Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Di trú

Phần 3: Vấn đề ở Travian
Sáng nay cộng đồng thiên nga tại Travian nhận được một tin chấn động: Ban Chu Du và Đề Cử của Hội Đồng Thiên Nga Quốc tế sẽ tới viếng thăm. Dù gì thì Travian cũng có tới năm ngàn cư dân và liên tiếp 5 năm liền luôn có thành viên trong Ban Chấp hành Thiên nga Quốc tế. Nhà Zuxiri đặc biệt phấn khích. Phải công nhận họ dũng mãnh và đông đúc đến nổi cả Travian phải kính nể. Riêng bọn bạn Izy thì khỏi nói, chúng nó mà gặp Tamy – con trai trưởng của Zuxiri thì run bần bật, chỉ trừ Izy. Anh chàng này đã từng học chung với anh wanry, rồi lại học với chị Izy, bây giờ thì cậu chàng học chung với Izy. The lời ông Zuxuri thì Tamy học lại lớp cơ bản để vững kiến thức và thông thạo tình hình lớp trẻ, vì đó là tố chất tối cần thiết cho một nhà quản lý. Zuxiri không dấu giếm tham vọng đưa Tamy lên làm Trưởng vùng. Izy nhớ như in cái ngày Tamy mổ lia lịa vào đầu mình trong buổi học thể dục, chỉ vì Izy không thể làm đúng động tác của thầy hướng dẫn.
- Mày không xứng vào cộng đồng Travian, cái con ròm chết tiệt này. Mày nghĩ sao nếu như mày sinh con đẻ cái, những đứa chấm phẩy và rối việc như mày. Đồ cặn bã xã hội, và nếu có một thằng điên nào đó chịu lấy mày làm vợ thì tao sẽ bay bằng chân, đi bằng mông cho đến suốt đời.
- Mặc kệ mình, mình có làm gì cậu đâu? Nếu cậu là mình thì cậu sẽ làm gì? Nếu mình là cậu thì mình đã không cư xử như cậu đâu.
- Tao không cần cái “Nếu” vớ vẩn của mày. Vì hiện tại tao là tao, mày là mày. Đồ lợn lòi.
Thằng Tamy hệt bố nó, mỗi khi nghe lõm được con người chửi nhau, bố nó lại dung từ ngữ đó, y như thể ông ấy là kẻ duy nhất biết con người nói gì. Izy thề sẽ nhớ mãi những lời ấy. Nhưng hôm nay, có một việc quan trọng phải làm hơn, đó là chuẩn bị tiếp đón Ban Chu Du. Dù gì đi nữa thì Izy cũng là một con chim trẻ, và cái quan trọng là: Izy giỏi văn nhất lớp (biết đâu nó sẽ được đại diện học sinh trường Travian phát biểu). Izy chỉ dám “biết đâu” thôi, vì nó còn mặc cảm ngoại hình. Nhưng giả sử, Ban Chu Du không quan tâm đến ngoại hình, thì sao nhỉ? Tim Izy nhảy nhót suốt buổi chuẩn bị.
Bọn chim thiên nga địa phương đã chuẩn bị đầy đủ cả, nước uống sạch đựng trong những cái hộp nhựa (không thể phủ nhận những cái con người vất ra đôi khi cũng xài được). Cà trích, cá thu, cá mòi đã được thả vào một hố nước. Mặc dù có vài con không sống được quá lâu, nhưng ít ra độ tươi ngon vẫn còn kha khá. Ba Izy đã bắt được 23 con cả thảy, còn lão Zuxiri to mồm chỉ vớt được 15 con. Việc đó làm Izy mát cả ruột. Và thằng Tamy, nhảy loi choi thế mà bắt được mỗi 1 con. Cho bõ cái tật khoe mẽ. Izy cũng bắt được những 3 con, sau đó chuyền cho anh Wanry mang về, và nếu tính tổng cộng, thì hai anh em Izy cũng bắt được những 11 con. “Một con số đáng mơ ước” anh Wanry mổ nhẹ lên vai Izy để khuyến khích.
Lão Travian, đủng đỉnh lên giữa đám đông, dõng dạc:
- Ta được báo là chiều nay, lúc mặt trời dựng đứng, các thành viên Ban Chu Du sẽ tới. Vì thế, ta muốn nói rằng mọi phát ngôn của cộng đồng Travian phải thật khéo léo, thật “có cân nhắc” để Ban Chu Du biết chúng ta là một đơn vị tiên tiến, một đơn vị có văn hoá và đứa nào (ông Travian liếc nhìn 4 anh em Izy) cũng được giáo dục tốt.
- Thế có đứa nào trong Ban Thanh niên đại diện phát biểu không? Ông Hihikily hỏi. (Ông này là chồng của bà hống hách đã từng lên mặt với Izy, thành tích cao nhất Hihikily có được là lọt vào Top 20 Giải Bay quận Calary năm hai ngàn không trăm hồi đó. Năm đó bố Izy đi thăm bà con. Và vì thế mà Hihikily mới đại diện Travian. Mà kệ, vì thật ra ông Hihikily vẫn nể ba Izy, nên Izy chẳng phiền hà tí nào).
- E hèm, việc đó ta đã tính hết rồi, thằng tamy sẽ phát biểu về định hướng tương lai của Travian. Tối qua nó đã phát biểu thử và ta thấy hài lòng lắm lắm.
- Sao không phải là Wanry? Anh thanh niên đã bắt nhiều cá hôm nay. Vả lại, Wanry là học sinh giỏi nhất trường Travian này? Anh ấy mới xứng đáng chứ? Sinta thông thái lên tiếng.
Và đám đông nhao nhao cả lên. “Đúng rồi, phải xem lại đi Zuxiry ơi”.
- Thì, ừh, ta công nhận Wanry rất khá. Nhưng Tamy đẹp trai, khoẻ mạnh, và lớn tuổi nhất trong bọn nam sinh. Thêm vào đó, Tamy đã chuẩn bị suốt đêm rồi. Wanry không thể làm tốt hơn đâu, Wanry không tự tin đâu. Phải không Wanry?
- Dạ, con nghĩ nếu Tamy đã chuẩn bị tốt rồi thì để cho anh ấy phát biểu cũng được ạ.
Ông Sinta mĩm cười, ông rất khoái cách dạy con của nhà Horoty (ba Izy). Khiêm nhường là đức tính quý báu. Kẻ thông minh luôn biết cách toả sáng đúng thời điểm. Ông biết rằng, nếu có bất cứ vấn đề gì quá lố ở cộng đồng này, ông sẽ có cách can thiệp.
Từ đằng xa, Travian đã nghe những tiếng kêu náo động. Đoàn khách đã vượt qua dãy núi Chamcha, tiến về Travian…. Sinta, Horoty, Zuxiri và 5 vị bô lão của Hội đồng Thiên nga Travian phi lên đón. Không hiểu sao Izy thấy phía chân trời sáng bừng.
Còn tiếp...

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

Di trú

Phần 2: Nỗi lòng chim mẹ
Bà chim Lundi năm nay đã 5 tuổi rưỡi, bà được xem là một con thiên nga vô tư. Bà rất ít khi nổi cáu, mặc dù những chị thiên nga cỡ tuổi bà thậm chí không làm gì cũng có thể rít lên the thé. Thật mệt tai. Bà không thích phí phạm cơ cổ và noron thần kinh, vì dù sao thì rít kiểu nào cũng phải có chút nghệ thuật. Bà là mẹ của bốn đứa: Wanry, Sury, Izy và Mily. Trong một chuyến di trú, bà bị bỏ rơi ở một vùng biển đầy dầu hôi.Lúc đó thật là kinh khủng, chồng bà bị con người bắn, rách toạt cánh. Lundi ở lại với ông ấy suốt mùa đông. Rất may là thời tiết cũng khá dễ chịu, thức ăn dồi dào nên chồng bà bình phục nhanh và hai vợ chồng bà nhanh chóng đến kịp nơi tập kết.
Khi bà trở về phía Bắc thì Lundi sinh 5 trứng. Ba trong 4 đứa sóng sót phải nói là hoàn hảo, chúng nó lớn nhanh như thổi và có thể giỡn chí choé cả ngày. Nhưng cô chim út Izy lại bị khiếm khuyết. Bà đau lòng hết sức. Tới giờ bà vẫn nhớ rõ mồn một cái cảnh Izy đã ủ rủ đến thế nào khi nó lạch bạch mãi vẫn không cất cánh bay được. Cái cảnh Izy ỉu xìu chạy về méc nó bị gán một cái tên mới "Izy chấm phẩy". Bà biết làm gì hơn cho con mình, khi mà đến thời điểm này thì Izy cũng chưa khi nào bay cao quá 10 feet.
- Bố này, có khi nào con chỉ là một con vịt nước không? Bố mẹ nhặt được con ở đâu đó chẳng hạn.
- Đừng ăn nói lung tung, con là một con thiên nga, một loài to và đẹp nhất trên bầu trời. Con sẽ bay, bố không muốn nghe tất cả những thứ vớ vẩn như thế này nữa.
Izy không cãi bố. Thực tế là sau chuyến thất bại tại cuộc tranh cữ Đại diện thiên nga địa phương, ông chả thiết gì ngoài chuyện ăn và ngủ. Nhưng Izy biết nếu cần thiết phải cất cánh săn cá, thì bố Izy vẫn là tầm thủ xuất chúng.
Chỉ có bà Lundi hay nén tiếng thở dài. Vì chính bà biết rằng, một con thiên nga không thể bay thậm chí còn nguy hiển hơn một con vịt nhà. Hơn nữa, chân Izy yếu nên hầu như khả năng chạy thoát là vô vọng. Chính chị bà ngày xưa cũng chết vì không chịu nổi một chuyến bay dài.
- Con người, tàn nhẫn thật... Bà Lundi càm ràm một mình trong lúc nhìn Izy luyện cơ chân. Và mặc dù bà vẫn hiểu rằng có rất nhiều loài bị ảnh hưởng bởi những thứ chát thải kinh khủng ấy, những con cá một mắt, những con hải mã 2 đầu, và những con sứa dị dạng... không riêng gì con mình.
Bà ước rằng có một đại hội thế giới nào đó, nơi những loài của bà gửi kiến nghị lên Uỷ Ban Loài Người để xem con người sẽ giải trình như thế nào.
Tuy nhiên, Lundi cố giấu nỗi phân vân này, vì bà sợ ý tưởng đó là điên rồ. Và quan trọng nhất, Izy sẽ buồn thêm nếu biết ngay mẹ mình cũng lo ngại cho mình. "Chắc hẳn con bé phải khổ tâm lắm. Nó đã bất hạnh nhiều rồi".

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Di trú

Phần 1: Sự mặc cảm của Izy
Izy là một con chim lạ trong đàn thiên nga. Hình như nó bị dị dạng, một chân nó yếu và cánh nó dang không được đều. Mà cánh thì quan trọng lắm. Nó biết thế và cố gắng tập bay, thậm chí nó chấp nhận kiểu bay nghiêng, bay lủi. “Chỉ cần mình bay khỏi mặt đất thôi”, nó thầm nghĩ. Nhưng nó biết rằng sẽ mất rất nhiều thời gian và sức lực. Vì nó không thể cộng hưởng được năng lượng của cả đàn. Và năm nay thì mùa đông dường như khắc nghiệt hơn mọi năm.
“Bằng mọi giá phải bay thôi, cả đàn sắp bay về Phương Nam mất rồi”. Có rất nhiều con chim đã bay đi bay về. Bọn chúng biết tất tần tật, bọn chúng biết vùng biển nào ấm áp, vùng nào nhiều cá trích tươi ngon, và nơi nào thích hợp nhất để sinh nở.
- Em không biết đâu, chúng chị đã bay hàng ngàn cây số rồi, nếu có một cuộc thi hay ghi nhận kỉ lục, chắc chắn chồng chị sẽ về nhất.
Một con chim mái ụt ịt nói với Izy. Sau đó cô nàng ưỡn ngực đi về phía ao, trèo xuống ao rỉa rỉa đôi cánh, như thể có rất nhiều chị chim đang ngưỡng mộ mình đến tột đỉnh.
- Chị ấy mập thế vẫn bay được, sao mình không thể nhỉ? Chị ấy đã bay hai lần về phương Nam rồi. Izy đau khổ kêu thầm.
Izy thở dài sườn sượt, nó chợt nghĩ tới ông chim Sinta, một con chim già từng là trưởng đoàn. Mỗi lần nó buồn hay vui nó đều muốn chạy tới khoe với Sinta. Ông này từng bị đàn bỏ rơi nhưng một mình vẫn bắt kịp chuyến. Sinta có mốt quan hệ rộng với những đàn thiên nga còn lại. Do ông từng quá giang một đoàn khác. Bí mật này chỉ có Izy mới được ông tiết lộ thôi.
- Cháu đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thế nào rồi cháu cũng bay chuẩn cho xem. Bác từng biết một con chim ở đôi Shuky, một con chim đầu đàn tuyệt vời. Dù nó bị cụt một chân vẫn bay tốt đấy, chưa từng có một tuyển thủ nào nhanh như nó.
- Nhưng nó không bị gì ở cánh mà ông?
- Thế nó cũng phải dùng chân để giữ thăng bằng chứ cháu? Bất cứ mọi sự chông chênh nào của cơ thể cũng không tốt cho việc bay cháu ạ.
- Nhưng mà…
- Cái chính là cháu không có niềm tin vào bản thân, đúng không?
Izy ngậm tăm, nó lẳng lặng gật đầu. “Mình lại bị nói trúng tim đen rồi”. Tối hôm đó Izy đã không ngủ. Nó phải thay đổi. Nó phải thay đổi. Bay … bay … bay…
còn tiếp

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Thả não chơi vơi

Chính xác là từ ngày 5.12, tối ngày 5.12 ta đã thả não. Ta chơi và ăn, tối ngủ gnon, đôi khi cũng thao thức, nhưng đa phần là không suy nghĩ. Thêm ba ngày tiếp theo thấy sụp đổ và buồn, và vấn đề nằm ở chổ ta buồn rất ngắn. Sợ quá. Hình như đã vài lần ta nói với bạn rằng ta không buồn lâu. Chuyện này ta đặt ra 2 giả thiết:
1. Ta đã buồn quá nhiều, nên những chuyện này không thắm vào đâu. Giống như võ sĩ quyền Anh trăm trận trăm bại, thì chuyện nhỏ này có là hề hấn gì. Nhưng ta đã bác bỏ giả thiết này ngay tắp lự. Vì trước giờ ta ít buồn, lần buồn nhiều và lâu nhất là lần thi tốt nghiệp. Và tới nay chưa có chuyện gì đáng phải buồn.
2. Ta không đủ khôn và sâu để cảm nhận chuyện buồn này. Ta chưa lường hết sự tổn thất, chưa nếm mùi của hậu quả....
Không biết. Rõ ràng ta cũng chẳng đến nỗi thiểu năng, bạn biết đấy. Nhiều khi chuyện chó mèo tận năm nảo năm nao, ta vẫn nhớ. Và khi bạn nói chuyện với ta, bạn có thể sẽ ngạc nhiên vì ta cũng hay nhớ được nhiều thứ. Vậy thì nguyên nhân sâu xa là ở đâu?
Ta chịu.
Não ta đang hoạt động tự do, ta cũng chẳng thèm kiểm soát chi cho mệt. Nhưng đêm qua, ta biết mình cần phải đi. Ừh, có lẻ thằng não nó thích thế.
Suy cho cùng, cuộc sống cũng chỉ là trò chơi thôi mà.

Thơ Bùi Giáng

Vì Có Lẽ


Và có lẽ ngày mai anh sẽ khóc
Vì em đi vào lúc gió đang bay
Và giông bão đánh chìm bao khổ nhọc
Của non sông nghìn thuở đã phơi bày

Em đi tới một tương lai xa hút
Anh già nua ngồi lặng lẽ chắp tay
Từng kỷ niệm mấy chục năm tê buốt
Ngồi bên đường chờ đợi bóng mây bay

Em đã biết từ lâu em rất rõ
Còn lời gì nói được nữa hay không
Hãy chậm rãi bên đường em ngồi đó
Tự hỏi mình còn có nữa hay không

Phút giây cuối bên con đường tiếp nối
Anh chào em như vĩnh biệt muôn ngày
Một quá khứ nặng nề như một khối
Giá băng tràn suốt gian khổ đeo đai

Rồi có lúc như lần này có lẽ
Quỳng Nga xanh như vang bóng màu Lan
Và Vĩnh Thúy Thừa Thiên thu tận mỵ
Cùng nắm tay đưa Vĩnh Dạ lên đường

Rồi có lúc như lần này lần nữa
Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn
Lời gay cấn đầu thai trong Vó Ngựa
Hồn hóa sinh về Núi Đá Mưa Ngàn

Rồi có lúc ngẫu nhiên em chợt thấy
Rằng anh điên như từng đã điên rồi
Vì điên ấy là triều vui tràn giậy
Ngập bến bờ của tình mộng chia trôi

Em chợt thấy yêu đời vô cùng tận
Vì đời là rất mực rất thiêng liêng
Em chợt thấy không buồn đau oán giận
Vì Thiêng Liêng không chia biệt cõi miền

Em chợt khóc như anh từng đã khóc
Em chợt vui như anh chẳng được vui
Em chào đón những xuân xanh bát ngát
Đang đi về từ tuyệt thể xa xôi

Anh ngồi lại bên đường chờ đợi lúc
Của phút giây lịch sử chuyển thình lình
Là giây phút từ sử xanh cổ lục
Của cảo thơm từng lần giở trước đèn

Còn truyền lại chuyện phong tình cổ lục
Của tân kỳ cùng cực cổ ra kim
Giờ đốn ngộ nơi thiên nhai hải giác
Em nâng ly khánh chúc nước non mình

( trích tập thơ Như Sương )

Đôi khi ta nghĩ rằng, đời này, hạnh phúc nhất là được ra đi. Bùi Giáng làm ta ghanh tị vì bàn chân chu du của mình. Và thật sự thì hình như ta cũng khoái chăn bò, nuôi chó. Đôi chân ta cứ hay bị cuồng nếu ngồi một chỗ. Đi, thì cứ đi, chứ còn chờ gì nữa, ta sống có một lần thôi mà. Nếu một ngày nào đó, bạn thấy ta rất lâu mới lên đây, thì bạn biết rằng ta đang chuẩn bị hành trang cho chuyến đi vô tận. Đi, chứ không phải dừng lại. Ta chưa từng dừng lại bao giờ. Đừng lo nhé.

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

Đóng một cánh cửa này để mở nhiều cánh cửa khác

Ngày 23.12.2009
Tôi đã quyết định rằng tôi sẽ ra đi. Lần đi này sẽ là lần đi 100%. Đi để thấy mình càng nhỏ bé và cô độc trong thế giới người này. Đi để nhận ra chân lý rằng người ta chỉ sống một lần, và sống phải cho ra sống. Đi để thấy rằng mắt mình nhỏ, đầu mình nhỏ, tim mình nhỏ.
Đi để quên những vụn vặt cuộc đời. Tôi đi hoàn toàn không lo âu. Tạm biệt.

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Phản cảm với tiểu thương chợ TP HCM

Thực sự ta không ưa những người buôn bán ở chợ. Chuyện này không liên quan gì với quan niệm sĩ, nông, công, thương… hoặc một trường phái vớ vẩn nào đó. Rất bực mình với cái kiểu ăn xổi ở thì của bọn người này (xin lỗi nếu ai đó đang làm ăn chân chính). Ghét đi chợ là vì thế. Ta có nên khái quát lên cái tính xấu của người Việt Nam trong việc làm du lịch hay không? Ngay cả bản thân người Việt Nam còn không tin tưởng thì đừng hòng mà vươn xa. Để gột rửa một khái niệm xấu từ bên ngoài là một công việc cực kỳ khó khăn. Thay đổi một định kiến nào đó nhiều khi làm người ta tốn mất cả đời chứ chẳng ít. Nhìn Trung Hoa mà xem, người ta mất biết bao nhiêu năm mới thay đổi định kiến về chất lượng hàng hoá. Ta nghĩ sẽ không cực đoan khi cho rằng ở trong giới buôn bán chợ, chẳng phải một con sâu làm rầu nồi canh mà là một nối canh sâu. Phản cảm ghê gớm.