Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

Những con đường đi

Bạn biết gì không? Bữa kia ta đổ quạu. Sao mà không quạu được, đường chính không đi, lại đòi đi đương tắt. Lội ngoằn ngèo vô qua những tấm dal, nhỡ trời mưa ? nhỡ lạc ? thằng em không nói gì, ‘cha chỉ vậy’.
Con đường này dắt ta qua ba lần kỉ niệm. Con đường dal, vòng qua cái chợ nhỏ, y hệt cái hồi Mùa Hè Xanh năm 2004. Ta với Bò Cạp chở nhau trên chiếc xe đạp hai bánh (cái xe này chỉ còn cái khung với 2 cái bánh), lúc chở ta ngang qua cái cống, ta bị quăng bể hết chục trứng. Và sau đó có 2 đứa khùng cười như điên cả ngày. Cũng cái góc cua này, ta vừa ăn nhãn vừa nhìn một cô bé ngồi bán rau vườn. Tưởng tượng hồi nãy em chuẩn bị đi chợ vội, nhưng chiều qua cũng chạy ra vườn quơ vài cọng rau, đọt bí, rau lang và cái bắp chuối. Vậy là ra ngồi chợ tới trưa. Ta quên lí do tại sao lúc đó ta chỉ lấy mắt ngó. Trời, tội lỗi thiệt. Rồi mấy chú đi đám cưới, ghé cái cửa hàng cho thuê áo cưới nằm rúm ró bên bến chợ, thuê cravat. Thấy chưa ? Bạn đi làm lâu nay, có khi nào bạn nghĩ rằng nên vác theo cái cravat vì trân trọng một sự kiện ? Ta không rõ, ta không phải con trai, chỉ đợi mai mốt hỏi chồng.
Con đường rãi đá nhuyễn, nhắc ta một thời cắp cặp tới trường. Hồi cấp 3 chứ đâu xa. Một con nhỏ ốm nhom, chạy xe nhanh như gió, mặt mũi thảng thốt như đã bỏ lại cái gì sau lưng (chính xác là nó bỏ lại cái thằng con Akai đang ngồi chưng hửng ngoài lộ).
Con đường đá thô, nhắc ta một thời cũng cấp 2 và 3, đi bộ 4 – 5 km đi học. Con đường này, có lần ta đòi đem xe đạp của chị hai chạy về tới nhà. Để rồi bữa sau chị dắt bộ lầy mưa lên tận chợ để rửa. Bao nhiêu lượt ta đi ta về, nắng hay mưa, nơi ta thấy rõ ràng đây là quê hương mình. Những lúc xa nhà, nhớ đến rõ ràng từng hòn đá. Tội nghiệp chưa.
Cũng kì lạ, sao ta chưa từng nhớ người, chỉ nhớ những cái khác. Như cây mận, như Ô Vàng, con Girl Girl, con Mi Già, con Mướp, Huỳnh Đề, cây xoài... cứ sống như có tâm hồn rõ ràng. Tuyệt không nghe nhắc đến ai khác để thương cho đỡ ‘ghiền’’.
Quay lại con đường mới qua, nơi đó dẫn ta về với cha. Thiệt thương.
Có lần, ta chưa kể với bạn, rằng những đứa nhỏ ở Mùa Hè Xanh mắt rất sáng, dù khuôn mặt có lấm lem bùn đất, vết nước mũi còn thò lò, hay râu xanh mọc xung quanh khoé miệng (ai kêu trầm nghịch lâu dưới sông cho rong đóng). Những khuôn mặt cười toe khi thấy chị áo xanh đi ngang. Ta cũng cười đến ngoác mồm ngoác mỏ. Mà không, nhưng đứa trẻ này đầu chờ vờ như cá trê, bị đói ăn ngay tại cái nơi gọi là rốn gạo. Một thằng cu sáng rực mắt khi ta chẻ trái dưa hấu, con chị thì níu ngay áo mẹ. Tẽn tò khi nghe ta ghẹo ‘theo chị về ở với mẹ chi nghe, Chim Sâu’.
Có phải đó là cuộc sống không ? Khi ta đã từng rất ghét một chú nhe răng cười khì khì ‘tại nhà chú khổ quá’, nhưng mà, sẽ thiệt là trơ trẽn hoặc lố bịch nếu chú ấy ngồi khóc với ta.
Ta nói với bạn rồi, cuộc sống là một trò chơi.
Mặc dù hôm nay không ăn cua biến với bia, ta vẫn thấy say khi ngồi kể cho bạn nghe những chuyện hổng đâu vô đâu như vầy.
Đời, buồn cười, ta thì khật khùng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét