Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Sắp tàn

Chợt nghĩ rằng ta sắp đi đến cái đích của chặng đường thứ nhất. Bạn ơi, hôm qua ta khóc, nghe rõ ràng mẹ ta thảng thốt. Ta hiểu, mẹ ta chưa bao giờ từ chối con bất cứ điều gì. Những cảm giác này có lẽ chưa sâu, khi mà ta chưa từng sinh con. Mỗi ý nghĩ đau, oán, ức mỗi khi mấy con chó gặp chuyện không so bằng cảm giác này. Đơn giản vì chưa hề mang nặng đẻ đau.
Sắp kết thúc rồi ta ơi. Tự hứa với lòng rằng khi rời bỏ bậc thang này, bến nước này… ta sẽ vui hoàn toàn và chẳng còn gì để tiếc nuối.
Tàn, dĩ nhiên, cuộc vui nào cũng tàn, yêu thương nào rồi cũng tan, nỗi buồn nào rồi cũng qua.
Ta mong chờ thời gian.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét