Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Khóc một trận đã đời

Tối hôm qua bạn gọi ta, hỏi có vụ gì mà bữa nghe mày than không đâu vào đâu. Ta kể rằng mất mấy tấm hình trên máy.
Bạn cũng mất hình, nhưng mất cả máy.
Không biết bạn với ta ai buồn hơn ai, lòng bạn sâu đến đâu, ta chưa đặt chân xuống cái đáy ao buồn đó. Nhưng ta biết bạn có khóc, ta cũng có khóc.
Ban đầu ta không định khóc đâu, nhưng tự nhiên cái mặt nó đột nhiên co rúm như bị đốt cháy. Không khóc sau được, con của ta, những đứa con đã ra đi, những đứa con ta chưa kịp ôm trọn, chưa kịp hun cái bụng trắng hếu, chưa tự tay đưa võng ngủ trưa một ngày.
Thi thoảng về trăn trở cho số phận của chúng. Lúc ra đi dặn với theo mẹ một câu "Uýt ky nó khổ lắm, mẹ cho nó ăn thêm nghe". Lần nào gọi điện thoại về cũng kêu mẹ báo cáo quân số...
Socpin đẻ 4 con, Cổ Bình đẻ rồi để con ở đâu không biết, kêu um sùm cả ngày. Tao (chị Hai) đang nói chuyện với mày mà thằng Tướng Quân nó cứ trèo ra phía sau giật tóc.
Có những hình ảnh lấy lại được, cũng có cái không. Nhất là hình ảnh về người đã đi mất, mẹ con Mina, Nô nô, thằng Cầu Tự, con trai Đại ca...
Mất cái hình ảnh bà nội đứng dưới cây dâu say trái lặt lè, cái chùm mận Tết năm đó về khoe "mẹ ơi cây mận sau nhà mình tưởng chết mà năm nay nó trái quá trời, con có hái ăn nữa, ngọt y như hồi xưa". "tội nghiệp nó, chắc nó cũng nhớ mình". Ta biết mẹ thương cây mận như chính những đứa con mình. Chỉ chuyện cây mận say trái mà cả nhà vui như mở hội, như một niềm hy vọng nào đó vừa thắp lên. Hay cái tình của mình gửi về những cây, những cỏ, nhưng mồ mả ông bà (và mồ của Ô Vàng) vẩn còn nằm trong lòng mọi người.
Mấy tấm hình đi công tác xa, ở Chấu Đốc, có chú nào đó chở bốn người khách mập, gò lưng đạp xe trong đêm. Tới cái đoạn bốn tên mập leo dốc không nổi, nhảy xuống đẩy xe cho chú. Trong bóng tối nhoè nhoẹt, mà rõ ràng ta thấy chú cười (hơi ngoác mồm, tịt mắt giống hệt ta). Một quày thốt nốt ngon mát nằm lăn lóc. Một chiếc ghe chạy thẳng lên trời.
Và nước, và sông, và một con nhỏ vô duyên khoe hàm răng lởm chởm... Mới đó mà lại mất.
Mất mấy trăm triệu không tiếc, tiếc có mấy tấm hình.
Ấy thế mà khóc quéo cả mặt.
Bạn cũng mất, nhiều hình ảnh khoảnh khắc của bạn của bạn. Chơi chung mười mấy năm, tự nhiên giờ chỉ còn một ít xíu kỉ niệm, hỏi ai không buồn? Đành rằng chỉ những hình ảnh trong lòng mới có thể sống mãi mãi, cái quan trọng là trong tim mình có, chứ không phải trong tay... Nhưng bạn này, ta có dám chắc là nhớ hết không? Khi chính ta cũng đôi khi không nhớ gì về mình thì làm sao nhớ về ai khác.
Thì cứ khóc một trận đã đời đi. Việc cũng rồi.
Hãy yêu quí lại những gì ta đang có. Nếu ta không muốn mất gì lần nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét