Ta quên kể bạn nghe thằng Tướng Quân nhà ta có tật thích ăn .. kem đánh răng. Thương vậy đó, nếu bạn chơi thân với nó, thể nào sáng nó cũng kêu bạn dậy đánh răng, tập thể dục... Khi bạn nặn kem, nó sẽ đứng kế bên nhìn, chẳng may bạn để cái bàn chải và kem ở trong tầm với, nó sẽ không ngần ngại liếm.
Ta hay gọi Tướng Quân là chó non, vì tính ra con ta mới vừa tròn 7 tháng tuổi, nhưng Tướng Quân lớn nhanh như Thánh Gióng ấy. Bạn sẽ thấy mắc cười nếu ôm Tướng Quân vào lòng, nó sẽ làm như không còn bộ xương nào. Tay chân thì to đùng, mà mặt mũi thì y hệt cậu con trai nào đấy mới 10 - 12 tuổi. Trưa mệt thì vô phòng tắm ngủ, dậy thì đi chơi. Tự lăn lóc dưới dây mít mát rượi.
Tầm 3 - 4 giờ chiều, bạn sẽ thấy Tướng Quân ngồi trên bàn tròn trước nhà, đón chị Hai về. Nhà ta chẳng có con chó nào có thể nhảy phóc lên ban công, trừ Tướng Quân, không cái rào nào có thể khuất phục nó. Bạn có thể nhốt Tướng Quân lại sau khi tắm cho nó xong, vì nó chưa khô lông, nhưng nếu sơ xảy, nó có thể tự mở cửa được. Thiệt phục.
Bạn sẽ thấy nhiều hình ảnh buồn cười, vì Tướng Quân hay ngồi bẹp một bên, ngủ ngoẹo cổ, leo lên giành gối... Hai phần thịt dưới nách sẽ có hai chấm tròn màu đen, dù rằng thịt da, và lông trắng muốt... Mẹ ta nói hồi xưa chắc Tướng Quân hôi nách (xin lỗi). Lucky hay cắn Tướng Quân vô cớ lắm. Thằng nhóc của ta nghịch ngợm thế cơ mà. Vui cũng bị cắn, ăn cũng bị cắn, buồn cũng bị cắn, ai cứ kêu Tướng Quân thì lập tức Lucky xuất hiện, răn đe. Và mặc dù ta cũng thương con nùi giẻ đó lắm, nhưng ta vẫn muốn bênh thằng Tướng Quân của ta. Suốt mấy năm, Lucky sống rất ngoan, chưa ăn hiếp đứa nào, giờ lại cắn Tướng Quân, thiệt khó xử.
Mèo Đậu đỏ cũng vui. Ta đem nó về trong một dịp tình cơ, thậm chí ta chưa từng xem kỹ nó là giống gì, chỉ nghe bạn ta nói là nó nghịch lắm. Lúc nó đi ngủ thì mọi người trong nhà mới yên được. Anh ấy là ông vua, dượng ta nói thế. Anh ấy ăn lúc mọi người không ăn, và ngủ trong lúc mọi người tranh nahu ăn. Anh ấy không thích bất cứ thứ gì, anh ấy làm mọi thứ để anh ấy vui. Thế thôi.
Và ta thương ở chỗ cái lớp lông mịn như quần nhung. Toàn thân cứ màu đen mà vùng bikini (xin lỗi) lại trắng tinh tinh. Ta có thể cá với bạn rằng, bạn không thể yên thân mà ngồi nướng gan hay nướng cá với nó. Đậu đỏ cũng hay chui vô thau giặt đồ ngủ trưa, nếu không để ý, bạn có thể gom nó bỏ vô máy giặt, vì nó chẳng khác một cái quần tí nào.
Nếu bạn về nhà ta, ta sẽ giới thiệu cho bạn biết con gái Uýt ki nữa. Con nhỏ rất ư là dịu dàng, lúc nào cũng cười duyên. Chị ta bảo nó tưởng đâu nó đẹp nên mới cười hoài. Ta thấy nó rất đẹp, dịu dàng này, thương yêu anh chị em này, ngoan này. Nhớ cái lần ta ẵm nó đưa võng, nó chảy nước miếng gần cả chén. Thiệt tình, cánh tay ta lúc đó ướt nhem. Uýt ky ta đã từng ở khaonh3 khắc sinh tử, khi nó bệnh tưởng chết. Và khi mẹ ta kể rằng nó chạy ra đám cỏ năm chờ chết (chắc là sợ dơ nhà mẹ la), ta biết rằng ta và Uýt ky sẽ gắn bó với nhau mãi mãi, rằng con gái ta phải được yêu thương và chăm sóc nhiều hơn, rằng Uýt ky có thể là con chó biết cư xử nhất trong các đứa con của ta đã có. Bạn có thể ẳm nó bất cứ lúc nào, vì nó luôn đi mừng khách lạ. Uyt ky cũng chơi khá thân với Tướng Quân, nếu hai đứa nó là một cặp, ta sẽ vui lắm. Anh hùng phải có mỹ nhân mới được.
Nếu một ngày nào đó, bạn nói rằng muốn về thăm nhà ta, vì nhà ta có tất cả mấy đứa nhỏ đáng yêu này. Ta sẽ sẵn sàng đưa bạn về giới thiệu. Nhưng nhớ là phải có quà cho chúng nhé.
Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét