Ta định đem thêm 3 đứa con nữa về nuôi bạn ạ. Thiệt khó nghĩ. Nhưng không đem không được. Năm vừa qua ta làm nghĩa cử cao đẹp, cưu mang bốn đứa con nữa. Năm nay định không làm anh hùng cứu Mỹ đen, nhưng không nuôi không được.
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
Cái vụ án chích ngừa
Bữa trước ta về nghỉ lễ, nhân dịp chích thuốc cho mấy đứa con ở nhà. Chuyện cũng không có gì đáng nói trừ chuyện con gái Uyt - ki và thằng Tướng Quân nhà ta nó tiếp nhận chuyện chích thuốc khác nhau đến kỳ lạ.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.
Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010
Luôn luôn suất sắc
Bạn này, ta có một thần tượng. Trước đây ta nghĩ rằng, cứ có một cái bục đứng hoặc một nấc thang, người ta sẽ dễ dàng bước lên bậc thang tiếp theo, và lên cao mãi.
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi
Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
Ngày mai ta nghỉ
Loay hoay mãi thì bài toán cũng có lời giải. Cuộc sống vui thật.
Mai ta về quê chơi.
Bạn này, có nhớ ta thì cố đợi tháng 7 nhé. Ta sẽ nhận lại mọi sự bù đắp.
Đích đến đã ngày càng gần rồi.
Sự chia tay này báo hiệu một cuộc chia ly dài hơn.
Mai ta về quê chơi.
Bạn này, có nhớ ta thì cố đợi tháng 7 nhé. Ta sẽ nhận lại mọi sự bù đắp.
Đích đến đã ngày càng gần rồi.
Sự chia tay này báo hiệu một cuộc chia ly dài hơn.
Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010
Bỗng thấy cuộc đời nhẹ hẫng
Sáng nay thấy cuộc sống nhẹ hẫng, đơn giản quá.
Đôi lúc nghĩ rằng sống và chết cũng chẳng khác nhau mấy. Con người cũng như cái cây, có sinh ra, lớn lên, cho hoa trái và tàn lụi. Rồi cũng thôi.
Ta không biết nhiều về đạo Phật, có thể ta đủ sức đọc, nhưng để ngộ đạo thì vẫn chưa thể. Thấy cuộc sống sao mà ung dung, một chút ý tưởng nào đó về cái gọi là "tầm", về giới hạn...
Buồn cười lắm bạn, giống như khi người ta té xe, chỉ một cú đơn giản vậy mà đau chết khiếp, những đứt gãy trong cơ, xương làm gì thể hiện được ra ngoài? Chết, vốn là một chuyện đơn giản. Vì nó chấm hết.
Hôm qua, thấy ngưỡng mộ người đi chu du khắp thế giới. Nếu ta là con trai, chắc sẽ quảy ba lô lên vai và đi. Lên một chuyến xe nào đó, dừng chân một nơi nào đó. Lên vùng núi, xuống vùng sâu... Tầm mắt này sẽ nhìn được đến ngút ngàn.
Ta tin lắm vào đôi bàn tay mình. Chỉ cần còn nhiệt huyết thì không có đường cùng.
Cuộc sống thực sự là một trò chơi. Và ta trở nên liều lĩnh lạ thường.
Đôi lúc nghĩ rằng sống và chết cũng chẳng khác nhau mấy. Con người cũng như cái cây, có sinh ra, lớn lên, cho hoa trái và tàn lụi. Rồi cũng thôi.
Ta không biết nhiều về đạo Phật, có thể ta đủ sức đọc, nhưng để ngộ đạo thì vẫn chưa thể. Thấy cuộc sống sao mà ung dung, một chút ý tưởng nào đó về cái gọi là "tầm", về giới hạn...
Buồn cười lắm bạn, giống như khi người ta té xe, chỉ một cú đơn giản vậy mà đau chết khiếp, những đứt gãy trong cơ, xương làm gì thể hiện được ra ngoài? Chết, vốn là một chuyện đơn giản. Vì nó chấm hết.
Hôm qua, thấy ngưỡng mộ người đi chu du khắp thế giới. Nếu ta là con trai, chắc sẽ quảy ba lô lên vai và đi. Lên một chuyến xe nào đó, dừng chân một nơi nào đó. Lên vùng núi, xuống vùng sâu... Tầm mắt này sẽ nhìn được đến ngút ngàn.
Ta tin lắm vào đôi bàn tay mình. Chỉ cần còn nhiệt huyết thì không có đường cùng.
Cuộc sống thực sự là một trò chơi. Và ta trở nên liều lĩnh lạ thường.
Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
Bặt tăm
Nếu bạn thấy ta bặt tăm, có nghĩa là ta đang rất ổn. Chỉ khi nào tận cùng trong cô đơn, ta mới lạch cạch viết vài dòng. Đôi khi nhắc về mẹ, đôi khi nhắc về chó mèo, đôi khi về ta... Cũng có nghĩa rằng ta viết cho người ta yêu thương, rất yêu thương.
Giả sử bạn đọc một bài nào có của ta mà thấp thoáng hình ảnh bạn, nghĩa là lúc đó ta yêu bạn lắm lắm. Có những thứ không thể nói được bằng lời. Hoặc có thể chúng ta "tao mày" đã lâu, nên yêu thương là một từ khó thốt.
Nếu thấy ta vắng bóng, bạn hãy vui dùm ta, vì ta biết đi con đường nào. Khi ta nhìn thấy nó, hoặc là ta sẽ chạy thục mạng về phí đó, hoặc là ta đang đi mài vũ khí.
Sự yên ả này báo hiệu một trân cuồng phong sắp xảy ra thôi.
Yên tâm nhé, ta vẫn còn thở đều.
Giả sử bạn đọc một bài nào có của ta mà thấp thoáng hình ảnh bạn, nghĩa là lúc đó ta yêu bạn lắm lắm. Có những thứ không thể nói được bằng lời. Hoặc có thể chúng ta "tao mày" đã lâu, nên yêu thương là một từ khó thốt.
Nếu thấy ta vắng bóng, bạn hãy vui dùm ta, vì ta biết đi con đường nào. Khi ta nhìn thấy nó, hoặc là ta sẽ chạy thục mạng về phí đó, hoặc là ta đang đi mài vũ khí.
Sự yên ả này báo hiệu một trân cuồng phong sắp xảy ra thôi.
Yên tâm nhé, ta vẫn còn thở đều.
Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010
Cũng là lí do
Đôi khi người ta làm gì đó không vì lợi ích, không vì muốn mình giỏi, không vì tìm cái sung sướng...
Người ta làm chuyện gì đó chỉ vì buồn.
Trốn nổi buồn này để tìm một nổi buồn khác.
Không biết nỗi buồn nào hơn nổi buồn nào, có khi đó là một loại hình nghiện, hoặc giả người ta kiếm nhiều chuyện buồn vô cho trái tim cho chít thẹo. Để rồi hai ba mươi năm sau... đi thi vô địch buồn cấp quốc tế.
Do người ta đang thiếu giải thưởng quốc tế.
Người ta khùng, và ai chơi cũng phải vất vả lây.
Có những thứ còn nặng hơn cái chết, người ta biết tới đó rồi.
Người ta chỉ giận một mỗi một thứ, sao nói hoài con Còi nó không chịu hiểu.
Chi mà khổ vậy Còi?
Người ta làm chuyện gì đó chỉ vì buồn.
Trốn nổi buồn này để tìm một nổi buồn khác.
Không biết nỗi buồn nào hơn nổi buồn nào, có khi đó là một loại hình nghiện, hoặc giả người ta kiếm nhiều chuyện buồn vô cho trái tim cho chít thẹo. Để rồi hai ba mươi năm sau... đi thi vô địch buồn cấp quốc tế.
Do người ta đang thiếu giải thưởng quốc tế.
Người ta khùng, và ai chơi cũng phải vất vả lây.
Có những thứ còn nặng hơn cái chết, người ta biết tới đó rồi.
Người ta chỉ giận một mỗi một thứ, sao nói hoài con Còi nó không chịu hiểu.
Chi mà khổ vậy Còi?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
