Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

Cuối năm khùng

Bạn này,

Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.

Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.

À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.

Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.

1 nhận xét: