Bạn nghe bài này chưa?
I say gold
Marc Lavoine - Gunther Thomas
Pham Quynh Anh
[Verse 1]
Walking through the streets
Sometime there’s a stranger in my town
Wait ‘til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
You think yellow, I say gold
It’s the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within
You think yellow, I say gold
Feel the current of red river
Through my soul
You think yellow, I say gold
[Verse 2]
Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
[Interlude]
Oh red river take me home
Feel the current through my soul
[Chorus]
You think yellow…
[Chorus]
You think yellow, I say gold…
Flow red river through my soul…
Oh, red river take me home…
...........
Có thể Phạm Quỳnh Anh là sẽ là một ngôi sao lớn. Cô hoàn toàn có phong thái của một ca sĩ đẳng cấp, và cái ta thích nhất là gì bạn biết không? Đó là cách cô ấy lựa chọn và thể hiện các ca khúc của mình. I say gold mang theo một điệu nhạc rất lạ, giống như tiếng đập của trái tim.
Nếu bạn đã từng nhăn mặt lắc đầu với những thứ ca sĩ trẻ ngày nay thể hiện, Phạm Quỳnh Anh sẽ đem tới cho bạn một cảm giác khác. Muốn thử không? Hãy tự tìm và nghe thử đi.
Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010
Đại Tướng Quân
Hôm qua Đại Tướng quân chạy theo chị Hai ra vườn chơi. Anh ấy nhìn lên cây me nhà hàng xóm, thấy có người trèo lên trển, ảnh đứng sủa liền một tiếng đồng hồ cho đến khi người ta trèo xuống mới thôi (giống mình hồi xưa, nhà hàng xóm có cây dừa nghiêng qua nhà mình, người ta hái dừa còn mình đứng khóc um sùm).
Thương chưa? Đã thế buổi chiều còn chạy ra sân đứng chờ nhật thực với chị Hai nữa. Đã nói không cho ra sân, cứ thấy chị Hai đi đâu là chạy theo đó. Mai một chị Hai về xây nhà cho bố thì tha hồ mà buồn con nhé.
Thương Tướng quân lắm, hình như ai cũng không thể giận nó dù nó có làm bất cứ chuyện gì.
Tướng Quân là con chó lớn nhanh nhất mà mình từng có.
Thương chưa? Đã thế buổi chiều còn chạy ra sân đứng chờ nhật thực với chị Hai nữa. Đã nói không cho ra sân, cứ thấy chị Hai đi đâu là chạy theo đó. Mai một chị Hai về xây nhà cho bố thì tha hồ mà buồn con nhé.
Thương Tướng quân lắm, hình như ai cũng không thể giận nó dù nó có làm bất cứ chuyện gì.
Tướng Quân là con chó lớn nhanh nhất mà mình từng có.
Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010
Bọn nhóc nào cũng trông buồn cười
Bạn thích gấu trúc không? Hai cái chấm đen trên mặt, cứ hệt như họ hàng chúng nó mất ngủ từ lúc mới tiến hoá đến giờ. Vui một cái là tụi nó cứ xám xám lúc mới sinh, còn lớn lên thì bạc phếch.
Bạn thích hà mã con không? Các bé hà mã lúc nào cũng mập ú na ú nu, mặt mũm mĩm, đôi khi ngáp ngoác mồm tới tận 180 độ. Vui một cái người ta vẫn hay đánh giá tụi hay e thẹn. Ta chỉ thỉnh thoảng thấy chúng nổi điên lên rượt mấy con khác chạy té khói, còn mặt mày bọn chúng thì bậm trợn hệt như hung thần.
Bạn thích heo con không? Chúng cứ trắng nõn nà, mặt mũi ngơ ngác như thể trên đời này không có con gì có thể sống vui sướng hơn. Cái vui là chúng có thễ giẫm nát chân ta không hề thương tiếc, đã thế còn la eng éc như thể ta sắp chọc tiết chúng vậy. Thật đạo đức giả hết sức. Dám chắc ta mà năm dưới đất thì chúng cũng oanh tạc nát cái mặt chứ chẳng chơi.
Chó thì khỏi nói rồi, tuyệt vời như em bé, cứ tha hồ chùn chụt, chả dám chống cự. Chính vì lẽ đó, ta yêu bọn chó con biết bao. Dù sao thì, tụi nhóc đó trông buồn cười quá đỗi.
Bạn thích hà mã con không? Các bé hà mã lúc nào cũng mập ú na ú nu, mặt mũm mĩm, đôi khi ngáp ngoác mồm tới tận 180 độ. Vui một cái người ta vẫn hay đánh giá tụi hay e thẹn. Ta chỉ thỉnh thoảng thấy chúng nổi điên lên rượt mấy con khác chạy té khói, còn mặt mày bọn chúng thì bậm trợn hệt như hung thần.
Bạn thích heo con không? Chúng cứ trắng nõn nà, mặt mũi ngơ ngác như thể trên đời này không có con gì có thể sống vui sướng hơn. Cái vui là chúng có thễ giẫm nát chân ta không hề thương tiếc, đã thế còn la eng éc như thể ta sắp chọc tiết chúng vậy. Thật đạo đức giả hết sức. Dám chắc ta mà năm dưới đất thì chúng cũng oanh tạc nát cái mặt chứ chẳng chơi.
Chó thì khỏi nói rồi, tuyệt vời như em bé, cứ tha hồ chùn chụt, chả dám chống cự. Chính vì lẽ đó, ta yêu bọn chó con biết bao. Dù sao thì, tụi nhóc đó trông buồn cười quá đỗi.
Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010
Bực mình
Đâu đó có người viết và nói rằng nếu bạn không cho tiền trẻ em ở Sapa thì chúng sẽ không cho chụp hình, tác giả còn đưa vài tấm hình trẻ em che mặt nữa. Ta hụt hẫng chút xíu, chút xíu thôi vì du lịch Việt thì ta cũng bàn nhiều rồi, đã đủ tệ lắm rồi. Người ta đến Việt Nam một lần rồi đi luôn, còn người Việt Nam thì hoặc là quá nghèo để đi du lịch nước ngoài, hoặc là vô cảm trước những chuyện trái khoáy đó. Chuyện thường ở huyện đường.
Ta ghét những bậc cha mẹ, dạy dỗ con như thế thì đúng là chịu thua. Ta tự hỏi rằng một nụ cười thì đáng giá bao nhiêu? Giả sử ta xem một bức ảnh trẻ em Sapa, ta chợt nghĩ rằng chắc hẳn tác giả phải chi tiền để mua được những nụ cười này. Và bức ảnh trở nên cứng đờ, vô nghĩa...
Bạn có đi về vùng quê hay chưa? Nơi bọn trẻ không biết làm du lịch, nhưng chúng sẽ nở nụ cười hồn hậu khi thấy bạn bấm máy. Không có những bộ quần áo dân tộc, không có những sản phẩm thủ công cầm tay chào hàng, nhưng chúng sẽ toét mồm ngay khi nghe ta gọi "Chụp với chị một tấm hình nghe".
Nụ cười nào mới là thiên thần? Cái gì đáng thì hãy chặt chém du khách (theo đúnh tinh thần của du lịch Việt Nam), cái gì không đáng thì xin đừng.
Ta ghét những bậc cha mẹ, dạy dỗ con như thế thì đúng là chịu thua. Ta tự hỏi rằng một nụ cười thì đáng giá bao nhiêu? Giả sử ta xem một bức ảnh trẻ em Sapa, ta chợt nghĩ rằng chắc hẳn tác giả phải chi tiền để mua được những nụ cười này. Và bức ảnh trở nên cứng đờ, vô nghĩa...
Bạn có đi về vùng quê hay chưa? Nơi bọn trẻ không biết làm du lịch, nhưng chúng sẽ nở nụ cười hồn hậu khi thấy bạn bấm máy. Không có những bộ quần áo dân tộc, không có những sản phẩm thủ công cầm tay chào hàng, nhưng chúng sẽ toét mồm ngay khi nghe ta gọi "Chụp với chị một tấm hình nghe".
Nụ cười nào mới là thiên thần? Cái gì đáng thì hãy chặt chém du khách (theo đúnh tinh thần của du lịch Việt Nam), cái gì không đáng thì xin đừng.
Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010
Di trú
Phần 4: Hatany - Khách lạ
Ban Chu Du đã đáp xuống dãi đất tại đầm Travian. Họ có 12 người tất cả. Một vị bô lão đứng đầu, da dẻ hồng hào và đôi mắt sáng rực. Hai bà chim thư ký đi cùng, mỗi người đeo một túi văn thư to đùng trên vai. Ba vị trung niên vạm vỡ, đi đứng rất chi ra dáng con nhà võ (chắc các chú này là những võ lâm cao thủ). Thằng Tamy đã lủi mất từ lúc nào, Izy nghĩ Tamy hung hăng chỉ là nhãi nhép so với các chú này. Giá mà Ban Chu Du cử một đại diện ở lại, Tamy sẽ không có cửa làm mưa làm gió. Có tổng cộng tám thanh niên tháp tùng đoàn Chu Du. Họ thật sự lộng lẫy, ai cũng như thể dát bạc, những sợi lông óng ánh dưới nắng, khuôn mặt họ rạng ngời, tư thế đi đứng không chê vào đâu được. Kể cả một thành viên trong ban có bộ lông màu nâu xám cũng vẫn đẹp không thể tả. Izy quên béng việc nhà nó bị mất cơ hội phát biểu trước Ban Chu Du, quên luôn việc ré lên chào đón. Nó nhìn xuống chân mình. Nó thấy mình nhỏ bé và hèn mọn so với những người này.
- Kính thưa quí vị, toàn thể dân cư Travian rất hân hạnh được tiếp đón và phục vụ Ban Chu Du. Xin Trưởng Ban vui lòng cho chúng tôi được biết chương trình làm việc cụ thể của quý ngài để Travian có thể phối hợp ở mức cao nhất có thể.
- Tôi tên Shala, xin chào các bạn. Lần này chúng tôi đến để thông báo rằng chúng ta sẽ tổ chức Hội Nghị Thiên Nga Toàn cầu tại Nimberaty vào tháng 11 năm nay. Có nghĩa rằng Travian sẽ có mặt đông đủ vào tháng 10 để chuẩn bị chổ ăn ở. Đặc biệt năm nay, chúng ta sẽ bầu lại Ban Thường trực để đảm nhận nhiệm kỳ 5 năm tiếp theo. Bởi thế, trong lần công cán này, chúng tôi sẽ chọn lựa ở Travian tối đa 4 thanh niên ưu tú nhất để đào tạo lớp quản lý.
Đám trẻ nhao nhao cả lên, cơ hội ngàn năm có một. Được cử đi đào tạo ở Uỷ Ban Đào tạo Quốc tế là một vinh dự lớn lao. Trước đây Travian chỉ có một thành viên duy nhất giành được suất đào tạo này, đó là ông Sinta. Mặc dù ông Sinta đã về hưu hai năm nay, nhưng chưa ai dám tự ý quyết định việc trọng đại của cộng đồng mà chưa thông qua ý kiến của ông ấy.
- Hỡi các cháu thân yêu, các cháu cũng đã nghe ông Shala thông báo rồi đó. Chiều nay các cháu tập trung lại ở đây, Hội đồng Travian sẽ bàn bạc với các Ban Chu Du để quyết định nội dung tranh tài cho các cháu. Ông Sinta dõng dạc.
- Và xin mời ông Shala cùng các anh, chị Ban Chu Du nhập tiệc. Chúng tôi đã an bài chổ nghỉ ngơi cho các vị ở gò đất phía kia. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc lúc mặt trời nằm trên đỉnh cây thuỷ tùng đằng kia.
Izy hầu như không nghe thấy cụ Sinta nói gì, nó đang băn khoăn, vì chiều nay nó có buổi tập bay một mình. Và nếu đi tập thì nó sẽ không có thời gian chuẩn bị ra mắt. Từ sáng đến giờ mải bắt cá nên nó dính đầy bùn đất. Khổ một nỗi là lông nó thấm nước chứ không như những chú chim khác. Đành vậy, dù gì thì mình cũng chẳng đẹp, mà chuyện bay thì quan trọng hơn. Mình sẽ cố gắng trong các cuộc thi. Izy biết rằng nó đang tự động viên bản thân, vì nếu có đậu các vòng thi trí tuệ đi nữa, thì nó cũng không tài nào vượt qua nổi vòng thi thể lực.
Izy vòng ra phía sau đàn, đi về hướng đồi Chamcha và nó không biết rằng sau lưng mình có một ánh mắt nhìn theo.
Gió thổi nhẹ, trời trong văng vắt. Trừ việc Izy đang ở dơ ra, mọi thứ đều hoàn hảo cho việc tập bay. Izy khởi động một cách nhanh chóng. Chẳng là vì sáng nay đã đi bắt cá nên cơ chân cơ tay đều dễ vận hành mà. Nghiêng mình, vặn mình, co duỗi chân, quẫy cánh… cứ như vận động viên chuyên nghiệp. Mà cũng phải thôi, Izy nghĩ để học bay một cách khoa học thì việc tập luyện đúng tư thế là điều phải có. Hôm nay Izy sẽ bay cao hơn 10 feet và xa hơn 100 m.
Lần thứ nhất… bạch bạch bạch … bay lên.. bay lên… uỵch….
Không thể thua được … lần thứ hai, cố gắng đập cánh nào… nhanh lên … mạnh lên…. Cao được tí rồi.. nhưng uỵch… Izy ngã đau điếng, nàng vừa tiếp đất nhưng chân quá yếu nên khuỵ một bên.
Lần thứ 3, lần thứ 4 đã có cải thiện về độ cao. Izy ơi, mày cố lên, mày là số một… có thể bay không cần đáp xuống thì việc chân yếu cũng chẳng cản trở gì đâu… Izy lấy hết sức bình sinh bay ngang bụi mận gai. Nhưng cánh bên phải đau buốt. Cố chịu thôi, chỉ mới bay được 30 m, nào Izy hôm nay cậu bay rất khá. Vút vút, Izy va vào cành cây, ngã chổng kềnh ra đất.
Mắt Izy nhoà lệ. Huhu… nếu như không thể bay chung với đàn vào tháng 10, Izy chết mất thôi. Mình không thể yêu cầu mẹ ở lại, mẹ phải chăm sóc bố, và mẹ phải có đủ thức ăn để năm sau sinh em bé. Mọi người trong gia đình nhất trí năm sau dẽ có thêm thành viên mới. Còn anh Wanry, anh ấy phải thi đấu, không thể để tương lai anh ấy lở dở vì mình được. Anh ấy là niềm tự hào của cả nhà, với lại anh ấy phải cho nhà Hihikily biết tay. Chị Sury cũng không thể, di trú là dịp để chị ấy làm quen với một anh chàng nào đó, biết đâu năm sau chị Sury lập gia đình. Chị em Izy cũng đã đủ tuổi trưởng thành rồi. Izy khóc huhu…
- Nếu bạn không thay đổi cách luyện tập, mình đảm bảo bạn không thể vượt núi Chamcha đằng kia, chứ đừng nói chi đến chuyện theo đàn bay hàng ngàn cây số.
- Cậu là ai thế? Izy vừa bối rối hỏi vừa lắc đầu thật mạnh cho nước mắt văng ra khỏi mắt.
- Mình đi chung đoàn với ban Chu Du. Mình là Hatany.
Hatany đứng bên cạnh Izy, chưa bao giờ Izy thấy ấm áp đến thế. Những đứa bạn khác luôn cười cợt khi thấy Izy tập bay, nhưng Hatany thì không. Cô nàng lông xám.có đôi mắt tuyệt đẹp. “Đôi cánh mới tuyệt làm sao” Izy nghĩ thầm.
- Ý cậu là tớ khởi động sai à? Hay khâu đập cánh có vấn đề?
- Ừm, cậu không có chút sức lực nào cả. Và cú đáp xuống chưa đúng kỹ thuật. Lẽ ra móng bạn phải xoè ra, như thế mới cản gió và giữ thăng bằng. Nếu chân cậu yếu (trời đất, Hatany tinh mắt thật, Izy chỉ lộ chân yếu khi bay thôi, vì Izy cố gắng đi đứng một cách bình thường. Chỉ có những người biết Izy trong một thời gian dài mới phát hiện chân Izy bị lệch).
- Cậu có thể dạy tớ không? Izy van nài.
- Nếu tớ được cử ở lại, tớ nghĩ tớ có thể. Không hiểu sao tớ có cảm tình đặc biệt với cậu.
- Tuyệt quá, Hatany. Nếu cậu ở lại Travian, tớ sẽ xin mẹ tớ để cậu ở chung chổ với tớ. Mẹ tớ sẽ chăm sóc cậu, bọn ta sẽ chơi chung với anh Wanry, chị Sury, và cả em Mily nữa. Lớp tớ cũng rất vui.
- Nếu được ở lại, tớ sẽ không học chương trình của các câu đâu. Tớ học xong rồi.
- Gì cũng được, cậu ở với tớ. Tớ sẽ dạy cậu làm bánh lúa mạch và nướng cá mòi. Nghề của tớ đấy. À, mà quên, tên tớ là Izy, nghĩa là gì cũng làm được.
- Izy, tên ý nghĩa đấy. Đã tới giờ rồi, chúng ta về thôi cái cậu Gì Cũng Làm Được.
Hai con thiên nga một trắng, một xám bay về phía làng. Izy bay sau lưng Hatary, nhưng cô liên tục bay lên đáp xuống. Có điều vui là nhìn theo cách bay của hatary, Izy thấy việc cất cánh cũng không quá khó nhọc. “Cảm ơn Hatary” Izy thì thầm một mình.
Bọn thanh niên đã tề tựu đông đủ.
Còn tiếp….
Kỳ sau: Wanry toả sáng và Hatany gặp trở ngại đầu tiên.
Ban Chu Du đã đáp xuống dãi đất tại đầm Travian. Họ có 12 người tất cả. Một vị bô lão đứng đầu, da dẻ hồng hào và đôi mắt sáng rực. Hai bà chim thư ký đi cùng, mỗi người đeo một túi văn thư to đùng trên vai. Ba vị trung niên vạm vỡ, đi đứng rất chi ra dáng con nhà võ (chắc các chú này là những võ lâm cao thủ). Thằng Tamy đã lủi mất từ lúc nào, Izy nghĩ Tamy hung hăng chỉ là nhãi nhép so với các chú này. Giá mà Ban Chu Du cử một đại diện ở lại, Tamy sẽ không có cửa làm mưa làm gió. Có tổng cộng tám thanh niên tháp tùng đoàn Chu Du. Họ thật sự lộng lẫy, ai cũng như thể dát bạc, những sợi lông óng ánh dưới nắng, khuôn mặt họ rạng ngời, tư thế đi đứng không chê vào đâu được. Kể cả một thành viên trong ban có bộ lông màu nâu xám cũng vẫn đẹp không thể tả. Izy quên béng việc nhà nó bị mất cơ hội phát biểu trước Ban Chu Du, quên luôn việc ré lên chào đón. Nó nhìn xuống chân mình. Nó thấy mình nhỏ bé và hèn mọn so với những người này.
- Kính thưa quí vị, toàn thể dân cư Travian rất hân hạnh được tiếp đón và phục vụ Ban Chu Du. Xin Trưởng Ban vui lòng cho chúng tôi được biết chương trình làm việc cụ thể của quý ngài để Travian có thể phối hợp ở mức cao nhất có thể.
- Tôi tên Shala, xin chào các bạn. Lần này chúng tôi đến để thông báo rằng chúng ta sẽ tổ chức Hội Nghị Thiên Nga Toàn cầu tại Nimberaty vào tháng 11 năm nay. Có nghĩa rằng Travian sẽ có mặt đông đủ vào tháng 10 để chuẩn bị chổ ăn ở. Đặc biệt năm nay, chúng ta sẽ bầu lại Ban Thường trực để đảm nhận nhiệm kỳ 5 năm tiếp theo. Bởi thế, trong lần công cán này, chúng tôi sẽ chọn lựa ở Travian tối đa 4 thanh niên ưu tú nhất để đào tạo lớp quản lý.
Đám trẻ nhao nhao cả lên, cơ hội ngàn năm có một. Được cử đi đào tạo ở Uỷ Ban Đào tạo Quốc tế là một vinh dự lớn lao. Trước đây Travian chỉ có một thành viên duy nhất giành được suất đào tạo này, đó là ông Sinta. Mặc dù ông Sinta đã về hưu hai năm nay, nhưng chưa ai dám tự ý quyết định việc trọng đại của cộng đồng mà chưa thông qua ý kiến của ông ấy.
- Hỡi các cháu thân yêu, các cháu cũng đã nghe ông Shala thông báo rồi đó. Chiều nay các cháu tập trung lại ở đây, Hội đồng Travian sẽ bàn bạc với các Ban Chu Du để quyết định nội dung tranh tài cho các cháu. Ông Sinta dõng dạc.
- Và xin mời ông Shala cùng các anh, chị Ban Chu Du nhập tiệc. Chúng tôi đã an bài chổ nghỉ ngơi cho các vị ở gò đất phía kia. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc lúc mặt trời nằm trên đỉnh cây thuỷ tùng đằng kia.
Izy hầu như không nghe thấy cụ Sinta nói gì, nó đang băn khoăn, vì chiều nay nó có buổi tập bay một mình. Và nếu đi tập thì nó sẽ không có thời gian chuẩn bị ra mắt. Từ sáng đến giờ mải bắt cá nên nó dính đầy bùn đất. Khổ một nỗi là lông nó thấm nước chứ không như những chú chim khác. Đành vậy, dù gì thì mình cũng chẳng đẹp, mà chuyện bay thì quan trọng hơn. Mình sẽ cố gắng trong các cuộc thi. Izy biết rằng nó đang tự động viên bản thân, vì nếu có đậu các vòng thi trí tuệ đi nữa, thì nó cũng không tài nào vượt qua nổi vòng thi thể lực.
Izy vòng ra phía sau đàn, đi về hướng đồi Chamcha và nó không biết rằng sau lưng mình có một ánh mắt nhìn theo.
Gió thổi nhẹ, trời trong văng vắt. Trừ việc Izy đang ở dơ ra, mọi thứ đều hoàn hảo cho việc tập bay. Izy khởi động một cách nhanh chóng. Chẳng là vì sáng nay đã đi bắt cá nên cơ chân cơ tay đều dễ vận hành mà. Nghiêng mình, vặn mình, co duỗi chân, quẫy cánh… cứ như vận động viên chuyên nghiệp. Mà cũng phải thôi, Izy nghĩ để học bay một cách khoa học thì việc tập luyện đúng tư thế là điều phải có. Hôm nay Izy sẽ bay cao hơn 10 feet và xa hơn 100 m.
Lần thứ nhất… bạch bạch bạch … bay lên.. bay lên… uỵch….
Không thể thua được … lần thứ hai, cố gắng đập cánh nào… nhanh lên … mạnh lên…. Cao được tí rồi.. nhưng uỵch… Izy ngã đau điếng, nàng vừa tiếp đất nhưng chân quá yếu nên khuỵ một bên.
Lần thứ 3, lần thứ 4 đã có cải thiện về độ cao. Izy ơi, mày cố lên, mày là số một… có thể bay không cần đáp xuống thì việc chân yếu cũng chẳng cản trở gì đâu… Izy lấy hết sức bình sinh bay ngang bụi mận gai. Nhưng cánh bên phải đau buốt. Cố chịu thôi, chỉ mới bay được 30 m, nào Izy hôm nay cậu bay rất khá. Vút vút, Izy va vào cành cây, ngã chổng kềnh ra đất.
Mắt Izy nhoà lệ. Huhu… nếu như không thể bay chung với đàn vào tháng 10, Izy chết mất thôi. Mình không thể yêu cầu mẹ ở lại, mẹ phải chăm sóc bố, và mẹ phải có đủ thức ăn để năm sau sinh em bé. Mọi người trong gia đình nhất trí năm sau dẽ có thêm thành viên mới. Còn anh Wanry, anh ấy phải thi đấu, không thể để tương lai anh ấy lở dở vì mình được. Anh ấy là niềm tự hào của cả nhà, với lại anh ấy phải cho nhà Hihikily biết tay. Chị Sury cũng không thể, di trú là dịp để chị ấy làm quen với một anh chàng nào đó, biết đâu năm sau chị Sury lập gia đình. Chị em Izy cũng đã đủ tuổi trưởng thành rồi. Izy khóc huhu…
- Nếu bạn không thay đổi cách luyện tập, mình đảm bảo bạn không thể vượt núi Chamcha đằng kia, chứ đừng nói chi đến chuyện theo đàn bay hàng ngàn cây số.
- Cậu là ai thế? Izy vừa bối rối hỏi vừa lắc đầu thật mạnh cho nước mắt văng ra khỏi mắt.
- Mình đi chung đoàn với ban Chu Du. Mình là Hatany.
Hatany đứng bên cạnh Izy, chưa bao giờ Izy thấy ấm áp đến thế. Những đứa bạn khác luôn cười cợt khi thấy Izy tập bay, nhưng Hatany thì không. Cô nàng lông xám.có đôi mắt tuyệt đẹp. “Đôi cánh mới tuyệt làm sao” Izy nghĩ thầm.
- Ý cậu là tớ khởi động sai à? Hay khâu đập cánh có vấn đề?
- Ừm, cậu không có chút sức lực nào cả. Và cú đáp xuống chưa đúng kỹ thuật. Lẽ ra móng bạn phải xoè ra, như thế mới cản gió và giữ thăng bằng. Nếu chân cậu yếu (trời đất, Hatany tinh mắt thật, Izy chỉ lộ chân yếu khi bay thôi, vì Izy cố gắng đi đứng một cách bình thường. Chỉ có những người biết Izy trong một thời gian dài mới phát hiện chân Izy bị lệch).
- Cậu có thể dạy tớ không? Izy van nài.
- Nếu tớ được cử ở lại, tớ nghĩ tớ có thể. Không hiểu sao tớ có cảm tình đặc biệt với cậu.
- Tuyệt quá, Hatany. Nếu cậu ở lại Travian, tớ sẽ xin mẹ tớ để cậu ở chung chổ với tớ. Mẹ tớ sẽ chăm sóc cậu, bọn ta sẽ chơi chung với anh Wanry, chị Sury, và cả em Mily nữa. Lớp tớ cũng rất vui.
- Nếu được ở lại, tớ sẽ không học chương trình của các câu đâu. Tớ học xong rồi.
- Gì cũng được, cậu ở với tớ. Tớ sẽ dạy cậu làm bánh lúa mạch và nướng cá mòi. Nghề của tớ đấy. À, mà quên, tên tớ là Izy, nghĩa là gì cũng làm được.
- Izy, tên ý nghĩa đấy. Đã tới giờ rồi, chúng ta về thôi cái cậu Gì Cũng Làm Được.
Hai con thiên nga một trắng, một xám bay về phía làng. Izy bay sau lưng Hatary, nhưng cô liên tục bay lên đáp xuống. Có điều vui là nhìn theo cách bay của hatary, Izy thấy việc cất cánh cũng không quá khó nhọc. “Cảm ơn Hatary” Izy thì thầm một mình.
Bọn thanh niên đã tề tựu đông đủ.
Còn tiếp….
Kỳ sau: Wanry toả sáng và Hatany gặp trở ngại đầu tiên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
