Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Thả não chơi vơi

Chính xác là từ ngày 5.12, tối ngày 5.12 ta đã thả não. Ta chơi và ăn, tối ngủ gnon, đôi khi cũng thao thức, nhưng đa phần là không suy nghĩ. Thêm ba ngày tiếp theo thấy sụp đổ và buồn, và vấn đề nằm ở chổ ta buồn rất ngắn. Sợ quá. Hình như đã vài lần ta nói với bạn rằng ta không buồn lâu. Chuyện này ta đặt ra 2 giả thiết:
1. Ta đã buồn quá nhiều, nên những chuyện này không thắm vào đâu. Giống như võ sĩ quyền Anh trăm trận trăm bại, thì chuyện nhỏ này có là hề hấn gì. Nhưng ta đã bác bỏ giả thiết này ngay tắp lự. Vì trước giờ ta ít buồn, lần buồn nhiều và lâu nhất là lần thi tốt nghiệp. Và tới nay chưa có chuyện gì đáng phải buồn.
2. Ta không đủ khôn và sâu để cảm nhận chuyện buồn này. Ta chưa lường hết sự tổn thất, chưa nếm mùi của hậu quả....
Không biết. Rõ ràng ta cũng chẳng đến nỗi thiểu năng, bạn biết đấy. Nhiều khi chuyện chó mèo tận năm nảo năm nao, ta vẫn nhớ. Và khi bạn nói chuyện với ta, bạn có thể sẽ ngạc nhiên vì ta cũng hay nhớ được nhiều thứ. Vậy thì nguyên nhân sâu xa là ở đâu?
Ta chịu.
Não ta đang hoạt động tự do, ta cũng chẳng thèm kiểm soát chi cho mệt. Nhưng đêm qua, ta biết mình cần phải đi. Ừh, có lẻ thằng não nó thích thế.
Suy cho cùng, cuộc sống cũng chỉ là trò chơi thôi mà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét