Xui như con nui, huhu.
Toàn bộ hình ảnh chụp chó mèo của ta đã biến mất rồi, hình nền mèo Đại ca, hình chụp Nô nô và tất tần tật những hình ảnh đẹp nhất ta từng có đã đi tong rồi.
Không còn mất mát nào lớn hơn thế này.
Đau khổ quá chừng...
Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010
Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010
Cuối năm khùng
Bạn này,
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010
Tháng 2 rồi
Bây giờ đã là tháng 2, những ngày cuối năm khá bận rộn và mệt mỏi.
Tháng 2, nghĩa là chỉ còn 10 tháng cho mục tiêu năm 2010.
Bạn dự định gì cho năm nay?
Tháng 2, còn một ít vấn vương năm cũ, vì là chưa Tết âm lịch mà.
Ta cho phép mình lừ đừ mấy ngày nữa. Năm sau, ta hứa sẽ làm ăn thiệt đàng hoàng.
Tháng 2, nghĩa là chỉ còn 10 tháng cho mục tiêu năm 2010.
Bạn dự định gì cho năm nay?
Tháng 2, còn một ít vấn vương năm cũ, vì là chưa Tết âm lịch mà.
Ta cho phép mình lừ đừ mấy ngày nữa. Năm sau, ta hứa sẽ làm ăn thiệt đàng hoàng.
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010
Bốn câu thơ buồn cười
“Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ.
Trong cơn mưa ban trưa.
Chợt thấy lòng mình tách thành hai nửa.
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa”
Bạn này, bốn câu thơ này làm ta nhắc tới một câu nói cũ "quá khứ cứ để trôi đi". Ta để trôi vì thi cử không cần phải nhớ lại. Còn nếu bạn yêu thương, bạn hãy để mọi thứ trôi đi nhiều hơn nhé. Chuyện buồn giống như cái ao, càng đào thì càng sâu. Bạn nên lắp ao lại, đừng cố đào làm gì.
Năm nay ta lớn ra nhiều đó, ta biết rằng không nên giữ mãi một ký ức cũ, không nên đau vì một lỗi lầm đã qua,không nên nhớ những thất bại mà nó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng.
Không ai sống mãi với quá khứ, vì thế, bạn đừng đánh nó thức dậy.
Ta, thì đã sẵn sàng cho quá khứ trôi đi rồi.
Trong cơn mưa ban trưa.
Chợt thấy lòng mình tách thành hai nửa.
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa”
Bạn này, bốn câu thơ này làm ta nhắc tới một câu nói cũ "quá khứ cứ để trôi đi". Ta để trôi vì thi cử không cần phải nhớ lại. Còn nếu bạn yêu thương, bạn hãy để mọi thứ trôi đi nhiều hơn nhé. Chuyện buồn giống như cái ao, càng đào thì càng sâu. Bạn nên lắp ao lại, đừng cố đào làm gì.
Năm nay ta lớn ra nhiều đó, ta biết rằng không nên giữ mãi một ký ức cũ, không nên đau vì một lỗi lầm đã qua,không nên nhớ những thất bại mà nó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng.
Không ai sống mãi với quá khứ, vì thế, bạn đừng đánh nó thức dậy.
Ta, thì đã sẵn sàng cho quá khứ trôi đi rồi.
Tối qua ta đã khóc
Bạn này, tối hôm qua ta đã khóc.
Khóc hu hu hu, như thể chẳng ai dỗ nổi.
Nhưng tốt thôi, nếu bạn ở cạnh ta, chắc chắn tình hình sẽ tồi tệ hơn.
Vì ta cứ thấy ai bênh vực là gào to hơn nữa.
Chuyện cũng chẳng có gì, nhưng không thể làm ta không bực mình.
Có những tình huống ngôn ngữ dường như bất lực.
Năm nay là một năm mệt mỏi, cực kỳ mệt mỏi.
Tối qua ta lại mơ thấy mình đi du học. Trong giấc mơ này ta đã cười thành tiếng.
Ngày hôm nay, ta, một lần nữa quyết tâm quảy gối ra đi.
Khóc hu hu hu, như thể chẳng ai dỗ nổi.
Nhưng tốt thôi, nếu bạn ở cạnh ta, chắc chắn tình hình sẽ tồi tệ hơn.
Vì ta cứ thấy ai bênh vực là gào to hơn nữa.
Chuyện cũng chẳng có gì, nhưng không thể làm ta không bực mình.
Có những tình huống ngôn ngữ dường như bất lực.
Năm nay là một năm mệt mỏi, cực kỳ mệt mỏi.
Tối qua ta lại mơ thấy mình đi du học. Trong giấc mơ này ta đã cười thành tiếng.
Ngày hôm nay, ta, một lần nữa quyết tâm quảy gối ra đi.
Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010
I say gold
Bạn nghe bài này chưa?
I say gold
Marc Lavoine - Gunther Thomas
Pham Quynh Anh
[Verse 1]
Walking through the streets
Sometime there’s a stranger in my town
Wait ‘til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
You think yellow, I say gold
It’s the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within
You think yellow, I say gold
Feel the current of red river
Through my soul
You think yellow, I say gold
[Verse 2]
Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
[Interlude]
Oh red river take me home
Feel the current through my soul
[Chorus]
You think yellow…
[Chorus]
You think yellow, I say gold…
Flow red river through my soul…
Oh, red river take me home…
...........
Có thể Phạm Quỳnh Anh là sẽ là một ngôi sao lớn. Cô hoàn toàn có phong thái của một ca sĩ đẳng cấp, và cái ta thích nhất là gì bạn biết không? Đó là cách cô ấy lựa chọn và thể hiện các ca khúc của mình. I say gold mang theo một điệu nhạc rất lạ, giống như tiếng đập của trái tim.
Nếu bạn đã từng nhăn mặt lắc đầu với những thứ ca sĩ trẻ ngày nay thể hiện, Phạm Quỳnh Anh sẽ đem tới cho bạn một cảm giác khác. Muốn thử không? Hãy tự tìm và nghe thử đi.
I say gold
Marc Lavoine - Gunther Thomas
Pham Quynh Anh
[Verse 1]
Walking through the streets
Sometime there’s a stranger in my town
Wait ‘til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
You think yellow, I say gold
It’s the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within
You think yellow, I say gold
Feel the current of red river
Through my soul
You think yellow, I say gold
[Verse 2]
Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye
Karaoke I sing
Balance my yang with my ying
When I say I love to follow eastern winds
[Chorus]
[Interlude]
Oh red river take me home
Feel the current through my soul
[Chorus]
You think yellow…
[Chorus]
You think yellow, I say gold…
Flow red river through my soul…
Oh, red river take me home…
...........
Có thể Phạm Quỳnh Anh là sẽ là một ngôi sao lớn. Cô hoàn toàn có phong thái của một ca sĩ đẳng cấp, và cái ta thích nhất là gì bạn biết không? Đó là cách cô ấy lựa chọn và thể hiện các ca khúc của mình. I say gold mang theo một điệu nhạc rất lạ, giống như tiếng đập của trái tim.
Nếu bạn đã từng nhăn mặt lắc đầu với những thứ ca sĩ trẻ ngày nay thể hiện, Phạm Quỳnh Anh sẽ đem tới cho bạn một cảm giác khác. Muốn thử không? Hãy tự tìm và nghe thử đi.
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010
Đại Tướng Quân
Hôm qua Đại Tướng quân chạy theo chị Hai ra vườn chơi. Anh ấy nhìn lên cây me nhà hàng xóm, thấy có người trèo lên trển, ảnh đứng sủa liền một tiếng đồng hồ cho đến khi người ta trèo xuống mới thôi (giống mình hồi xưa, nhà hàng xóm có cây dừa nghiêng qua nhà mình, người ta hái dừa còn mình đứng khóc um sùm).
Thương chưa? Đã thế buổi chiều còn chạy ra sân đứng chờ nhật thực với chị Hai nữa. Đã nói không cho ra sân, cứ thấy chị Hai đi đâu là chạy theo đó. Mai một chị Hai về xây nhà cho bố thì tha hồ mà buồn con nhé.
Thương Tướng quân lắm, hình như ai cũng không thể giận nó dù nó có làm bất cứ chuyện gì.
Tướng Quân là con chó lớn nhanh nhất mà mình từng có.
Thương chưa? Đã thế buổi chiều còn chạy ra sân đứng chờ nhật thực với chị Hai nữa. Đã nói không cho ra sân, cứ thấy chị Hai đi đâu là chạy theo đó. Mai một chị Hai về xây nhà cho bố thì tha hồ mà buồn con nhé.
Thương Tướng quân lắm, hình như ai cũng không thể giận nó dù nó có làm bất cứ chuyện gì.
Tướng Quân là con chó lớn nhanh nhất mà mình từng có.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
