Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Không ngoảnh lại

7.20 a.m:
Tạm biệt Gò Găng nhé, chắc ta sẽ mất cả nửa đời nữa mới quay lại đây. Nhưng ta sẽ không quên bạn đâu. Kìa, một thằng chó con đang đùa với mẹ, thức chi sớm vậy mày. Ở đây thời tiết khắc nghiệt vậy, sao mày chịu nổi? "Tui có mẹ tui rồi".
8.20 a.m:
Kẹt lại một ngày nữa, Gò Găng thì lạnh buốt. Tức mấy mẹ ngỗng ở sân bay. Nhưng kìa, thằng cu hồi sáng nằm chết giữa đường, mắt trao tráo, lòi ruột.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng rằng nó sống tốt, dù nắng mưa thất thường, nhưng có mẹ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng nó lớn lên, sinh con lấy vợ... Sống cuộc sống bình yên, rét thì xù lông, nóng thì trốn nóng, không dành thời gian ăn thì giỡn rồi ngủ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ vùi đầu vào việc, và đâu đó trong lòng ta nghĩ rằng "thằng nhóc con đó rồi sẽ sống khoẻ cho coi".
Ta hứa với lòng rằng "từ hôm nay, cái gì qua rồi thì cho qua luôn". Đỡ phải nghe nhói lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét