Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Tiếp tay cho cái ác

Ta vẫn hay cười khoái chí khi bé mèo cưng (Nhá) hoặc Ping Pong (chị Hai hay gọi là Ing Ong - một cái tên xấu ẹ) hỗn và bị ăn đòn. Nhiều khi ta nghĩ, như thế là tiếp tay cho cái ác hoành hành bá đạo ở cái nhà mình. Mỗi lần gọi điện về nhà, sau những lời thăm hỏi cho có lệ với mẹ, chị Hai thì thế nào cũng kèm theo 1 câu "Chó mèo khỏe hết hả mẹ?". Chắc với bạn mười mươi rằng chị Hai thế nào cũng bắt đầu câu chuyện dài nhiều tập "Thôi mày đừng có nhắc tới tụi nó nữa". Rồi thì nào là Nhá Nhá mới ăn trộm 3 cái đầu gà, báo hại cả 8 con chó ăn cơm không cả ngày (vì mỗi ngày đều nấu cơm chung với đồ ăn cho tụi nó). Sau khi đã cướp được 3 cái đầu gà, cu cậu ăn một mạch trong góc tủ lạnh rồi đi ngủ. Chị Hai đã điên tiết đánh cho một trận (thì vốn là chị Hai rất hận Nhá vì cái tội cạy cửa khi chị ấy trong nhà tắm). Rồi thì cái tội lục tung cái thùng rác trong nhà tắm và xả giấy vệ sinh mỗi khi bị bắt nhốt (thì cũng do táo tác mới gây nên nông nỗi). Anh Lít thì nắm cái đầu mập dọng dọng vô bàn ăn cơm, nhìn thấy mà tội. Cũng may là vì quá mập, nên cú đánh đòn Nhá của mẹ cứ tưởng là đang ... giỡn. Xong rồi thì quên béng tội vừa gây. Thiệt thương hết sức. Chỉ có mỗi bà ngoại và mẹ thương Nhá, vì mỗi lần ăn đòn thì bà ngoại ôm Nhá lâu thiệt lâu "tội nghiệp thằng nhỏ mồ côi, suốt ngày chị Hai cứ đánh", còn mẹ thì bênh vực "có mẹ với bà ngoại thương là đủ rồi, để mẹ cho mấy đứa kia nhịn ăn hột ("hột" là một dạng thức ăn đóng gói ấy mà). Với Ing Ong thì chị Hai thương hơn, và giọng chị Hai trở nên vui tươi như nói về giấc mơ vui vẻ nào đó. "Ing Ong nó lạ lắm. Hôm qua, Ing Ong của chị Hai ngậm mấy cái bông hồng, chạy vòng vòng nhà, sau đó gặm hết nữa cái bông, rải ra xung quanh chổ nó nằm. Thấy thương lắm, chị ngâm nhiều bông li li vô đó, mà nó biết chọn bông hồng đẹp nhất nó cắn". Thiên vị rõ ràng luôn, nếu con mèo của mình mà làm vậy thì đã tan xương nát thịt với chị ấy. Chuyện chó mèo là một cuộc chiến, âm ỉ nhưng quyết liệt bạn ạ. Vì ta chỉ là người mua hột, mẹ ta chu cấp tiền mua thức ăn, còn chị Hai là người phân phối thực phẩm cho tụi nhỏ. Nhưng rõ ràng là, khi đã yêu thương tụi nó, thì tất cả trở thành thiên vị. Ta thì ta vẫn chọn một cách, dù Nhá có làm gì đi nữa (ý là có ác đến đâu đi nữa), ta vẫn yêu nó vô cùng tận.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Hai đứa mướp

Thiệt là không công bằng nếu như ta không đề cập với bạn về mèo Cổ Bình một cách nghiêm túc, vì ta nhận ra từ đầu năm 2012 đến nay, ta có thay đổi thái độ về Cổ Bình(kèm theo chút thán phục). Cũng sẽ bất công nốt nếu như ta bỏ qua con mèo Nhá (con của A Nhí - tin tức mới cập nhật hồi hôm là nhóc con đang bị sưng má phải, ta nghi đó là hậu quả của trò nghịch dại với con bò cạp hoặc rắn). Không để bạn chờ lâu, để ta giới thiệu sơ về hai con mướp này. Cổ Bình đã sống ở nhà ta gần 8 năm, giật kỷ lục không chết trong khi hàng chục con mèo khác đã đi theo ông bà. Cổ Bình xấu, mập ú, mắt trợn trắng (nghĩa là chẳng thấy tròng đen ở đâu), suốt ngày xí chỗ trên ghế giữa. Nhà có 4 cái ghế, nếu bạn ngồi ghế này, nó sẽ nhảy sang ghế khác, nếu có 4 người ngồi, nó sẽ trèo lên bàn. Cổ Bình thích chụp ảnh, dù xấu ẹ nhưng cũng làm avatar cho anh năm Sị và chị Bột (vốn là 2 fan hâm mộ của Bình Bình). Ta - bị hai lần cắn tay (có lần bị cắn vào ngày 29 Tết mới đau chứ), đã hứa với lòng rằng không bao giờ ẵm Bình Bình thêm lần nào nữa. Bình Bình sinh con khéo, thường giấu biến con đi cho đến khi nghe tin có người nào về thăm thì mới đem các con ra triển lãm. Ta vẫn cho rằng chó mèo nhà ta biết nghe tiếng người. Bình Bình là mẹ tốt, chỉ có điều không tốt lâu vì khi con lớn, Bình Bình cứ tưởng người dưng. Nhưng thôi, chuyện đời tư của nó, ta xen vào thì không tiện. Một phần vì ta cũng sợ cái vuốt của Bình Bình (khi nó tát mấy con chó nghe bốp bốp rõ to). Và đừng dại dột đánh nhau trước mặt Bình Bình, nó sẽ đánh cả hai bên vì cái tội làm ồn đó. Riêng thằng Koka thì ta thấy không dưới chục lần đứng run khi bị Bình Bình lườm nguýt (nhớ không, ta nói với bạn rằng Koka là một thằng nhóc bị thiểu năng - cứ cười suốt ngày, chỉ được mỗi tánh ngoan - bạn cho ăn là nó mừng bạn 2 lần - trước khi ăn và sau khi ăn). Đúng, Koka là con chó lịch sự, biết điều mặc dù hơi yếu tim. Ta thương Bình Bình khi nó nằm lăn lông lốc trước sân, chẳng khi nào rời khỏi nhà mà có hàng tá chàng mèo đẹp kéo đến (bọn mèo ấy lại chẳng ngán tám con chó nhà ta). Bạn thấy có đáng nể không? Cổ Bình quả là mềm mại nhất quả đất (không tính cái móng vuốt của nó hoặc khi nó liếc ai đó - ai đó tức là con chó nào đó). Nếu bà ngoại nói "ra sân" (nghĩa là mấy con chó phải ra sân ngồi hết), bạn sẽ thấy Bình Bình trở thành đại tổng quản - đừng hòng mà con chó nào vào nhà được với nó. Ta nghĩ, nếu con chuột nào vô tình chạy qua, gặp phải ánh mắt sắc lẹm của nó thì cũng đủ lăn ra chết giấc. Nhá Nhá lại là con mèo buồn cười khác. Ta không biết gọi nó là anh chàng hay cô nàng, vì nó là mèo đực bị thiến. Theo lời mẹ kể lại thì ban đầu em nó khóc to, đau quá khóc nhỏ dần nhỏ dần rồi im cho người ta làm gì thì làm (chỉ là thiến thôi mà). Dượng ta nói, nó đã không còn cảm giác làm người lớn nữa, chẳng biết đến tuổi tác. Thật thế, nó chỉ thích ăn rồi ngủ, chui vô xe hơi thò cái tay ra chọc bất cứ ai (bao gồm cả chó) đi ngang. Nó giỡn không biết mệt. Vui nhất là khi ta quấn cái mền quanh người nó rồi hôn nó tới tấp (ta cũng bạo lực quá) mà nó chẳng làm gì được. Bà ngoại thương Nhá số 1, vì con ta mồ côi từ lúc mới 3 ngày tuổi, chưa mở mắt. Vui nhất là nó biết mở cửa nhà tắm nhé, và đừng nó nhốt nó vào đó, nếu như bạn không muốn dọn dẹp cái thùng rác vương vãi. Chị Hai và Nhá đánh lộn mỗi ngày, mà mỗi lần méc mẹ Tư thì ta chỉ cười sảng khoái, bà ngoại cũng cười "kệ, có bà ngoại với mẹ Tư thương là được rồi". Ta thương Nhá vì con chỉ mới 6 tháng tuổi nhưng chân tay đã to như cây cột. Ta thích nắm cùi tay nhỏ của nó, hôn vô bàn chân xấu ẹ của nó, hôn cái bụng phệ mỡ của nó. Ta nhớ lần trước, con trai chưa bị thiến, chỉ mới có 2 tháng tuổi, mềm xèo như trái chuối, bị mẹ ba với mẹ Tư dụ khị trèo lên cây xoài. Các mẹ đứng cổ vũ phía dưới rồi bỏ vào nhà không giải cứu con trai xuống. Bà ngoại quét sân nghe tiếng rớt bịch, tưởng xoài chín rụng ai ngờ thằng nhóc té. Thương lắm, cậu chàng đau quá ngất xỉu, bà ngoại ẵm vô và chửi hai bà mẹ vô tâm. Ta thiệt có lỗi. Nhá Nhá nghịch dại lắm, nó chạy quanh quẩn như con chó con, đùa giỡn và cắn mấy con sâu mập ú (mấy con này luôn là nguyên nhân ta hết hồn và khiếp đảm). Bởi vậy lần sưng mặt này dám cá là bé mèo cũng nghịch dại mới ra nông nổi. Ta thương con ta, nhiều khi thất nghiệp (ý là từ hồi đi học đến nay), cảm thấy mình bất lực trước mấy đứa con này. Nhiều khi ôm nó, ta tự an ủi "mai mốt mẹ đi làm, có nhiều tiền sẽ mua cả cá thu cho tụi mày nhé". Trước đây, mỗi lần về quê thì balô đã đầy thức ăn hột. Giờ thì phải mua đồ rẻ tiền, lâu lâu lại nói với ngoại "tụi nó lớn rồi, ăn cơm cũng đủ dinh dưỡng nên con không mua thức ăn nữa nghe mẹ". Vậy mà cứ ki cóp tiền để dành mua vài bịch mang về, và sẽ cuống quýt lên nếu chị hai thông báo "sắp hết hột cho mèo mày ơi". Sự thật là chị ấy cứ lén lấy cho mấy con chó to xác ăn, thử hỏi bao nhiêu mới đủ cho chúng nó? Bạn không biết đâu, khi tự tay chăm sóc một mầm xanh nào đó, nhìn nó lớn từng ngày, dù rằng một cú vươn nhẹ của nó cũng làm mình sung sướng. Nhiều khi ta nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta ôm con mình, và hôn cho đến chết? Hihihi.....

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Rời bến cũ

Vậy là mình đã quyết định rời cái bến nước cũ - cái bến ta neo lại 7 năm, dong con thuyền ra một con sông lớn. Những con sông mà mình hình dung rằng nó sẽ chảy ào ào ra biển lớn. Mình đã từng nghĩ, ra đi là để chứng tỏ thì bây giờ, bến nước này cũng đã trở thành một cuộc chiến. Vậy sao mình không rút giáo ra? Nhìn lại một năm đã qua, ta khác trước quá nhiều. Tuy vẫn còn hậu đậu, nhưng đã có khắc phục. Không dựa dẫm, huyễn hoặc (cũng đúng thôi - đã còn trẻ nữa đâu). Ta nhìn thấy những bến bãi lớn, nơi đó, ta mơ màng một buổi gieo trồng, đôi lúc mơ về một ngày neo bờ, cùng nhau ngồi bên bếp lửa ấm áp. Ta xông xáo chạy xuống bếp, vừa nấu ăn vừa hát. Không biết đó là suy nghĩ nhất thời của kẻ mang trong mình dòng máu phiêu lưu hay thực sự là mong ước trong tiềm thức của kẻ lãng du mệt mỏi luôn mơ về yêu thương. Không biết, vì chưa nhận ra mình thực sự muốn gì. Chó mèo thay đổi quá nhiều, sau vụ A Nhí chết đau đớn, rồi Uýtky - bà ngoại trẻ của ta lìa đời sau những hành động dại dột (vậy cũng hay - bà ngoại nói là hóa kiếp cho cái đời buồn của nó, còn ta - ít nhất nó cũng được đoàn tụ với anh chồng của nó, về với đàn con của nó). Nhiều lúc nghĩ rằng cái chết của con mình là do mình mà ra. Và dằn vặt chút ít. Rồi mèo Nhá, mấy đứa con khác ra đời, ta nhận ra, mình nuôi chúng vì bản thân mình, sợ cô đơn. Bà ngoại, chị Hai cũng đã chuẩn bị tâm lý chia xa ngay khi vừa yêu thương. Mình ôm nó đó, yêu thương đó, nhưng cũng phải chuẩn bị tâm lý để chiều nay, tối nay nó không trở về. Buồn không? Hơn một năm, ta có một người bạn đi theo bên mình. Dù rằng đôi lúc giận dỗi, tức tưởi... nhưng chính người bạn đường này đã nâng đỡ ta rất nhiều, cùng vượt qua những khó khăn, an ủi ta trong những giờ phút nguy hiểm nhất, vô vọng nhất. Dù không chắc con đường kế tiếp sẽ như thế nào, nhưng con đường đã qua cùng nhau là những ngày tháng đáng sống nhất. Sắp đến một cái bến khác, cảnh tượng khác, sóng gió khác, thử thách khác... Liệu ta có còn đủ niềm tin để vững bước trên con đường mình chọn? Chống xuồng rời bến thôi, chẳng ai có thể quay lại quá khứ. Và nếu có quay lại,cũng không thể tìm thấy điểm gì cần sửa chữa. Vì ta sống là không hối tiếc. Dong buồm nào... hò hoooooò...hooòòòoòooò ... dzô ôôô..... Khóc gì nữa, đã làm hết sức rồi mà. Cứ hệt như bé mới vào lớp 1 ấy. Lớp 1 ta có khóc đâu nào? Chả sợ gì. Cứ tiến lên, đi mãi rồi cũng tới thôi hà.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Một số thay đổi

1. Nhí và Nhú đều chết, ta buồn như ai đó vừa cắt đứt bàn tay của mình. Sẽ không ai có thể hiểu tình yêu của mình dành cho hai con. Và mối liên hệ cuối cùng của mình với người chủ cũ của nó cũng đứt mất. Dù sao cũng là hết duyên.
2. A Nhí để lại 4 đứa con, nhờ Pingpong nuôi. Cái này là do Pingpong tự nguyện, vì Pingpong chơi chung với A Nhí. Mấy bài báo thường đưa tin chó nuôi mèo con và coi đó là chuyện lạ. Nhưng ở gia đình mình, chuyện đó là bình thường (kể cả chuyện Tướng Quân bay qua bức tường 1.7 m).
3. Chỉ còn lại 1 mèo con, anh chàng rất đáng yêu: xấu, mỏ nhọn, chân tay mềm xèo (mình cứ nghĩ là nó sống không thọ nổi), biết nghe lời, nịnh số 1, nhất là nịnh ông ngoại. Anh chàng giống hệt dì Cổ Bình (mèo mướp), có thể là do Bình Bình đánh A Nhí nhiều nên nó đẻ con giống Cổ Bình cho bõ ghét.
4. Bà ngoại mua máy chạy bộ, cả nhà vui, mèo con cũng chạy tới chạy lui, mai là nhỏ con nên cái bàn đạp không đạp vào mặt. Mèo con chưa được đặt tên.
5. Ta nghĩ mình nên yêu thương nhiều hơn, nếu muốn bày tỏ, hãy bày tỏ, nhưng hãy dành cho nhau những điều vui vẻ vì cuộc đời hay làm người ta tổn thương. Và nếu có nỗi buồn sâu kín, hãy giữ lấy, khi ta tự vượt qua được, sẽ trở thành anh hùng.
6. Học Fulbright đã được 2 học kỳ, nhưng vẫn cố gắng xin thêm học bổng, vì cuộc sống là một chuyến hành trình dài.
7. Thấy mình luôn hạnh phúc.

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

Cổ Bình - A Nhú và Uýt ki

Mọi chuyện không biết bắt đầu từ đâu, vì 3 đứa này không liên quan đến nhau lắm.
Chỉ là A Nhú đã từng làm chồng Cổ Bình, Cổ Bình thì bị chích thuốc triệt sản nên mập ú (do tác dụng phụ của thuốc). Còn Uýt Ky thì suốt ngày nựng cháu ngoại. Đã thế, ánh mắt nó còn van lơn “Sao Pingpong đẻ mà Uýt Ky chưa đẻ vậy mẹ?”. Mình thương Uýt Ky, thấy có lỗi với con. Uýt chăm con rất khéo, dù Uýt xấu xí nhưng luôn sinh con đẹp. Cho Uýt ngừng đẻ là một quyết định sai lầm.
Và hiện nay, mẹ, Uýt Ky và Cổ Bình đều bị chung một bệnh … bệnh mập.
Riêng A Nhú đã thực sự mất tích. Giờ chắc xương nó đã nằm trong đất sau khi vô bụng con chó, hoặc người đã ăn thịt nó.
Mình buồn ác liệt.
Mình thương A Nhú, thương ba A Nhú, vì yêu thương nên mình thấy đau.
Báo luôn với bạn là Pingpong xin 3 con, có 1 con sứt môi, xấu xí tột đỉnh nên nhà mình kêu nó là Đô Đô. Lần đầu tiên mình nói “Mẹ sợ quá Đô Đô ơi”, mình đã bật cười rất sảng khoái. Bà ngoại hay đạp Đô Đô vì Đô Đô xấu, đen, dẹp lép.
Nhưng mình thực sự chưa bao giờ ôm hôn Đô Đô.
Chó mèo làm mình bận tâm đáng kể.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Hỗn chiến giữa Nhú và Bikini

Xin cam đoan mười mươi là ta không có ý định lấy tên theo kiểu giựt gân, khêu gợi để câu khách cho hai thằng đực nhà ta. Lí do một phần là do đặc thù cơ thể và sự nhầm lẫm đáng tiếc của bà ngoại. Nhưng cũng tiện thể xin giới thiệu anh Bikini, đực rựa, lông đen toàn thân (trừ ngực và phần trên đùi màu trắng – một kiểu mèo thường thấy ở Mỹ), cộc, giang hồ và có thói quen kêu thật to khi vừa đi xa nhà. Bà Ngoại hay gọi là Mini (bà ngoại chẳng bao giờ gọi đúng tên – ví dụ chó Coca thì gọi là Kâu Ka, mèo anh tên A Nhé bị gọi là A Nhú).
Thành tích: liên tục tay sưng, toét mắt do đánh nhau, sở thích đánh lộn và nằm ngủ trên cây mít.
Đình đám không kém: cậu chàng A Nhú (kiểu mèo đỏ mặt tía tay, xuất thân từ Quý tộc Nga), có một cô em gái tên A Nhí, thông minh, biết nghe lời mẹ, không bao giờ đi xa nhà, biệt danh Thùng Rác (bà ngoại đặt). Sở thích: hột, mì tôm, nịnh ông bà ngoại.
Thành tích: đã bắt được 1 con rắn, 3 con bù cạp, 1 sóc (bị anh Năm Sị và Sáu Lít giật lấy đi nướng), lôi được 1 con rùa đang chạy thoát (cũng từng bị rắn cắn sưng cổ suýt chết). Xin thông tin thêm là A Nhú có khả năng đập mấy cái hộp để tìm hột, tự chạy lại bà ngoại khi thấy ngoại vẫy tay, luôn đi vệ sinh trong toilet.

Mối quan hệ gia đình này hết sức phức tạp: Bikini có vợ là Cổ Bình – một con mèo xề có 3 đời chồng, 6 lần sinh con. Sau đó, Bikini yêu em gái của A Nhú là A Nhí (theo lời Bà ngoại là chiếm đoạt người ta). Sau đó, A Nhú (do không đi chơi khỏi nhà) đã cặp kè với Cổ Bình. Nhân dịp A Nhí có bầu, hai thằng đực ôm đầu nhau đánh một trận còn hơn Tướng Quân với Lucky.
Những ngày tiếp sau đó, Bikini với lợi thế là thân hình cơ bắp cuồn cuộn đã đánh A Nhú liên tục khiến A Nhú trốn trong tủ áo, tối thì rúc vô mền anh Năm Sị ngủ, trong khi Bikini đi vòng quanh nhà gào to “đồ hèn, giỏi thì chườn mặt mèo mày ra đây…”.
Cũng còn một nguyên nhân nữa khiến anh em bất hoà là do mẹ Còi đã mua rất nhiều hột về nhưng chỉ cho A Nhú A Nhí, riêng Bikini rất ít khi được xực (theo lời bà ngoại là Bikini bự, ăn nhiêu cho hết, nó cũng ăn được cơm, ưu tiên cho Nhí, con gái bị đau bao tử).
Ngày hai mươi tháng bảy năm hai ngàn không trăm mười một, ngay tại nhà của bà ngoại, Nhú bị anh Bikini đánh tét mắt, sưng mặt như trái chanh.
Bà ngoại bị bể tủ kiếng, đứt dây điện thoại, rớt cái bình thuỷ. Riêng đương sự sau khi gây rối đã bỏ nhà đi biệt tích giang hồ, hiện không rõ thương tích.
Nay con ở đâu, về nhà gấp có mẹ về thăm, mọi lỗi lầm của con mẹ, ông ngoại, bà ngoại tha thứ hết.
Khi đi, mặc bikini đen trắng, mắt vàng, đầu to rất bất thường.
Ai bị bikini ăn trộm, xin vui lòng báo về mẹ Còi, xin cám ơn và bồi thường.

Kết luận: có nên thiến cả hai đứa không? Trong khi A Nhú không có lỗi gì hết mà Bikini thì thiệt thòi cũng nhiều.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Yêu con vì cái gì?

Đôi khi mình tự hỏi mình yêu A Nhí, A Nhú vì lẽ gì? Vì tụi nó ngoan và biết nghe? Hay vì nhìn tụi nó để mình nhớ những ngày thơ dại? Không biết, vì cảm giác này nhập nhằng quá, và dù tách ra hai nguyên nhân riêng biệt, ta vẫn yêu A Nhú và A Nhí.
Từ khi mang con về nhà, bỏ đi lên thành phố, mua hột về cho ăn, nghe bà ngoại kể các con lớn lên như thế nào, ngoan ra sao. Nó ngoan lắm, chỉ cần vẫy tay là chạy lai, lục nồi, lên chỗ để hột, ôm chân mẹ Ba Bột, đánh với con rắn, chuyền cành bắt chim bắt chuột. Ta yêu cái lưỡi mỏng dính, hay đòi ăn, yêu con gái đã vất vả tha cả bầy con lên giường mẹ Tư khoe. Yêu bàn tay bàn chân của con gái, vì rất chi là giống mẹ: bà ngoại hay nói là mắt to choáng hết cái mặt, thao láo, ốm nhom ốm nhách, tay chân bé xíu. Con gái ngoan, mẹ dặn gì cũng nghe, lại hay hóng chuyện. Hai đứa con của mẹ làm phòng bà ngoại đầy mùi mèo, thiệt kinh tởm. Mẹ nhớ mỗi lần các con mừng nhảy cỡn lên, A Nhú nghe lời mẹ lắm. Dù rằng bà ngoại hay chửi, nhưng nếu A Nhú của mẹ mất tích 1 buổi, mẹ sẽ thấy bà ngoại chạy vô mấy nhà kho dọn dẹp, tìm kiếm, suýt xoa.
Khi còn thân nhau, mẹ hay thì thầm với hai con “Thương ba mày”. Sau này, mẹ vẫn hay nói cho con mẹ nghe “dù không thương ba nữa nhưng mẹ vẫn thương con trai con gái mẹ nhất”.
Mẹ thương con gái, tính tình ngoan hiền, mang nặng đẻ đau nên nâng niu từng đứa một. Bà ngoại khen, ông ngoại khen, mẹ thương, mẹ Bột thương. Chỉ có mẹ Nhi hay la thôi. Và mẹ rất ghét anh Sị anh Lít thiên vị. Dù mẹ không thương Cổ Bình nhiều, mẹ vẫn cho Cổ Bình ăn. Hai anh không thương A Nhí A Nhú của mẹ, thì 2 anh không cho 2 con của mẹ ăn. Không công bằng tẹo nào.
Dù sao thì, có mẹ thương là đủ. Mẹ cũng thế, chỉ cần có hai đứa con, mẹ đã thấy mình đủ và giàu.
Mẹ sẽ tìm cách rước con mẹ theo, dù chân trời góc biển, vì yêu con và một phần vì bố.
Đôi khi, mẹ nghĩ điều này làm anh bikini buồn, từ khi mẹ chính thức thả 2 con ra, bikini không cho mẹ ẵm nữa. Lần đầu tiên bikini giận mẹ.
Bikini là con mèo thiệt thòi nhất quả đất này. Mẹ đồng ý, vì A Nhú của mẹ luôn không muốn cho anh bikini ăn hột. Dù rằng chung một mẹ.
Mẹ thương thân hình sứt sẹo của bikini, cái đầu to không chèn được vô cái chén. Mẹ thương bàn chân nứt nẻ của A Nhú, thương từng cử động của con mèo đỏ mặt tía tai của mẹ.
Hạnh phúc sao khi mỗi bước đường mẹ đi đều có bóng hình các con mình.