Không thể tin được mình đã ngồi không gần 2 tháng 30 ngày. Cũng từng làm việc cật lực, có những ngày oai hùng không bỏ sót từng giờ từng phút, có những khoảnh khắc hạnh phúc, tự hào, có những thời điểm hụt hẫng.
Khóc và cười, đôi khi ta muốn khuyên bạn rằng bạn đừng yêu ta, đừng bao giờ yêu ta. Người nào khóc nhiều thì thường quên ngay. Ta mà tìm người yêu thì ta cũng tìm người thâm trầm, điềm đạm, chín chắn…
Nhưng này, mãi đến hôm nay ta mới tổng kết được một chặng đường phía sau, chặng đường 2,5 năm ở chổ cũ. Nơi ta có hai lần khóc, mà lần sau thì khóc nhiều hơn lần trước.
Tuy nhiên, kết cuộc chung thì cũng không đâu vào đâu.
Bạn biết không?
Khi ta rời đi, lặng lẽ như lúc đến. Nhưng không biết sau lưng mình có một ai đó thấy trống vắng hay không? Có ai thấy rằng bao nhiêu năm đó đã đủ để hiểu nhau hay không?
Ta sống 100%, và ta chẳng thấy hối tiếc, cái quan trọng là ta đã bày tỏ. Dù rằng một chiều.
Nhìn tương lai..
Đôi khi thấy mỏi mệt, những tám năm, xa quá. Bốn năm đại học qua thật nhanh, vì vui nên thấy ngắn. Còn phía trước? Ai đi với mình? Hay cuộc sống chia người ta rẽ đôi nhau?
Đã thấy mệt mỏi, có lẽ vì thời gian quá lâu cho một cuộc tìm kiếm. Rồi thì cũng tìm ra, con đường đi. Nhưng tại sao lúc này lại thèm một cuộc sống bình yên, thèm nằm ngủ một giấc đã đời, không ưu tư… (Nói vậy thôi chứ không đọc sách, không nghe anh văn chỉ một tuần là cuống lên, thấy tụt lùi hàng trăm km).
Bị nghiện chữ, nghiêm trọng, chỉ có cách cắt não đi mới trị khỏi.
Không hiểu sao… chưa bắt đầu đã thấy mờ mịt, có phải là bình thường không? Giống như sinh viên, học mãi không hiểu cho đến lúc thi xong rồi mới thấm?
Nhìn tương lai, thấy không ai đi chung với mình, chó cưng mất hết rồi, còn hai đứa con A Nhí A Nhú. An ủi, về vỗ về, nhìn tụi nó ngày càng khôn lớn làm niềm vui.
Mấy đứa con còn lại đều hóa thành tro, thành đất. Không biết thời khắc chết có đau hay không? Hay là trong giây phút ngăn ngủi ấy, cơn đau chỉ như kiến cắn, chích thuốc, rồi ngủ yên mãi mãi?
Thương con mình, nhiều khi phát khóc.
Ta nợ con ta rất nhiều.
Cầu Chúa cho tụi nhỏ lên thiên đàng. Đừng trở thành con người con nhé. Làm gì cũng được, miễn đừng xin làm người.
Tám năm, biết rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tìm ra lối đi cho người đang tìm đường đi.
Ta nhắn một ai đó đã và sẽ lỡ yêu thương ta rằng, tin ta, dù yêu thương ta sẽ làm bạn vất vả.
Tháng bảy năm này, ta dành trọn thời gian tưởng nhớ tất cả những đứa con yêu quý của ta. Ngủ ngoan đi con. Mẹ Còi thương tụi con nhất trên đời.
Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét