Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Hai đứa mướp

Thiệt là không công bằng nếu như ta không đề cập với bạn về mèo Cổ Bình một cách nghiêm túc, vì ta nhận ra từ đầu năm 2012 đến nay, ta có thay đổi thái độ về Cổ Bình(kèm theo chút thán phục). Cũng sẽ bất công nốt nếu như ta bỏ qua con mèo Nhá (con của A Nhí - tin tức mới cập nhật hồi hôm là nhóc con đang bị sưng má phải, ta nghi đó là hậu quả của trò nghịch dại với con bò cạp hoặc rắn). Không để bạn chờ lâu, để ta giới thiệu sơ về hai con mướp này. Cổ Bình đã sống ở nhà ta gần 8 năm, giật kỷ lục không chết trong khi hàng chục con mèo khác đã đi theo ông bà. Cổ Bình xấu, mập ú, mắt trợn trắng (nghĩa là chẳng thấy tròng đen ở đâu), suốt ngày xí chỗ trên ghế giữa. Nhà có 4 cái ghế, nếu bạn ngồi ghế này, nó sẽ nhảy sang ghế khác, nếu có 4 người ngồi, nó sẽ trèo lên bàn. Cổ Bình thích chụp ảnh, dù xấu ẹ nhưng cũng làm avatar cho anh năm Sị và chị Bột (vốn là 2 fan hâm mộ của Bình Bình). Ta - bị hai lần cắn tay (có lần bị cắn vào ngày 29 Tết mới đau chứ), đã hứa với lòng rằng không bao giờ ẵm Bình Bình thêm lần nào nữa. Bình Bình sinh con khéo, thường giấu biến con đi cho đến khi nghe tin có người nào về thăm thì mới đem các con ra triển lãm. Ta vẫn cho rằng chó mèo nhà ta biết nghe tiếng người. Bình Bình là mẹ tốt, chỉ có điều không tốt lâu vì khi con lớn, Bình Bình cứ tưởng người dưng. Nhưng thôi, chuyện đời tư của nó, ta xen vào thì không tiện. Một phần vì ta cũng sợ cái vuốt của Bình Bình (khi nó tát mấy con chó nghe bốp bốp rõ to). Và đừng dại dột đánh nhau trước mặt Bình Bình, nó sẽ đánh cả hai bên vì cái tội làm ồn đó. Riêng thằng Koka thì ta thấy không dưới chục lần đứng run khi bị Bình Bình lườm nguýt (nhớ không, ta nói với bạn rằng Koka là một thằng nhóc bị thiểu năng - cứ cười suốt ngày, chỉ được mỗi tánh ngoan - bạn cho ăn là nó mừng bạn 2 lần - trước khi ăn và sau khi ăn). Đúng, Koka là con chó lịch sự, biết điều mặc dù hơi yếu tim. Ta thương Bình Bình khi nó nằm lăn lông lốc trước sân, chẳng khi nào rời khỏi nhà mà có hàng tá chàng mèo đẹp kéo đến (bọn mèo ấy lại chẳng ngán tám con chó nhà ta). Bạn thấy có đáng nể không? Cổ Bình quả là mềm mại nhất quả đất (không tính cái móng vuốt của nó hoặc khi nó liếc ai đó - ai đó tức là con chó nào đó). Nếu bà ngoại nói "ra sân" (nghĩa là mấy con chó phải ra sân ngồi hết), bạn sẽ thấy Bình Bình trở thành đại tổng quản - đừng hòng mà con chó nào vào nhà được với nó. Ta nghĩ, nếu con chuột nào vô tình chạy qua, gặp phải ánh mắt sắc lẹm của nó thì cũng đủ lăn ra chết giấc. Nhá Nhá lại là con mèo buồn cười khác. Ta không biết gọi nó là anh chàng hay cô nàng, vì nó là mèo đực bị thiến. Theo lời mẹ kể lại thì ban đầu em nó khóc to, đau quá khóc nhỏ dần nhỏ dần rồi im cho người ta làm gì thì làm (chỉ là thiến thôi mà). Dượng ta nói, nó đã không còn cảm giác làm người lớn nữa, chẳng biết đến tuổi tác. Thật thế, nó chỉ thích ăn rồi ngủ, chui vô xe hơi thò cái tay ra chọc bất cứ ai (bao gồm cả chó) đi ngang. Nó giỡn không biết mệt. Vui nhất là khi ta quấn cái mền quanh người nó rồi hôn nó tới tấp (ta cũng bạo lực quá) mà nó chẳng làm gì được. Bà ngoại thương Nhá số 1, vì con ta mồ côi từ lúc mới 3 ngày tuổi, chưa mở mắt. Vui nhất là nó biết mở cửa nhà tắm nhé, và đừng nó nhốt nó vào đó, nếu như bạn không muốn dọn dẹp cái thùng rác vương vãi. Chị Hai và Nhá đánh lộn mỗi ngày, mà mỗi lần méc mẹ Tư thì ta chỉ cười sảng khoái, bà ngoại cũng cười "kệ, có bà ngoại với mẹ Tư thương là được rồi". Ta thương Nhá vì con chỉ mới 6 tháng tuổi nhưng chân tay đã to như cây cột. Ta thích nắm cùi tay nhỏ của nó, hôn vô bàn chân xấu ẹ của nó, hôn cái bụng phệ mỡ của nó. Ta nhớ lần trước, con trai chưa bị thiến, chỉ mới có 2 tháng tuổi, mềm xèo như trái chuối, bị mẹ ba với mẹ Tư dụ khị trèo lên cây xoài. Các mẹ đứng cổ vũ phía dưới rồi bỏ vào nhà không giải cứu con trai xuống. Bà ngoại quét sân nghe tiếng rớt bịch, tưởng xoài chín rụng ai ngờ thằng nhóc té. Thương lắm, cậu chàng đau quá ngất xỉu, bà ngoại ẵm vô và chửi hai bà mẹ vô tâm. Ta thiệt có lỗi. Nhá Nhá nghịch dại lắm, nó chạy quanh quẩn như con chó con, đùa giỡn và cắn mấy con sâu mập ú (mấy con này luôn là nguyên nhân ta hết hồn và khiếp đảm). Bởi vậy lần sưng mặt này dám cá là bé mèo cũng nghịch dại mới ra nông nổi. Ta thương con ta, nhiều khi thất nghiệp (ý là từ hồi đi học đến nay), cảm thấy mình bất lực trước mấy đứa con này. Nhiều khi ôm nó, ta tự an ủi "mai mốt mẹ đi làm, có nhiều tiền sẽ mua cả cá thu cho tụi mày nhé". Trước đây, mỗi lần về quê thì balô đã đầy thức ăn hột. Giờ thì phải mua đồ rẻ tiền, lâu lâu lại nói với ngoại "tụi nó lớn rồi, ăn cơm cũng đủ dinh dưỡng nên con không mua thức ăn nữa nghe mẹ". Vậy mà cứ ki cóp tiền để dành mua vài bịch mang về, và sẽ cuống quýt lên nếu chị hai thông báo "sắp hết hột cho mèo mày ơi". Sự thật là chị ấy cứ lén lấy cho mấy con chó to xác ăn, thử hỏi bao nhiêu mới đủ cho chúng nó? Bạn không biết đâu, khi tự tay chăm sóc một mầm xanh nào đó, nhìn nó lớn từng ngày, dù rằng một cú vươn nhẹ của nó cũng làm mình sung sướng. Nhiều khi ta nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta ôm con mình, và hôn cho đến chết? Hihihi.....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét