Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

Di trú

Phần 2: Nỗi lòng chim mẹ
Bà chim Lundi năm nay đã 5 tuổi rưỡi, bà được xem là một con thiên nga vô tư. Bà rất ít khi nổi cáu, mặc dù những chị thiên nga cỡ tuổi bà thậm chí không làm gì cũng có thể rít lên the thé. Thật mệt tai. Bà không thích phí phạm cơ cổ và noron thần kinh, vì dù sao thì rít kiểu nào cũng phải có chút nghệ thuật. Bà là mẹ của bốn đứa: Wanry, Sury, Izy và Mily. Trong một chuyến di trú, bà bị bỏ rơi ở một vùng biển đầy dầu hôi.Lúc đó thật là kinh khủng, chồng bà bị con người bắn, rách toạt cánh. Lundi ở lại với ông ấy suốt mùa đông. Rất may là thời tiết cũng khá dễ chịu, thức ăn dồi dào nên chồng bà bình phục nhanh và hai vợ chồng bà nhanh chóng đến kịp nơi tập kết.
Khi bà trở về phía Bắc thì Lundi sinh 5 trứng. Ba trong 4 đứa sóng sót phải nói là hoàn hảo, chúng nó lớn nhanh như thổi và có thể giỡn chí choé cả ngày. Nhưng cô chim út Izy lại bị khiếm khuyết. Bà đau lòng hết sức. Tới giờ bà vẫn nhớ rõ mồn một cái cảnh Izy đã ủ rủ đến thế nào khi nó lạch bạch mãi vẫn không cất cánh bay được. Cái cảnh Izy ỉu xìu chạy về méc nó bị gán một cái tên mới "Izy chấm phẩy". Bà biết làm gì hơn cho con mình, khi mà đến thời điểm này thì Izy cũng chưa khi nào bay cao quá 10 feet.
- Bố này, có khi nào con chỉ là một con vịt nước không? Bố mẹ nhặt được con ở đâu đó chẳng hạn.
- Đừng ăn nói lung tung, con là một con thiên nga, một loài to và đẹp nhất trên bầu trời. Con sẽ bay, bố không muốn nghe tất cả những thứ vớ vẩn như thế này nữa.
Izy không cãi bố. Thực tế là sau chuyến thất bại tại cuộc tranh cữ Đại diện thiên nga địa phương, ông chả thiết gì ngoài chuyện ăn và ngủ. Nhưng Izy biết nếu cần thiết phải cất cánh săn cá, thì bố Izy vẫn là tầm thủ xuất chúng.
Chỉ có bà Lundi hay nén tiếng thở dài. Vì chính bà biết rằng, một con thiên nga không thể bay thậm chí còn nguy hiển hơn một con vịt nhà. Hơn nữa, chân Izy yếu nên hầu như khả năng chạy thoát là vô vọng. Chính chị bà ngày xưa cũng chết vì không chịu nổi một chuyến bay dài.
- Con người, tàn nhẫn thật... Bà Lundi càm ràm một mình trong lúc nhìn Izy luyện cơ chân. Và mặc dù bà vẫn hiểu rằng có rất nhiều loài bị ảnh hưởng bởi những thứ chát thải kinh khủng ấy, những con cá một mắt, những con hải mã 2 đầu, và những con sứa dị dạng... không riêng gì con mình.
Bà ước rằng có một đại hội thế giới nào đó, nơi những loài của bà gửi kiến nghị lên Uỷ Ban Loài Người để xem con người sẽ giải trình như thế nào.
Tuy nhiên, Lundi cố giấu nỗi phân vân này, vì bà sợ ý tưởng đó là điên rồ. Và quan trọng nhất, Izy sẽ buồn thêm nếu biết ngay mẹ mình cũng lo ngại cho mình. "Chắc hẳn con bé phải khổ tâm lắm. Nó đã bất hạnh nhiều rồi".

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét