Ta định đem thêm 3 đứa con nữa về nuôi bạn ạ. Thiệt khó nghĩ. Nhưng không đem không được. Năm vừa qua ta làm nghĩa cử cao đẹp, cưu mang bốn đứa con nữa. Năm nay định không làm anh hùng cứu Mỹ đen, nhưng không nuôi không được.
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét