Và nước, và sông, và một con nhỏ vô duyên khoe hàm răng lởm chởm... Mới đó mà lại mất.
Mất mấy trăm triệu không tiếc, tiếc có mấy tấm hình.
Ấy thế mà khóc quéo cả mặt.
Bạn cũng mất, nhiều hình ảnh khoảnh khắc của bạn của bạn. Chơi chung mười mấy năm, tự nhiên giờ chỉ còn một ít xíu kỉ niệm, hỏi ai không buồn? Đành rằng chỉ những hình ảnh trong lòng mới có thể sống mãi mãi, cái quan trọng là trong tim mình có, chứ không phải trong tay... Nhưng bạn này, ta có dám chắc là nhớ hết không? Khi chính ta cũng đôi khi không nhớ gì về mình thì làm sao nhớ về ai khác.
Thì cứ khóc một trận đã đời đi. Việc cũng rồi.
Hãy yêu quí lại những gì ta đang có. Nếu ta không muốn mất gì lần nữa.
Bạn cũng mất hình, nhưng mất cả máy.
Không biết bạn với ta ai buồn hơn ai, lòng bạn sâu đến đâu, ta chưa đặt chân xuống cái đáy ao buồn đó. Nhưng ta biết bạn có khóc, ta cũng có khóc.
Ban đầu ta không định khóc đâu, nhưng tự nhiên cái mặt nó đột nhiên co rúm như bị đốt cháy. Không khóc sau được, con của ta, những đứa con đã ra đi, những đứa con ta chưa kịp ôm trọn, chưa kịp hun cái bụng trắng hếu, chưa tự tay đưa võng ngủ trưa một ngày.
Thi thoảng về trăn trở cho số phận của chúng. Lúc ra đi dặn với theo mẹ một câu "Uýt ky nó khổ lắm, mẹ cho nó ăn thêm nghe". Lần nào gọi điện thoại về cũng kêu mẹ báo cáo quân số...
Socpin đẻ 4 con, Cổ Bình đẻ rồi để con ở đâu không biết, kêu um sùm cả ngày. Tao (chị Hai) đang nói chuyện với mày mà thằng Tướng Quân nó cứ trèo ra phía sau giật tóc.
Có những hình ảnh lấy lại được, cũng có cái không. Nhất là hình ảnh về người đã đi mất, mẹ con Mina, Nô nô, thằng Cầu Tự, con trai Đại ca...
Mất cái hình ảnh bà nội đứng dưới cây dâu say trái lặt lè, cái chùm mận Tết năm đó về khoe "mẹ ơi cây mận sau nhà mình tưởng chết mà năm nay nó trái quá trời, con có hái ăn nữa, ngọt y như hồi xưa". "tội nghiệp nó, chắc nó cũng nhớ mình". Ta biết mẹ thương cây mận như chính những đứa con mình. Chỉ chuyện cây mận say trái mà cả nhà vui như mở hội, như một niềm hy vọng nào đó vừa thắp lên. Hay cái tình của mình gửi về những cây, những cỏ, nhưng mồ mả ông bà (và mồ của Ô Vàng) vẩn còn nằm trong lòng mọi người.
Mấy tấm hình đi công tác xa, ở Chấu Đốc, có chú nào đó chở bốn người khách mập, gò lưng đạp xe trong đêm. Tới cái đoạn bốn tên mập leo dốc không nổi, nhảy xuống đẩy xe cho chú. Trong bóng tối nhoè nhoẹt, mà rõ ràng ta thấy chú cười (hơi ngoác mồm, tịt mắt giống hệt ta). Một quày thốt nốt ngon mát nằm lăn lóc. Một chiếc ghe chạy thẳng lên trời.
Và nước, và sông, và một con nhỏ vô duyên khoe hàm răng lởm chởm... Mới đó mà lại mất.
Mất mấy trăm triệu không tiếc, tiếc có mấy tấm hình.
Ấy thế mà khóc quéo cả mặt.
Bạn cũng mất, nhiều hình ảnh khoảnh khắc của bạn của bạn. Chơi chung mười mấy năm, tự nhiên giờ chỉ còn một ít xíu kỉ niệm, hỏi ai không buồn? Đành rằng chỉ những hình ảnh trong lòng mới có thể sống mãi mãi, cái quan trọng là trong tim mình có, chứ không phải trong tay... Nhưng bạn này, ta có dám chắc là nhớ hết không? Khi chính ta cũng đôi khi không nhớ gì về mình thì làm sao nhớ về ai khác.
Thì cứ khóc một trận đã đời đi. Việc cũng rồi.
Hãy yêu quí lại những gì ta đang có. Nếu ta không muốn mất gì lần nữa.
Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010
Khủng hoảng
Xui như con nui, huhu.
Toàn bộ hình ảnh chụp chó mèo của ta đã biến mất rồi, hình nền mèo Đại ca, hình chụp Nô nô và tất tần tật những hình ảnh đẹp nhất ta từng có đã đi tong rồi.
Không còn mất mát nào lớn hơn thế này.
Đau khổ quá chừng...
Toàn bộ hình ảnh chụp chó mèo của ta đã biến mất rồi, hình nền mèo Đại ca, hình chụp Nô nô và tất tần tật những hình ảnh đẹp nhất ta từng có đã đi tong rồi.
Không còn mất mát nào lớn hơn thế này.
Đau khổ quá chừng...
Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010
Cuối năm khùng
Bạn này,
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010
Tháng 2 rồi
Bây giờ đã là tháng 2, những ngày cuối năm khá bận rộn và mệt mỏi.
Tháng 2, nghĩa là chỉ còn 10 tháng cho mục tiêu năm 2010.
Bạn dự định gì cho năm nay?
Tháng 2, còn một ít vấn vương năm cũ, vì là chưa Tết âm lịch mà.
Ta cho phép mình lừ đừ mấy ngày nữa. Năm sau, ta hứa sẽ làm ăn thiệt đàng hoàng.
Tháng 2, nghĩa là chỉ còn 10 tháng cho mục tiêu năm 2010.
Bạn dự định gì cho năm nay?
Tháng 2, còn một ít vấn vương năm cũ, vì là chưa Tết âm lịch mà.
Ta cho phép mình lừ đừ mấy ngày nữa. Năm sau, ta hứa sẽ làm ăn thiệt đàng hoàng.
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010
Bốn câu thơ buồn cười
“Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ.
Trong cơn mưa ban trưa.
Chợt thấy lòng mình tách thành hai nửa.
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa”
Bạn này, bốn câu thơ này làm ta nhắc tới một câu nói cũ "quá khứ cứ để trôi đi". Ta để trôi vì thi cử không cần phải nhớ lại. Còn nếu bạn yêu thương, bạn hãy để mọi thứ trôi đi nhiều hơn nhé. Chuyện buồn giống như cái ao, càng đào thì càng sâu. Bạn nên lắp ao lại, đừng cố đào làm gì.
Năm nay ta lớn ra nhiều đó, ta biết rằng không nên giữ mãi một ký ức cũ, không nên đau vì một lỗi lầm đã qua,không nên nhớ những thất bại mà nó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng.
Không ai sống mãi với quá khứ, vì thế, bạn đừng đánh nó thức dậy.
Ta, thì đã sẵn sàng cho quá khứ trôi đi rồi.
Trong cơn mưa ban trưa.
Chợt thấy lòng mình tách thành hai nửa.
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa”
Bạn này, bốn câu thơ này làm ta nhắc tới một câu nói cũ "quá khứ cứ để trôi đi". Ta để trôi vì thi cử không cần phải nhớ lại. Còn nếu bạn yêu thương, bạn hãy để mọi thứ trôi đi nhiều hơn nhé. Chuyện buồn giống như cái ao, càng đào thì càng sâu. Bạn nên lắp ao lại, đừng cố đào làm gì.
Năm nay ta lớn ra nhiều đó, ta biết rằng không nên giữ mãi một ký ức cũ, không nên đau vì một lỗi lầm đã qua,không nên nhớ những thất bại mà nó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng.
Không ai sống mãi với quá khứ, vì thế, bạn đừng đánh nó thức dậy.
Ta, thì đã sẵn sàng cho quá khứ trôi đi rồi.
Tối qua ta đã khóc
Bạn này, tối hôm qua ta đã khóc.
Khóc hu hu hu, như thể chẳng ai dỗ nổi.
Nhưng tốt thôi, nếu bạn ở cạnh ta, chắc chắn tình hình sẽ tồi tệ hơn.
Vì ta cứ thấy ai bênh vực là gào to hơn nữa.
Chuyện cũng chẳng có gì, nhưng không thể làm ta không bực mình.
Có những tình huống ngôn ngữ dường như bất lực.
Năm nay là một năm mệt mỏi, cực kỳ mệt mỏi.
Tối qua ta lại mơ thấy mình đi du học. Trong giấc mơ này ta đã cười thành tiếng.
Ngày hôm nay, ta, một lần nữa quyết tâm quảy gối ra đi.
Khóc hu hu hu, như thể chẳng ai dỗ nổi.
Nhưng tốt thôi, nếu bạn ở cạnh ta, chắc chắn tình hình sẽ tồi tệ hơn.
Vì ta cứ thấy ai bênh vực là gào to hơn nữa.
Chuyện cũng chẳng có gì, nhưng không thể làm ta không bực mình.
Có những tình huống ngôn ngữ dường như bất lực.
Năm nay là một năm mệt mỏi, cực kỳ mệt mỏi.
Tối qua ta lại mơ thấy mình đi du học. Trong giấc mơ này ta đã cười thành tiếng.
Ngày hôm nay, ta, một lần nữa quyết tâm quảy gối ra đi.
Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010
I say gold
Bạn nghe bài này chưa?
I say gold
Marc Lavoine - Gunther Thomas
Pham Quynh Anh
[Verse 1]
Walking through the streets
Sometime there’s a stranger in my town
Wait ‘til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
You think yellow, I say gold
It’s the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within
You think yellow, I say gold
Feel the current of red river
Through my soul
You think yellow, I say gold
[Verse 2]
Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
[Interlude]
Oh red river take me home
Feel the current through my soul
[Chorus]
You think yellow…
[Chorus]
You think yellow, I say gold…
Flow red river through my soul…
Oh, red river take me home…
...........
Có thể Phạm Quỳnh Anh là sẽ là một ngôi sao lớn. Cô hoàn toàn có phong thái của một ca sĩ đẳng cấp, và cái ta thích nhất là gì bạn biết không? Đó là cách cô ấy lựa chọn và thể hiện các ca khúc của mình. I say gold mang theo một điệu nhạc rất lạ, giống như tiếng đập của trái tim.
Nếu bạn đã từng nhăn mặt lắc đầu với những thứ ca sĩ trẻ ngày nay thể hiện, Phạm Quỳnh Anh sẽ đem tới cho bạn một cảm giác khác. Muốn thử không? Hãy tự tìm và nghe thử đi.
I say gold
Marc Lavoine - Gunther Thomas
Pham Quynh Anh
[Verse 1]
Walking through the streets
Sometime there’s a stranger in my town
Wait ‘til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
You think yellow, I say gold
It’s the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within
You think yellow, I say gold
Feel the current of red river
Through my soul
You think yellow, I say gold
[Verse 2]
Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
[Interlude]
Oh red river take me home
Feel the current through my soul
[Chorus]
You think yellow…
[Chorus]
You think yellow, I say gold…
Flow red river through my soul…
Oh, red river take me home…
...........
Có thể Phạm Quỳnh Anh là sẽ là một ngôi sao lớn. Cô hoàn toàn có phong thái của một ca sĩ đẳng cấp, và cái ta thích nhất là gì bạn biết không? Đó là cách cô ấy lựa chọn và thể hiện các ca khúc của mình. I say gold mang theo một điệu nhạc rất lạ, giống như tiếng đập của trái tim.
Nếu bạn đã từng nhăn mặt lắc đầu với những thứ ca sĩ trẻ ngày nay thể hiện, Phạm Quỳnh Anh sẽ đem tới cho bạn một cảm giác khác. Muốn thử không? Hãy tự tìm và nghe thử đi.
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010
Đại Tướng Quân
Hôm qua Đại Tướng quân chạy theo chị Hai ra vườn chơi. Anh ấy nhìn lên cây me nhà hàng xóm, thấy có người trèo lên trển, ảnh đứng sủa liền một tiếng đồng hồ cho đến khi người ta trèo xuống mới thôi (giống mình hồi xưa, nhà hàng xóm có cây dừa nghiêng qua nhà mình, người ta hái dừa còn mình đứng khóc um sùm).
Thương chưa? Đã thế buổi chiều còn chạy ra sân đứng chờ nhật thực với chị Hai nữa. Đã nói không cho ra sân, cứ thấy chị Hai đi đâu là chạy theo đó. Mai một chị Hai về xây nhà cho bố thì tha hồ mà buồn con nhé.
Thương Tướng quân lắm, hình như ai cũng không thể giận nó dù nó có làm bất cứ chuyện gì.
Tướng Quân là con chó lớn nhanh nhất mà mình từng có.
Thương chưa? Đã thế buổi chiều còn chạy ra sân đứng chờ nhật thực với chị Hai nữa. Đã nói không cho ra sân, cứ thấy chị Hai đi đâu là chạy theo đó. Mai một chị Hai về xây nhà cho bố thì tha hồ mà buồn con nhé.
Thương Tướng quân lắm, hình như ai cũng không thể giận nó dù nó có làm bất cứ chuyện gì.
Tướng Quân là con chó lớn nhanh nhất mà mình từng có.
Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010
Bọn nhóc nào cũng trông buồn cười
Bạn thích gấu trúc không? Hai cái chấm đen trên mặt, cứ hệt như họ hàng chúng nó mất ngủ từ lúc mới tiến hoá đến giờ. Vui một cái là tụi nó cứ xám xám lúc mới sinh, còn lớn lên thì bạc phếch.
Bạn thích hà mã con không? Các bé hà mã lúc nào cũng mập ú na ú nu, mặt mũm mĩm, đôi khi ngáp ngoác mồm tới tận 180 độ. Vui một cái người ta vẫn hay đánh giá tụi hay e thẹn. Ta chỉ thỉnh thoảng thấy chúng nổi điên lên rượt mấy con khác chạy té khói, còn mặt mày bọn chúng thì bậm trợn hệt như hung thần.
Bạn thích heo con không? Chúng cứ trắng nõn nà, mặt mũi ngơ ngác như thể trên đời này không có con gì có thể sống vui sướng hơn. Cái vui là chúng có thễ giẫm nát chân ta không hề thương tiếc, đã thế còn la eng éc như thể ta sắp chọc tiết chúng vậy. Thật đạo đức giả hết sức. Dám chắc ta mà năm dưới đất thì chúng cũng oanh tạc nát cái mặt chứ chẳng chơi.
Chó thì khỏi nói rồi, tuyệt vời như em bé, cứ tha hồ chùn chụt, chả dám chống cự. Chính vì lẽ đó, ta yêu bọn chó con biết bao. Dù sao thì, tụi nhóc đó trông buồn cười quá đỗi.
Bạn thích hà mã con không? Các bé hà mã lúc nào cũng mập ú na ú nu, mặt mũm mĩm, đôi khi ngáp ngoác mồm tới tận 180 độ. Vui một cái người ta vẫn hay đánh giá tụi hay e thẹn. Ta chỉ thỉnh thoảng thấy chúng nổi điên lên rượt mấy con khác chạy té khói, còn mặt mày bọn chúng thì bậm trợn hệt như hung thần.
Bạn thích heo con không? Chúng cứ trắng nõn nà, mặt mũi ngơ ngác như thể trên đời này không có con gì có thể sống vui sướng hơn. Cái vui là chúng có thễ giẫm nát chân ta không hề thương tiếc, đã thế còn la eng éc như thể ta sắp chọc tiết chúng vậy. Thật đạo đức giả hết sức. Dám chắc ta mà năm dưới đất thì chúng cũng oanh tạc nát cái mặt chứ chẳng chơi.
Chó thì khỏi nói rồi, tuyệt vời như em bé, cứ tha hồ chùn chụt, chả dám chống cự. Chính vì lẽ đó, ta yêu bọn chó con biết bao. Dù sao thì, tụi nhóc đó trông buồn cười quá đỗi.
Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010
Bực mình
Đâu đó có người viết và nói rằng nếu bạn không cho tiền trẻ em ở Sapa thì chúng sẽ không cho chụp hình, tác giả còn đưa vài tấm hình trẻ em che mặt nữa. Ta hụt hẫng chút xíu, chút xíu thôi vì du lịch Việt thì ta cũng bàn nhiều rồi, đã đủ tệ lắm rồi. Người ta đến Việt Nam một lần rồi đi luôn, còn người Việt Nam thì hoặc là quá nghèo để đi du lịch nước ngoài, hoặc là vô cảm trước những chuyện trái khoáy đó. Chuyện thường ở huyện đường.
Ta ghét những bậc cha mẹ, dạy dỗ con như thế thì đúng là chịu thua. Ta tự hỏi rằng một nụ cười thì đáng giá bao nhiêu? Giả sử ta xem một bức ảnh trẻ em Sapa, ta chợt nghĩ rằng chắc hẳn tác giả phải chi tiền để mua được những nụ cười này. Và bức ảnh trở nên cứng đờ, vô nghĩa...
Bạn có đi về vùng quê hay chưa? Nơi bọn trẻ không biết làm du lịch, nhưng chúng sẽ nở nụ cười hồn hậu khi thấy bạn bấm máy. Không có những bộ quần áo dân tộc, không có những sản phẩm thủ công cầm tay chào hàng, nhưng chúng sẽ toét mồm ngay khi nghe ta gọi "Chụp với chị một tấm hình nghe".
Nụ cười nào mới là thiên thần? Cái gì đáng thì hãy chặt chém du khách (theo đúnh tinh thần của du lịch Việt Nam), cái gì không đáng thì xin đừng.
Ta ghét những bậc cha mẹ, dạy dỗ con như thế thì đúng là chịu thua. Ta tự hỏi rằng một nụ cười thì đáng giá bao nhiêu? Giả sử ta xem một bức ảnh trẻ em Sapa, ta chợt nghĩ rằng chắc hẳn tác giả phải chi tiền để mua được những nụ cười này. Và bức ảnh trở nên cứng đờ, vô nghĩa...
Bạn có đi về vùng quê hay chưa? Nơi bọn trẻ không biết làm du lịch, nhưng chúng sẽ nở nụ cười hồn hậu khi thấy bạn bấm máy. Không có những bộ quần áo dân tộc, không có những sản phẩm thủ công cầm tay chào hàng, nhưng chúng sẽ toét mồm ngay khi nghe ta gọi "Chụp với chị một tấm hình nghe".
Nụ cười nào mới là thiên thần? Cái gì đáng thì hãy chặt chém du khách (theo đúnh tinh thần của du lịch Việt Nam), cái gì không đáng thì xin đừng.
Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010
Di trú
Phần 4: Hatany - Khách lạ
Ban Chu Du đã đáp xuống dãi đất tại đầm Travian. Họ có 12 người tất cả. Một vị bô lão đứng đầu, da dẻ hồng hào và đôi mắt sáng rực. Hai bà chim thư ký đi cùng, mỗi người đeo một túi văn thư to đùng trên vai. Ba vị trung niên vạm vỡ, đi đứng rất chi ra dáng con nhà võ (chắc các chú này là những võ lâm cao thủ). Thằng Tamy đã lủi mất từ lúc nào, Izy nghĩ Tamy hung hăng chỉ là nhãi nhép so với các chú này. Giá mà Ban Chu Du cử một đại diện ở lại, Tamy sẽ không có cửa làm mưa làm gió. Có tổng cộng tám thanh niên tháp tùng đoàn Chu Du. Họ thật sự lộng lẫy, ai cũng như thể dát bạc, những sợi lông óng ánh dưới nắng, khuôn mặt họ rạng ngời, tư thế đi đứng không chê vào đâu được. Kể cả một thành viên trong ban có bộ lông màu nâu xám cũng vẫn đẹp không thể tả. Izy quên béng việc nhà nó bị mất cơ hội phát biểu trước Ban Chu Du, quên luôn việc ré lên chào đón. Nó nhìn xuống chân mình. Nó thấy mình nhỏ bé và hèn mọn so với những người này.
- Kính thưa quí vị, toàn thể dân cư Travian rất hân hạnh được tiếp đón và phục vụ Ban Chu Du. Xin Trưởng Ban vui lòng cho chúng tôi được biết chương trình làm việc cụ thể của quý ngài để Travian có thể phối hợp ở mức cao nhất có thể.
- Tôi tên Shala, xin chào các bạn. Lần này chúng tôi đến để thông báo rằng chúng ta sẽ tổ chức Hội Nghị Thiên Nga Toàn cầu tại Nimberaty vào tháng 11 năm nay. Có nghĩa rằng Travian sẽ có mặt đông đủ vào tháng 10 để chuẩn bị chổ ăn ở. Đặc biệt năm nay, chúng ta sẽ bầu lại Ban Thường trực để đảm nhận nhiệm kỳ 5 năm tiếp theo. Bởi thế, trong lần công cán này, chúng tôi sẽ chọn lựa ở Travian tối đa 4 thanh niên ưu tú nhất để đào tạo lớp quản lý.
Đám trẻ nhao nhao cả lên, cơ hội ngàn năm có một. Được cử đi đào tạo ở Uỷ Ban Đào tạo Quốc tế là một vinh dự lớn lao. Trước đây Travian chỉ có một thành viên duy nhất giành được suất đào tạo này, đó là ông Sinta. Mặc dù ông Sinta đã về hưu hai năm nay, nhưng chưa ai dám tự ý quyết định việc trọng đại của cộng đồng mà chưa thông qua ý kiến của ông ấy.
- Hỡi các cháu thân yêu, các cháu cũng đã nghe ông Shala thông báo rồi đó. Chiều nay các cháu tập trung lại ở đây, Hội đồng Travian sẽ bàn bạc với các Ban Chu Du để quyết định nội dung tranh tài cho các cháu. Ông Sinta dõng dạc.
- Và xin mời ông Shala cùng các anh, chị Ban Chu Du nhập tiệc. Chúng tôi đã an bài chổ nghỉ ngơi cho các vị ở gò đất phía kia. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc lúc mặt trời nằm trên đỉnh cây thuỷ tùng đằng kia.
Izy hầu như không nghe thấy cụ Sinta nói gì, nó đang băn khoăn, vì chiều nay nó có buổi tập bay một mình. Và nếu đi tập thì nó sẽ không có thời gian chuẩn bị ra mắt. Từ sáng đến giờ mải bắt cá nên nó dính đầy bùn đất. Khổ một nỗi là lông nó thấm nước chứ không như những chú chim khác. Đành vậy, dù gì thì mình cũng chẳng đẹp, mà chuyện bay thì quan trọng hơn. Mình sẽ cố gắng trong các cuộc thi. Izy biết rằng nó đang tự động viên bản thân, vì nếu có đậu các vòng thi trí tuệ đi nữa, thì nó cũng không tài nào vượt qua nổi vòng thi thể lực.
Izy vòng ra phía sau đàn, đi về hướng đồi Chamcha và nó không biết rằng sau lưng mình có một ánh mắt nhìn theo.
Gió thổi nhẹ, trời trong văng vắt. Trừ việc Izy đang ở dơ ra, mọi thứ đều hoàn hảo cho việc tập bay. Izy khởi động một cách nhanh chóng. Chẳng là vì sáng nay đã đi bắt cá nên cơ chân cơ tay đều dễ vận hành mà. Nghiêng mình, vặn mình, co duỗi chân, quẫy cánh… cứ như vận động viên chuyên nghiệp. Mà cũng phải thôi, Izy nghĩ để học bay một cách khoa học thì việc tập luyện đúng tư thế là điều phải có. Hôm nay Izy sẽ bay cao hơn 10 feet và xa hơn 100 m.
Lần thứ nhất… bạch bạch bạch … bay lên.. bay lên… uỵch….
Không thể thua được … lần thứ hai, cố gắng đập cánh nào… nhanh lên … mạnh lên…. Cao được tí rồi.. nhưng uỵch… Izy ngã đau điếng, nàng vừa tiếp đất nhưng chân quá yếu nên khuỵ một bên.
Lần thứ 3, lần thứ 4 đã có cải thiện về độ cao. Izy ơi, mày cố lên, mày là số một… có thể bay không cần đáp xuống thì việc chân yếu cũng chẳng cản trở gì đâu… Izy lấy hết sức bình sinh bay ngang bụi mận gai. Nhưng cánh bên phải đau buốt. Cố chịu thôi, chỉ mới bay được 30 m, nào Izy hôm nay cậu bay rất khá. Vút vút, Izy va vào cành cây, ngã chổng kềnh ra đất.
Mắt Izy nhoà lệ. Huhu… nếu như không thể bay chung với đàn vào tháng 10, Izy chết mất thôi. Mình không thể yêu cầu mẹ ở lại, mẹ phải chăm sóc bố, và mẹ phải có đủ thức ăn để năm sau sinh em bé. Mọi người trong gia đình nhất trí năm sau dẽ có thêm thành viên mới. Còn anh Wanry, anh ấy phải thi đấu, không thể để tương lai anh ấy lở dở vì mình được. Anh ấy là niềm tự hào của cả nhà, với lại anh ấy phải cho nhà Hihikily biết tay. Chị Sury cũng không thể, di trú là dịp để chị ấy làm quen với một anh chàng nào đó, biết đâu năm sau chị Sury lập gia đình. Chị em Izy cũng đã đủ tuổi trưởng thành rồi. Izy khóc huhu…
- Nếu bạn không thay đổi cách luyện tập, mình đảm bảo bạn không thể vượt núi Chamcha đằng kia, chứ đừng nói chi đến chuyện theo đàn bay hàng ngàn cây số.
- Cậu là ai thế? Izy vừa bối rối hỏi vừa lắc đầu thật mạnh cho nước mắt văng ra khỏi mắt.
- Mình đi chung đoàn với ban Chu Du. Mình là Hatany.
Hatany đứng bên cạnh Izy, chưa bao giờ Izy thấy ấm áp đến thế. Những đứa bạn khác luôn cười cợt khi thấy Izy tập bay, nhưng Hatany thì không. Cô nàng lông xám.có đôi mắt tuyệt đẹp. “Đôi cánh mới tuyệt làm sao” Izy nghĩ thầm.
- Ý cậu là tớ khởi động sai à? Hay khâu đập cánh có vấn đề?
- Ừm, cậu không có chút sức lực nào cả. Và cú đáp xuống chưa đúng kỹ thuật. Lẽ ra móng bạn phải xoè ra, như thế mới cản gió và giữ thăng bằng. Nếu chân cậu yếu (trời đất, Hatany tinh mắt thật, Izy chỉ lộ chân yếu khi bay thôi, vì Izy cố gắng đi đứng một cách bình thường. Chỉ có những người biết Izy trong một thời gian dài mới phát hiện chân Izy bị lệch).
- Cậu có thể dạy tớ không? Izy van nài.
- Nếu tớ được cử ở lại, tớ nghĩ tớ có thể. Không hiểu sao tớ có cảm tình đặc biệt với cậu.
- Tuyệt quá, Hatany. Nếu cậu ở lại Travian, tớ sẽ xin mẹ tớ để cậu ở chung chổ với tớ. Mẹ tớ sẽ chăm sóc cậu, bọn ta sẽ chơi chung với anh Wanry, chị Sury, và cả em Mily nữa. Lớp tớ cũng rất vui.
- Nếu được ở lại, tớ sẽ không học chương trình của các câu đâu. Tớ học xong rồi.
- Gì cũng được, cậu ở với tớ. Tớ sẽ dạy cậu làm bánh lúa mạch và nướng cá mòi. Nghề của tớ đấy. À, mà quên, tên tớ là Izy, nghĩa là gì cũng làm được.
- Izy, tên ý nghĩa đấy. Đã tới giờ rồi, chúng ta về thôi cái cậu Gì Cũng Làm Được.
Hai con thiên nga một trắng, một xám bay về phía làng. Izy bay sau lưng Hatary, nhưng cô liên tục bay lên đáp xuống. Có điều vui là nhìn theo cách bay của hatary, Izy thấy việc cất cánh cũng không quá khó nhọc. “Cảm ơn Hatary” Izy thì thầm một mình.
Bọn thanh niên đã tề tựu đông đủ.
Còn tiếp….
Kỳ sau: Wanry toả sáng và Hatany gặp trở ngại đầu tiên.
Ban Chu Du đã đáp xuống dãi đất tại đầm Travian. Họ có 12 người tất cả. Một vị bô lão đứng đầu, da dẻ hồng hào và đôi mắt sáng rực. Hai bà chim thư ký đi cùng, mỗi người đeo một túi văn thư to đùng trên vai. Ba vị trung niên vạm vỡ, đi đứng rất chi ra dáng con nhà võ (chắc các chú này là những võ lâm cao thủ). Thằng Tamy đã lủi mất từ lúc nào, Izy nghĩ Tamy hung hăng chỉ là nhãi nhép so với các chú này. Giá mà Ban Chu Du cử một đại diện ở lại, Tamy sẽ không có cửa làm mưa làm gió. Có tổng cộng tám thanh niên tháp tùng đoàn Chu Du. Họ thật sự lộng lẫy, ai cũng như thể dát bạc, những sợi lông óng ánh dưới nắng, khuôn mặt họ rạng ngời, tư thế đi đứng không chê vào đâu được. Kể cả một thành viên trong ban có bộ lông màu nâu xám cũng vẫn đẹp không thể tả. Izy quên béng việc nhà nó bị mất cơ hội phát biểu trước Ban Chu Du, quên luôn việc ré lên chào đón. Nó nhìn xuống chân mình. Nó thấy mình nhỏ bé và hèn mọn so với những người này.
- Kính thưa quí vị, toàn thể dân cư Travian rất hân hạnh được tiếp đón và phục vụ Ban Chu Du. Xin Trưởng Ban vui lòng cho chúng tôi được biết chương trình làm việc cụ thể của quý ngài để Travian có thể phối hợp ở mức cao nhất có thể.
- Tôi tên Shala, xin chào các bạn. Lần này chúng tôi đến để thông báo rằng chúng ta sẽ tổ chức Hội Nghị Thiên Nga Toàn cầu tại Nimberaty vào tháng 11 năm nay. Có nghĩa rằng Travian sẽ có mặt đông đủ vào tháng 10 để chuẩn bị chổ ăn ở. Đặc biệt năm nay, chúng ta sẽ bầu lại Ban Thường trực để đảm nhận nhiệm kỳ 5 năm tiếp theo. Bởi thế, trong lần công cán này, chúng tôi sẽ chọn lựa ở Travian tối đa 4 thanh niên ưu tú nhất để đào tạo lớp quản lý.
Đám trẻ nhao nhao cả lên, cơ hội ngàn năm có một. Được cử đi đào tạo ở Uỷ Ban Đào tạo Quốc tế là một vinh dự lớn lao. Trước đây Travian chỉ có một thành viên duy nhất giành được suất đào tạo này, đó là ông Sinta. Mặc dù ông Sinta đã về hưu hai năm nay, nhưng chưa ai dám tự ý quyết định việc trọng đại của cộng đồng mà chưa thông qua ý kiến của ông ấy.
- Hỡi các cháu thân yêu, các cháu cũng đã nghe ông Shala thông báo rồi đó. Chiều nay các cháu tập trung lại ở đây, Hội đồng Travian sẽ bàn bạc với các Ban Chu Du để quyết định nội dung tranh tài cho các cháu. Ông Sinta dõng dạc.
- Và xin mời ông Shala cùng các anh, chị Ban Chu Du nhập tiệc. Chúng tôi đã an bài chổ nghỉ ngơi cho các vị ở gò đất phía kia. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc lúc mặt trời nằm trên đỉnh cây thuỷ tùng đằng kia.
Izy hầu như không nghe thấy cụ Sinta nói gì, nó đang băn khoăn, vì chiều nay nó có buổi tập bay một mình. Và nếu đi tập thì nó sẽ không có thời gian chuẩn bị ra mắt. Từ sáng đến giờ mải bắt cá nên nó dính đầy bùn đất. Khổ một nỗi là lông nó thấm nước chứ không như những chú chim khác. Đành vậy, dù gì thì mình cũng chẳng đẹp, mà chuyện bay thì quan trọng hơn. Mình sẽ cố gắng trong các cuộc thi. Izy biết rằng nó đang tự động viên bản thân, vì nếu có đậu các vòng thi trí tuệ đi nữa, thì nó cũng không tài nào vượt qua nổi vòng thi thể lực.
Izy vòng ra phía sau đàn, đi về hướng đồi Chamcha và nó không biết rằng sau lưng mình có một ánh mắt nhìn theo.
Gió thổi nhẹ, trời trong văng vắt. Trừ việc Izy đang ở dơ ra, mọi thứ đều hoàn hảo cho việc tập bay. Izy khởi động một cách nhanh chóng. Chẳng là vì sáng nay đã đi bắt cá nên cơ chân cơ tay đều dễ vận hành mà. Nghiêng mình, vặn mình, co duỗi chân, quẫy cánh… cứ như vận động viên chuyên nghiệp. Mà cũng phải thôi, Izy nghĩ để học bay một cách khoa học thì việc tập luyện đúng tư thế là điều phải có. Hôm nay Izy sẽ bay cao hơn 10 feet và xa hơn 100 m.
Lần thứ nhất… bạch bạch bạch … bay lên.. bay lên… uỵch….
Không thể thua được … lần thứ hai, cố gắng đập cánh nào… nhanh lên … mạnh lên…. Cao được tí rồi.. nhưng uỵch… Izy ngã đau điếng, nàng vừa tiếp đất nhưng chân quá yếu nên khuỵ một bên.
Lần thứ 3, lần thứ 4 đã có cải thiện về độ cao. Izy ơi, mày cố lên, mày là số một… có thể bay không cần đáp xuống thì việc chân yếu cũng chẳng cản trở gì đâu… Izy lấy hết sức bình sinh bay ngang bụi mận gai. Nhưng cánh bên phải đau buốt. Cố chịu thôi, chỉ mới bay được 30 m, nào Izy hôm nay cậu bay rất khá. Vút vút, Izy va vào cành cây, ngã chổng kềnh ra đất.
Mắt Izy nhoà lệ. Huhu… nếu như không thể bay chung với đàn vào tháng 10, Izy chết mất thôi. Mình không thể yêu cầu mẹ ở lại, mẹ phải chăm sóc bố, và mẹ phải có đủ thức ăn để năm sau sinh em bé. Mọi người trong gia đình nhất trí năm sau dẽ có thêm thành viên mới. Còn anh Wanry, anh ấy phải thi đấu, không thể để tương lai anh ấy lở dở vì mình được. Anh ấy là niềm tự hào của cả nhà, với lại anh ấy phải cho nhà Hihikily biết tay. Chị Sury cũng không thể, di trú là dịp để chị ấy làm quen với một anh chàng nào đó, biết đâu năm sau chị Sury lập gia đình. Chị em Izy cũng đã đủ tuổi trưởng thành rồi. Izy khóc huhu…
- Nếu bạn không thay đổi cách luyện tập, mình đảm bảo bạn không thể vượt núi Chamcha đằng kia, chứ đừng nói chi đến chuyện theo đàn bay hàng ngàn cây số.
- Cậu là ai thế? Izy vừa bối rối hỏi vừa lắc đầu thật mạnh cho nước mắt văng ra khỏi mắt.
- Mình đi chung đoàn với ban Chu Du. Mình là Hatany.
Hatany đứng bên cạnh Izy, chưa bao giờ Izy thấy ấm áp đến thế. Những đứa bạn khác luôn cười cợt khi thấy Izy tập bay, nhưng Hatany thì không. Cô nàng lông xám.có đôi mắt tuyệt đẹp. “Đôi cánh mới tuyệt làm sao” Izy nghĩ thầm.
- Ý cậu là tớ khởi động sai à? Hay khâu đập cánh có vấn đề?
- Ừm, cậu không có chút sức lực nào cả. Và cú đáp xuống chưa đúng kỹ thuật. Lẽ ra móng bạn phải xoè ra, như thế mới cản gió và giữ thăng bằng. Nếu chân cậu yếu (trời đất, Hatany tinh mắt thật, Izy chỉ lộ chân yếu khi bay thôi, vì Izy cố gắng đi đứng một cách bình thường. Chỉ có những người biết Izy trong một thời gian dài mới phát hiện chân Izy bị lệch).
- Cậu có thể dạy tớ không? Izy van nài.
- Nếu tớ được cử ở lại, tớ nghĩ tớ có thể. Không hiểu sao tớ có cảm tình đặc biệt với cậu.
- Tuyệt quá, Hatany. Nếu cậu ở lại Travian, tớ sẽ xin mẹ tớ để cậu ở chung chổ với tớ. Mẹ tớ sẽ chăm sóc cậu, bọn ta sẽ chơi chung với anh Wanry, chị Sury, và cả em Mily nữa. Lớp tớ cũng rất vui.
- Nếu được ở lại, tớ sẽ không học chương trình của các câu đâu. Tớ học xong rồi.
- Gì cũng được, cậu ở với tớ. Tớ sẽ dạy cậu làm bánh lúa mạch và nướng cá mòi. Nghề của tớ đấy. À, mà quên, tên tớ là Izy, nghĩa là gì cũng làm được.
- Izy, tên ý nghĩa đấy. Đã tới giờ rồi, chúng ta về thôi cái cậu Gì Cũng Làm Được.
Hai con thiên nga một trắng, một xám bay về phía làng. Izy bay sau lưng Hatary, nhưng cô liên tục bay lên đáp xuống. Có điều vui là nhìn theo cách bay của hatary, Izy thấy việc cất cánh cũng không quá khó nhọc. “Cảm ơn Hatary” Izy thì thầm một mình.
Bọn thanh niên đã tề tựu đông đủ.
Còn tiếp….
Kỳ sau: Wanry toả sáng và Hatany gặp trở ngại đầu tiên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
