Hiển thị các bài đăng có nhãn phan khich. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phan khich. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Luôn luôn suất sắc

Bạn này, ta có một thần tượng. Trước đây ta nghĩ rằng, cứ có một cái bục đứng hoặc một nấc thang, người ta sẽ dễ dàng bước lên bậc thang tiếp theo, và lên cao mãi.
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Bỗng thấy cuộc đời nhẹ hẫng

Sáng nay thấy cuộc sống nhẹ hẫng, đơn giản quá.
Đôi lúc nghĩ rằng sống và chết cũng chẳng khác nhau mấy. Con người cũng như cái cây, có sinh ra, lớn lên, cho hoa trái và tàn lụi. Rồi cũng thôi.
Ta không biết nhiều về đạo Phật, có thể ta đủ sức đọc, nhưng để ngộ đạo thì vẫn chưa thể. Thấy cuộc sống sao mà ung dung, một chút ý tưởng nào đó về cái gọi là "tầm", về giới hạn...
Buồn cười lắm bạn, giống như khi người ta té xe, chỉ một cú đơn giản vậy mà đau chết khiếp, những đứt gãy trong cơ, xương làm gì thể hiện được ra ngoài? Chết, vốn là một chuyện đơn giản. Vì nó chấm hết.
Hôm qua, thấy ngưỡng mộ người đi chu du khắp thế giới. Nếu ta là con trai, chắc sẽ quảy ba lô lên vai và đi. Lên một chuyến xe nào đó, dừng chân một nơi nào đó. Lên vùng núi, xuống vùng sâu... Tầm mắt này sẽ nhìn được đến ngút ngàn.
Ta tin lắm vào đôi bàn tay mình. Chỉ cần còn nhiệt huyết thì không có đường cùng.
Cuộc sống thực sự là một trò chơi. Và ta trở nên liều lĩnh lạ thường.

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

Đóng một cánh cửa này để mở nhiều cánh cửa khác

Ngày 23.12.2009
Tôi đã quyết định rằng tôi sẽ ra đi. Lần đi này sẽ là lần đi 100%. Đi để thấy mình càng nhỏ bé và cô độc trong thế giới người này. Đi để nhận ra chân lý rằng người ta chỉ sống một lần, và sống phải cho ra sống. Đi để thấy rằng mắt mình nhỏ, đầu mình nhỏ, tim mình nhỏ.
Đi để quên những vụn vặt cuộc đời. Tôi đi hoàn toàn không lo âu. Tạm biệt.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Ta không để nhỡ mùa đông năm nay

Thiệt vui, năm nay ta tận hưởng trọn vẹn cảm giác mùa đông. Nhưng con nắng nhè nhẹ, không gay gắt, không chói chang. Con nắng không đủ sức dữ dội làm những con chó le lưỡi thiệt dài ngoài đường. Trời chỉ đủ lạnh để đắp một cái mền dày vừa. Và gió thì mới chớm. Ở dưới quê mùa này, không biết những cánh đồng đã nhuốn màu vàng của hoa chưa, chắc chưa. Năm nay năm nhuần mà, lâu Tết lắm. Nhưng chắc là cải đã xanh mướt hai bên đường đi. Ở nhà mẹ thì sao nhỉ? Sáng và tối lạnh đến kinh khủng, trưa thì ấm áp hơn một tẹo. Và ta cứ hay lấy cớ chạy ra vườn chơi để bọn chó mèo được hong nắng.
Thời tiết đẹp quá, có khi vừa chạy đi làm vừa hát khe khẽ, chuyện này làm ta mắc cở một tí. Nhưng để chắc ăn, sáng sớm vẫn tròng cái bịt mõm vào, hát thì không ai thấy.
Mùa đông hay mùa xuân? Ta chỉ biết mùa này thật đẹp. Quái đản nhất là trước noel thì lạnh thế này, chứ ngay đêm noel thì nóng như hoả lò (năm vừa rồi). Kệ, cứ tận hưởng. Mùa đông thật tuyệt vời, ước gì mùa đông năm sau ta đang ở một đất nước khác. Và dù có lạnh và nhớ nhà, chắc chắn ràng ta vẫn cảm thấy hạnh phúc. Đi xa cũng có nghĩa là lớn hơn một chút.