Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010

Bực mình

Đâu đó có người viết và nói rằng nếu bạn không cho tiền trẻ em ở Sapa thì chúng sẽ không cho chụp hình, tác giả còn đưa vài tấm hình trẻ em che mặt nữa. Ta hụt hẫng chút xíu, chút xíu thôi vì du lịch Việt thì ta cũng bàn nhiều rồi, đã đủ tệ lắm rồi. Người ta đến Việt Nam một lần rồi đi luôn, còn người Việt Nam thì hoặc là quá nghèo để đi du lịch nước ngoài, hoặc là vô cảm trước những chuyện trái khoáy đó. Chuyện thường ở huyện đường.
Ta ghét những bậc cha mẹ, dạy dỗ con như thế thì đúng là chịu thua. Ta tự hỏi rằng một nụ cười thì đáng giá bao nhiêu? Giả sử ta xem một bức ảnh trẻ em Sapa, ta chợt nghĩ rằng chắc hẳn tác giả phải chi tiền để mua được những nụ cười này. Và bức ảnh trở nên cứng đờ, vô nghĩa...
Bạn có đi về vùng quê hay chưa? Nơi bọn trẻ không biết làm du lịch, nhưng chúng sẽ nở nụ cười hồn hậu khi thấy bạn bấm máy. Không có những bộ quần áo dân tộc, không có những sản phẩm thủ công cầm tay chào hàng, nhưng chúng sẽ toét mồm ngay khi nghe ta gọi "Chụp với chị một tấm hình nghe".
Nụ cười nào mới là thiên thần? Cái gì đáng thì hãy chặt chém du khách (theo đúnh tinh thần của du lịch Việt Nam), cái gì không đáng thì xin đừng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét