Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Rời bến cũ

Vậy là mình đã quyết định rời cái bến nước cũ - cái bến ta neo lại 7 năm, dong con thuyền ra một con sông lớn. Những con sông mà mình hình dung rằng nó sẽ chảy ào ào ra biển lớn. Mình đã từng nghĩ, ra đi là để chứng tỏ thì bây giờ, bến nước này cũng đã trở thành một cuộc chiến. Vậy sao mình không rút giáo ra? Nhìn lại một năm đã qua, ta khác trước quá nhiều. Tuy vẫn còn hậu đậu, nhưng đã có khắc phục. Không dựa dẫm, huyễn hoặc (cũng đúng thôi - đã còn trẻ nữa đâu). Ta nhìn thấy những bến bãi lớn, nơi đó, ta mơ màng một buổi gieo trồng, đôi lúc mơ về một ngày neo bờ, cùng nhau ngồi bên bếp lửa ấm áp. Ta xông xáo chạy xuống bếp, vừa nấu ăn vừa hát. Không biết đó là suy nghĩ nhất thời của kẻ mang trong mình dòng máu phiêu lưu hay thực sự là mong ước trong tiềm thức của kẻ lãng du mệt mỏi luôn mơ về yêu thương. Không biết, vì chưa nhận ra mình thực sự muốn gì. Chó mèo thay đổi quá nhiều, sau vụ A Nhí chết đau đớn, rồi Uýtky - bà ngoại trẻ của ta lìa đời sau những hành động dại dột (vậy cũng hay - bà ngoại nói là hóa kiếp cho cái đời buồn của nó, còn ta - ít nhất nó cũng được đoàn tụ với anh chồng của nó, về với đàn con của nó). Nhiều lúc nghĩ rằng cái chết của con mình là do mình mà ra. Và dằn vặt chút ít. Rồi mèo Nhá, mấy đứa con khác ra đời, ta nhận ra, mình nuôi chúng vì bản thân mình, sợ cô đơn. Bà ngoại, chị Hai cũng đã chuẩn bị tâm lý chia xa ngay khi vừa yêu thương. Mình ôm nó đó, yêu thương đó, nhưng cũng phải chuẩn bị tâm lý để chiều nay, tối nay nó không trở về. Buồn không? Hơn một năm, ta có một người bạn đi theo bên mình. Dù rằng đôi lúc giận dỗi, tức tưởi... nhưng chính người bạn đường này đã nâng đỡ ta rất nhiều, cùng vượt qua những khó khăn, an ủi ta trong những giờ phút nguy hiểm nhất, vô vọng nhất. Dù không chắc con đường kế tiếp sẽ như thế nào, nhưng con đường đã qua cùng nhau là những ngày tháng đáng sống nhất. Sắp đến một cái bến khác, cảnh tượng khác, sóng gió khác, thử thách khác... Liệu ta có còn đủ niềm tin để vững bước trên con đường mình chọn? Chống xuồng rời bến thôi, chẳng ai có thể quay lại quá khứ. Và nếu có quay lại,cũng không thể tìm thấy điểm gì cần sửa chữa. Vì ta sống là không hối tiếc. Dong buồm nào... hò hoooooò...hooòòòoòooò ... dzô ôôô..... Khóc gì nữa, đã làm hết sức rồi mà. Cứ hệt như bé mới vào lớp 1 ấy. Lớp 1 ta có khóc đâu nào? Chả sợ gì. Cứ tiến lên, đi mãi rồi cũng tới thôi hà.