Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Ngày mai ta nghỉ

Loay hoay mãi thì bài toán cũng có lời giải. Cuộc sống vui thật.
Mai ta về quê chơi.
Bạn này, có nhớ ta thì cố đợi tháng 7 nhé. Ta sẽ nhận lại mọi sự bù đắp.
Đích đến đã ngày càng gần rồi.
Sự chia tay này báo hiệu một cuộc chia ly dài hơn.

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Bỗng thấy cuộc đời nhẹ hẫng

Sáng nay thấy cuộc sống nhẹ hẫng, đơn giản quá.
Đôi lúc nghĩ rằng sống và chết cũng chẳng khác nhau mấy. Con người cũng như cái cây, có sinh ra, lớn lên, cho hoa trái và tàn lụi. Rồi cũng thôi.
Ta không biết nhiều về đạo Phật, có thể ta đủ sức đọc, nhưng để ngộ đạo thì vẫn chưa thể. Thấy cuộc sống sao mà ung dung, một chút ý tưởng nào đó về cái gọi là "tầm", về giới hạn...
Buồn cười lắm bạn, giống như khi người ta té xe, chỉ một cú đơn giản vậy mà đau chết khiếp, những đứt gãy trong cơ, xương làm gì thể hiện được ra ngoài? Chết, vốn là một chuyện đơn giản. Vì nó chấm hết.
Hôm qua, thấy ngưỡng mộ người đi chu du khắp thế giới. Nếu ta là con trai, chắc sẽ quảy ba lô lên vai và đi. Lên một chuyến xe nào đó, dừng chân một nơi nào đó. Lên vùng núi, xuống vùng sâu... Tầm mắt này sẽ nhìn được đến ngút ngàn.
Ta tin lắm vào đôi bàn tay mình. Chỉ cần còn nhiệt huyết thì không có đường cùng.
Cuộc sống thực sự là một trò chơi. Và ta trở nên liều lĩnh lạ thường.

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010

Bặt tăm

Nếu bạn thấy ta bặt tăm, có nghĩa là ta đang rất ổn. Chỉ khi nào tận cùng trong cô đơn, ta mới lạch cạch viết vài dòng. Đôi khi nhắc về mẹ, đôi khi nhắc về chó mèo, đôi khi về ta... Cũng có nghĩa rằng ta viết cho người ta yêu thương, rất yêu thương.
Giả sử bạn đọc một bài nào có của ta mà thấp thoáng hình ảnh bạn, nghĩa là lúc đó ta yêu bạn lắm lắm. Có những thứ không thể nói được bằng lời. Hoặc có thể chúng ta "tao mày" đã lâu, nên yêu thương là một từ khó thốt.
Nếu thấy ta vắng bóng, bạn hãy vui dùm ta, vì ta biết đi con đường nào. Khi ta nhìn thấy nó, hoặc là ta sẽ chạy thục mạng về phí đó, hoặc là ta đang đi mài vũ khí.
Sự yên ả này báo hiệu một trân cuồng phong sắp xảy ra thôi.
Yên tâm nhé, ta vẫn còn thở đều.

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

Cũng là lí do

Đôi khi người ta làm gì đó không vì lợi ích, không vì muốn mình giỏi, không vì tìm cái sung sướng...
Người ta làm chuyện gì đó chỉ vì buồn.
Trốn nổi buồn này để tìm một nổi buồn khác.
Không biết nỗi buồn nào hơn nổi buồn nào, có khi đó là một loại hình nghiện, hoặc giả người ta kiếm nhiều chuyện buồn vô cho trái tim cho chít thẹo. Để rồi hai ba mươi năm sau... đi thi vô địch buồn cấp quốc tế.
Do người ta đang thiếu giải thưởng quốc tế.
Người ta khùng, và ai chơi cũng phải vất vả lây.
Có những thứ còn nặng hơn cái chết, người ta biết tới đó rồi.
Người ta chỉ giận một mỗi một thứ, sao nói hoài con Còi nó không chịu hiểu.
Chi mà khổ vậy Còi?

Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010

Cần một sự quyết tâm

Ta sắp đi.
Sau những nông nổi giận hờn, là một cảm giác mênh mông và chới với.
Ta gặp lại cảm giác cũ, khi vừa tốt nghiệp xong. Nay quay về hối hả, nghẹt thở.
Có chút hoang mang cho tháng ngày sắp tới, tự nhủ rằng "ăn thua ở mình". Dời khỏi bến nước này thì sẽ cập bến nào tiếp theo? Ta không biết.
Nhiều khi nghĩ về duyên, khi đã hết duyên, tự động người ta sẽ rời khỏi. Hoặc Đức Chúa đã có ý khác.
Kỳ lạ chưa? Ta đã quyết định ra đi rồi mà. Sao lại uỷ mị và đàn bà như thế này? Nhìn xa ra mà xem, ta cần gì?
À, Tướng Quân dạo này buồn, vì chị Hai ít thương Tướng Quân hơn. Vì nếu để Lucky thấy, thể nào thằng con của ta cũng no đòn.
Đôi khi chỉ vì thương yêu mà ta mới rời bỏ. Cái này thì ta có kinh nghiệm rồi.

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Không ngoảnh lại

7.20 a.m:
Tạm biệt Gò Găng nhé, chắc ta sẽ mất cả nửa đời nữa mới quay lại đây. Nhưng ta sẽ không quên bạn đâu. Kìa, một thằng chó con đang đùa với mẹ, thức chi sớm vậy mày. Ở đây thời tiết khắc nghiệt vậy, sao mày chịu nổi? "Tui có mẹ tui rồi".
8.20 a.m:
Kẹt lại một ngày nữa, Gò Găng thì lạnh buốt. Tức mấy mẹ ngỗng ở sân bay. Nhưng kìa, thằng cu hồi sáng nằm chết giữa đường, mắt trao tráo, lòi ruột.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng rằng nó sống tốt, dù nắng mưa thất thường, nhưng có mẹ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ tưởng nó lớn lên, sinh con lấy vợ... Sống cuộc sống bình yên, rét thì xù lông, nóng thì trốn nóng, không dành thời gian ăn thì giỡn rồi ngủ.
Giá ta không quay lại, ta sẽ vùi đầu vào việc, và đâu đó trong lòng ta nghĩ rằng "thằng nhóc con đó rồi sẽ sống khoẻ cho coi".
Ta hứa với lòng rằng "từ hôm nay, cái gì qua rồi thì cho qua luôn". Đỡ phải nghe nhói lòng.

Bão tuyết - Giukopxki

Ngựa phi qua gò đống
Giẫm lên tuyết lún sâu
Đây miếu thờ thượng đế
Đứng bên bờ, cô liêu
...
Bỗng bão tuyết bao vây
Trút ào từng mớ tuyết
Bóng đen và tiếng rít
Trên cộ trượt bám xoay;
Tiếng tiên tri rên rỉ
Nói lên nỗi ưu sầu!
Ngựa dựng bờm dừng bước,
Nhìn xa trong đêm thâu.