Bạn biết gì không? Bữa kia ta đổ quạu. Sao mà không quạu được, đường chính không đi, lại đòi đi đương tắt. Lội ngoằn ngèo vô qua những tấm dal, nhỡ trời mưa ? nhỡ lạc ? thằng em không nói gì, ‘cha chỉ vậy’.
Con đường này dắt ta qua ba lần kỉ niệm. Con đường dal, vòng qua cái chợ nhỏ, y hệt cái hồi Mùa Hè Xanh năm 2004. Ta với Bò Cạp chở nhau trên chiếc xe đạp hai bánh (cái xe này chỉ còn cái khung với 2 cái bánh), lúc chở ta ngang qua cái cống, ta bị quăng bể hết chục trứng. Và sau đó có 2 đứa khùng cười như điên cả ngày. Cũng cái góc cua này, ta vừa ăn nhãn vừa nhìn một cô bé ngồi bán rau vườn. Tưởng tượng hồi nãy em chuẩn bị đi chợ vội, nhưng chiều qua cũng chạy ra vườn quơ vài cọng rau, đọt bí, rau lang và cái bắp chuối. Vậy là ra ngồi chợ tới trưa. Ta quên lí do tại sao lúc đó ta chỉ lấy mắt ngó. Trời, tội lỗi thiệt. Rồi mấy chú đi đám cưới, ghé cái cửa hàng cho thuê áo cưới nằm rúm ró bên bến chợ, thuê cravat. Thấy chưa ? Bạn đi làm lâu nay, có khi nào bạn nghĩ rằng nên vác theo cái cravat vì trân trọng một sự kiện ? Ta không rõ, ta không phải con trai, chỉ đợi mai mốt hỏi chồng.
Con đường rãi đá nhuyễn, nhắc ta một thời cắp cặp tới trường. Hồi cấp 3 chứ đâu xa. Một con nhỏ ốm nhom, chạy xe nhanh như gió, mặt mũi thảng thốt như đã bỏ lại cái gì sau lưng (chính xác là nó bỏ lại cái thằng con Akai đang ngồi chưng hửng ngoài lộ).
Con đường đá thô, nhắc ta một thời cũng cấp 2 và 3, đi bộ 4 – 5 km đi học. Con đường này, có lần ta đòi đem xe đạp của chị hai chạy về tới nhà. Để rồi bữa sau chị dắt bộ lầy mưa lên tận chợ để rửa. Bao nhiêu lượt ta đi ta về, nắng hay mưa, nơi ta thấy rõ ràng đây là quê hương mình. Những lúc xa nhà, nhớ đến rõ ràng từng hòn đá. Tội nghiệp chưa.
Cũng kì lạ, sao ta chưa từng nhớ người, chỉ nhớ những cái khác. Như cây mận, như Ô Vàng, con Girl Girl, con Mi Già, con Mướp, Huỳnh Đề, cây xoài... cứ sống như có tâm hồn rõ ràng. Tuyệt không nghe nhắc đến ai khác để thương cho đỡ ‘ghiền’’.
Quay lại con đường mới qua, nơi đó dẫn ta về với cha. Thiệt thương.
Có lần, ta chưa kể với bạn, rằng những đứa nhỏ ở Mùa Hè Xanh mắt rất sáng, dù khuôn mặt có lấm lem bùn đất, vết nước mũi còn thò lò, hay râu xanh mọc xung quanh khoé miệng (ai kêu trầm nghịch lâu dưới sông cho rong đóng). Những khuôn mặt cười toe khi thấy chị áo xanh đi ngang. Ta cũng cười đến ngoác mồm ngoác mỏ. Mà không, nhưng đứa trẻ này đầu chờ vờ như cá trê, bị đói ăn ngay tại cái nơi gọi là rốn gạo. Một thằng cu sáng rực mắt khi ta chẻ trái dưa hấu, con chị thì níu ngay áo mẹ. Tẽn tò khi nghe ta ghẹo ‘theo chị về ở với mẹ chi nghe, Chim Sâu’.
Có phải đó là cuộc sống không ? Khi ta đã từng rất ghét một chú nhe răng cười khì khì ‘tại nhà chú khổ quá’, nhưng mà, sẽ thiệt là trơ trẽn hoặc lố bịch nếu chú ấy ngồi khóc với ta.
Ta nói với bạn rồi, cuộc sống là một trò chơi.
Mặc dù hôm nay không ăn cua biến với bia, ta vẫn thấy say khi ngồi kể cho bạn nghe những chuyện hổng đâu vô đâu như vầy.
Đời, buồn cười, ta thì khật khùng.
Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010
Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010
Do I really like?
Sáng nay đi làm ngày đầu tiên, công việc mà ta định hướng rằng ít nhất phải mất tám năm. Mà thông thường, những dự tính có thể chệch đi đôi chút, trễ tràng hơn nhiều. Và tám năm, biết đâu mất mười năm.
Ta thấy vui, cảm giác làm bạn với chữ làm ta hạnh phúc. Đọc và suy ngẫm, nhìn những người có cùng con đường, thấy ngắn lại. Niềm vui dù chưa nhận rõ, nhưng cảm giác thấy bình yên rất nhiều, một phần là do đang rảnh rỗi. Chắc thế, một tuần làm việc có 2 ngày, còn lại thì tự học hoặc nằm nhà.
Vẫn còn nhiều thứ phía trước, nhưng không thấy mệt mỏi, không thấy mù mịt. Thôi thì, cố gắng hết sức trong lúc còn trẻ như vầy (chứ còn thời gian nào để trẻ hơn nữa đâu?).
Ta hứa sẽ sống và chiến đấu hết mình.
Thích hay không? Chưa biết, nhưng rõ ràng là thích hơn những công việc trước.
Ta thấy vui, cảm giác làm bạn với chữ làm ta hạnh phúc. Đọc và suy ngẫm, nhìn những người có cùng con đường, thấy ngắn lại. Niềm vui dù chưa nhận rõ, nhưng cảm giác thấy bình yên rất nhiều, một phần là do đang rảnh rỗi. Chắc thế, một tuần làm việc có 2 ngày, còn lại thì tự học hoặc nằm nhà.
Vẫn còn nhiều thứ phía trước, nhưng không thấy mệt mỏi, không thấy mù mịt. Thôi thì, cố gắng hết sức trong lúc còn trẻ như vầy (chứ còn thời gian nào để trẻ hơn nữa đâu?).
Ta hứa sẽ sống và chiến đấu hết mình.
Thích hay không? Chưa biết, nhưng rõ ràng là thích hơn những công việc trước.
Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010
Hớp tớp
Dạo này ta ẩu lắm (chuyện thường ở huyện đường, vì theo gấu thì tháng nào không có scandal là không chịu được). Không bể cái này, thì cũng vỡ cái khác. Nhất là đụng tới chuyện nữ công gia chánh, hoặc trong lĩnh vực quan hệ cộng đồng.
Không, hớp tớp ở chổ đọc sách và chuyện lưu tâm.
Ta tưởng tượng cái “tâm” của mình nó sâu cỡ cái chảo chiên không dính, vậy thôi. Nhảy vào họng, cướp diễn đàn, quẹo cua qua mặt… Ta để cái gì vào não? Vào tim?
Ta không biết, mỗi chuyên đọc sách ta cũng nhận ra con người hời hợt của mình. Đọc tốc độ, rồi không nhớ nhiều.
Đôi khi đổ lỗi cho cuộc sống, nhưng mà cuộc sống đã làm gì đâu, có hay chăng là khả năng quản lý thời gian, quản lý bản thân không tốt.
Sắp làm giáo viên rồi, phải thay đổi.
Cuộc chia tay của gấu – còi – hai lặng lẽ hơn ta nghĩ. Nhưng mong rằng cả ba sẽ tìm được con đường tốt đẹp. Ta yêu 2 bạn lắm, cảm ơn vì đã đi chung với ta hai năm, hai năm lên bờ xuống ruộng, đi trên con đường có gần một trăm cái ổ trâu… Cùng vượt qua, cùng buồn, cùng vui. Ở ACB như vậy là thu hoạch lớn lắm rồi.
Không, hớp tớp ở chổ đọc sách và chuyện lưu tâm.
Ta tưởng tượng cái “tâm” của mình nó sâu cỡ cái chảo chiên không dính, vậy thôi. Nhảy vào họng, cướp diễn đàn, quẹo cua qua mặt… Ta để cái gì vào não? Vào tim?
Ta không biết, mỗi chuyên đọc sách ta cũng nhận ra con người hời hợt của mình. Đọc tốc độ, rồi không nhớ nhiều.
Đôi khi đổ lỗi cho cuộc sống, nhưng mà cuộc sống đã làm gì đâu, có hay chăng là khả năng quản lý thời gian, quản lý bản thân không tốt.
Sắp làm giáo viên rồi, phải thay đổi.
Cuộc chia tay của gấu – còi – hai lặng lẽ hơn ta nghĩ. Nhưng mong rằng cả ba sẽ tìm được con đường tốt đẹp. Ta yêu 2 bạn lắm, cảm ơn vì đã đi chung với ta hai năm, hai năm lên bờ xuống ruộng, đi trên con đường có gần một trăm cái ổ trâu… Cùng vượt qua, cùng buồn, cùng vui. Ở ACB như vậy là thu hoạch lớn lắm rồi.
Nhìn tương lai
Không thể tin được mình đã ngồi không gần 2 tháng 30 ngày. Cũng từng làm việc cật lực, có những ngày oai hùng không bỏ sót từng giờ từng phút, có những khoảnh khắc hạnh phúc, tự hào, có những thời điểm hụt hẫng.
Khóc và cười, đôi khi ta muốn khuyên bạn rằng bạn đừng yêu ta, đừng bao giờ yêu ta. Người nào khóc nhiều thì thường quên ngay. Ta mà tìm người yêu thì ta cũng tìm người thâm trầm, điềm đạm, chín chắn…
Nhưng này, mãi đến hôm nay ta mới tổng kết được một chặng đường phía sau, chặng đường 2,5 năm ở chổ cũ. Nơi ta có hai lần khóc, mà lần sau thì khóc nhiều hơn lần trước.
Tuy nhiên, kết cuộc chung thì cũng không đâu vào đâu.
Bạn biết không?
Khi ta rời đi, lặng lẽ như lúc đến. Nhưng không biết sau lưng mình có một ai đó thấy trống vắng hay không? Có ai thấy rằng bao nhiêu năm đó đã đủ để hiểu nhau hay không?
Ta sống 100%, và ta chẳng thấy hối tiếc, cái quan trọng là ta đã bày tỏ. Dù rằng một chiều.
Nhìn tương lai..
Đôi khi thấy mỏi mệt, những tám năm, xa quá. Bốn năm đại học qua thật nhanh, vì vui nên thấy ngắn. Còn phía trước? Ai đi với mình? Hay cuộc sống chia người ta rẽ đôi nhau?
Đã thấy mệt mỏi, có lẽ vì thời gian quá lâu cho một cuộc tìm kiếm. Rồi thì cũng tìm ra, con đường đi. Nhưng tại sao lúc này lại thèm một cuộc sống bình yên, thèm nằm ngủ một giấc đã đời, không ưu tư… (Nói vậy thôi chứ không đọc sách, không nghe anh văn chỉ một tuần là cuống lên, thấy tụt lùi hàng trăm km).
Bị nghiện chữ, nghiêm trọng, chỉ có cách cắt não đi mới trị khỏi.
Không hiểu sao… chưa bắt đầu đã thấy mờ mịt, có phải là bình thường không? Giống như sinh viên, học mãi không hiểu cho đến lúc thi xong rồi mới thấm?
Nhìn tương lai, thấy không ai đi chung với mình, chó cưng mất hết rồi, còn hai đứa con A Nhí A Nhú. An ủi, về vỗ về, nhìn tụi nó ngày càng khôn lớn làm niềm vui.
Mấy đứa con còn lại đều hóa thành tro, thành đất. Không biết thời khắc chết có đau hay không? Hay là trong giây phút ngăn ngủi ấy, cơn đau chỉ như kiến cắn, chích thuốc, rồi ngủ yên mãi mãi?
Thương con mình, nhiều khi phát khóc.
Ta nợ con ta rất nhiều.
Cầu Chúa cho tụi nhỏ lên thiên đàng. Đừng trở thành con người con nhé. Làm gì cũng được, miễn đừng xin làm người.
Tám năm, biết rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tìm ra lối đi cho người đang tìm đường đi.
Ta nhắn một ai đó đã và sẽ lỡ yêu thương ta rằng, tin ta, dù yêu thương ta sẽ làm bạn vất vả.
Tháng bảy năm này, ta dành trọn thời gian tưởng nhớ tất cả những đứa con yêu quý của ta. Ngủ ngoan đi con. Mẹ Còi thương tụi con nhất trên đời.
Khóc và cười, đôi khi ta muốn khuyên bạn rằng bạn đừng yêu ta, đừng bao giờ yêu ta. Người nào khóc nhiều thì thường quên ngay. Ta mà tìm người yêu thì ta cũng tìm người thâm trầm, điềm đạm, chín chắn…
Nhưng này, mãi đến hôm nay ta mới tổng kết được một chặng đường phía sau, chặng đường 2,5 năm ở chổ cũ. Nơi ta có hai lần khóc, mà lần sau thì khóc nhiều hơn lần trước.
Tuy nhiên, kết cuộc chung thì cũng không đâu vào đâu.
Bạn biết không?
Khi ta rời đi, lặng lẽ như lúc đến. Nhưng không biết sau lưng mình có một ai đó thấy trống vắng hay không? Có ai thấy rằng bao nhiêu năm đó đã đủ để hiểu nhau hay không?
Ta sống 100%, và ta chẳng thấy hối tiếc, cái quan trọng là ta đã bày tỏ. Dù rằng một chiều.
Nhìn tương lai..
Đôi khi thấy mỏi mệt, những tám năm, xa quá. Bốn năm đại học qua thật nhanh, vì vui nên thấy ngắn. Còn phía trước? Ai đi với mình? Hay cuộc sống chia người ta rẽ đôi nhau?
Đã thấy mệt mỏi, có lẽ vì thời gian quá lâu cho một cuộc tìm kiếm. Rồi thì cũng tìm ra, con đường đi. Nhưng tại sao lúc này lại thèm một cuộc sống bình yên, thèm nằm ngủ một giấc đã đời, không ưu tư… (Nói vậy thôi chứ không đọc sách, không nghe anh văn chỉ một tuần là cuống lên, thấy tụt lùi hàng trăm km).
Bị nghiện chữ, nghiêm trọng, chỉ có cách cắt não đi mới trị khỏi.
Không hiểu sao… chưa bắt đầu đã thấy mờ mịt, có phải là bình thường không? Giống như sinh viên, học mãi không hiểu cho đến lúc thi xong rồi mới thấm?
Nhìn tương lai, thấy không ai đi chung với mình, chó cưng mất hết rồi, còn hai đứa con A Nhí A Nhú. An ủi, về vỗ về, nhìn tụi nó ngày càng khôn lớn làm niềm vui.
Mấy đứa con còn lại đều hóa thành tro, thành đất. Không biết thời khắc chết có đau hay không? Hay là trong giây phút ngăn ngủi ấy, cơn đau chỉ như kiến cắn, chích thuốc, rồi ngủ yên mãi mãi?
Thương con mình, nhiều khi phát khóc.
Ta nợ con ta rất nhiều.
Cầu Chúa cho tụi nhỏ lên thiên đàng. Đừng trở thành con người con nhé. Làm gì cũng được, miễn đừng xin làm người.
Tám năm, biết rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tìm ra lối đi cho người đang tìm đường đi.
Ta nhắn một ai đó đã và sẽ lỡ yêu thương ta rằng, tin ta, dù yêu thương ta sẽ làm bạn vất vả.
Tháng bảy năm này, ta dành trọn thời gian tưởng nhớ tất cả những đứa con yêu quý của ta. Ngủ ngoan đi con. Mẹ Còi thương tụi con nhất trên đời.
Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010
Mẹ, các con và vấn đề uy tín
Ta định đem thêm 3 đứa con nữa về nuôi bạn ạ. Thiệt khó nghĩ. Nhưng không đem không được. Năm vừa qua ta làm nghĩa cử cao đẹp, cưu mang bốn đứa con nữa. Năm nay định không làm anh hùng cứu Mỹ đen, nhưng không nuôi không được.
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
Cái vụ án chích ngừa
Bữa trước ta về nghỉ lễ, nhân dịp chích thuốc cho mấy đứa con ở nhà. Chuyện cũng không có gì đáng nói trừ chuyện con gái Uyt - ki và thằng Tướng Quân nhà ta nó tiếp nhận chuyện chích thuốc khác nhau đến kỳ lạ.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.
Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010
Luôn luôn suất sắc
Bạn này, ta có một thần tượng. Trước đây ta nghĩ rằng, cứ có một cái bục đứng hoặc một nấc thang, người ta sẽ dễ dàng bước lên bậc thang tiếp theo, và lên cao mãi.
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi
Bẵng đi một thời gian, ta nghĩ khác, rằng nếu không sống hết 100%, làm hết 100%... họ sẽ mai một đi. Ta không hối hận đã chạy theo con đường này, dù biết rằng chỉ mới xuất phát.
Ngày hôm nay, ta biết rằng, có những người thật sứ xuất sắc, dù họ ở bất cứ hoàn cảnh nào. Ta phải đi, trước hết ta cần một cái bàn đạp.
Bạn ơi, nếu đã từng muốn chạy, hãy hành động ngay thôi.
Chúng ta đang ở tuổi đẹp nhất của đời người.
Cuộc sống thật đáng phấn khởi. Hihi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
