Mọi chuyện không biết bắt đầu từ đâu, vì 3 đứa này không liên quan đến nhau lắm.
Chỉ là A Nhú đã từng làm chồng Cổ Bình, Cổ Bình thì bị chích thuốc triệt sản nên mập ú (do tác dụng phụ của thuốc). Còn Uýt Ky thì suốt ngày nựng cháu ngoại. Đã thế, ánh mắt nó còn van lơn “Sao Pingpong đẻ mà Uýt Ky chưa đẻ vậy mẹ?”. Mình thương Uýt Ky, thấy có lỗi với con. Uýt chăm con rất khéo, dù Uýt xấu xí nhưng luôn sinh con đẹp. Cho Uýt ngừng đẻ là một quyết định sai lầm.
Và hiện nay, mẹ, Uýt Ky và Cổ Bình đều bị chung một bệnh … bệnh mập.
Riêng A Nhú đã thực sự mất tích. Giờ chắc xương nó đã nằm trong đất sau khi vô bụng con chó, hoặc người đã ăn thịt nó.
Mình buồn ác liệt.
Mình thương A Nhú, thương ba A Nhú, vì yêu thương nên mình thấy đau.
Báo luôn với bạn là Pingpong xin 3 con, có 1 con sứt môi, xấu xí tột đỉnh nên nhà mình kêu nó là Đô Đô. Lần đầu tiên mình nói “Mẹ sợ quá Đô Đô ơi”, mình đã bật cười rất sảng khoái. Bà ngoại hay đạp Đô Đô vì Đô Đô xấu, đen, dẹp lép.
Nhưng mình thực sự chưa bao giờ ôm hôn Đô Đô.
Chó mèo làm mình bận tâm đáng kể.
Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét