Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

Rời trạm dừng số 1

Vậy là ta đã quay lại cái trạm này, để nói lời từ biệt trước khi đến trạm kế tiếp. Cuộc sống có bao nhiêu trạm, không rõ. Nhưng chỉ cần một phút định mệnh trong cuộc đời, và ta quyết lòng thay đổi. Như vậy được tính là một trạm. Trạm 2014, nơi có mất mát là nhiều. Cảm giác bất lực nhìn người mà ta yêu quý, vĩnh viễn không còn thở, không còn nghe, không còn nhìn, không còn cười. Năm nay, ta biết có một người đàn ông tận cùng đau khổ đã rời khỏi cuộc sống, kết thúc như vậy là có hậu theo quan điểm con người hay không có hậu theo quan điểm con cái Chúa. Có hai câu hỏi đến chết cũng chưa chắc biết được câu trả lời: 1. Con Ô Vàng huyền thoại đã từ đâu đến? 2. Cha đã về đâu? Cũng có một vài sự chia xa, Socpin đã chết vì già, chỉ mới vừa chớm già. Ta cũng đã không còn nhìn thấy những người thân yêu, hai bên đều đang tồn tại trong thế giới rời rạc, hỗn tạp này. Nhưng không bên nào có thể quay trở lại. Vì từng giai đoạn trong cuộc đời con ấu trùng - sâu - nhộng - bướm đều có một thế giới khác, ít nhất là qua lăng kính của đương sự. Mèo Asị và Đầy Tớ Gái, hai đứa con ta mang về nhưng lại thiếu trách nhiệm. Rồi Lili, Qua Qua, Mỹ Mỹ, Chip Chip, Xuka, Beo, Ingong và Í O... mỗi đứa đều thương chị Tư theo một cách khác nhau. Con gái Điệu - nàng công chúa ngủ trong rừng mãi mãi không gặp được hoàng tử. Đồ thị hình sin lại tiếp tục lập thêm chu kì mới: bà ngoại quả quyết là chuyến này tụi nó chết thì không nuôi thêm. Vậy mà giờ quân số đã lên tới 13, tính luôn trong chòi. Kết luận một câu: nhà này không đáng tin giống như câu thần chú của chị Tư "thương số 1" hoặc "có một đứa con thôi mà sao không thương được". Thì đúng, có một mình nó chứ có ai trong nhà giống nó đâu. Thằng Hot Guy, nhất định phải chinh phục thằng Hot Guy. Không đứa nào có thể từ chối chị Tư. Nhưng thương chị Tư chưa chắc đã được thương lại đồng đều, sự thú nhận thành thật nhưng tàn nhẫn. Chịu. Trạm thứ 2 không có bạn đồng hành, không có cha, không có người lớn khác chống lưng, không có lí do để đổ thừa, không có gì hết. Chỉ mình ta với ta, và những ký ức, những kỳ vọng không mong đền đáp... Thui thủi hay hạnh phúc? Tự mà chọn. Tự mà thiết kế. Tự mà đánh giá. Tự mà chịu trách nhiệm. Việc gì không ai có thể làm thay cho mình thì nhất định phải tự thực hiện. Kết thúc trạm thứ nhất, ơn Chúa, con vẫn còn sống bình an và hạnh phúc. Ba mươi tuổi, đánh dấu một mất mát không gì bù đắp nổi. Nhưng trong cuối chặng này, một sức mạnh mới âm ỉ đâm chồi. Con sâu đo phải co đầu để quăng mình đi tới thật xa. Trạm 2 ơi, ta tới đây. Thử coi đời còn thử thách nào có thể quật ngã một lãng tử: chỉ có trái tim và tinh thần quả cảm. Sợ gì nữa mà không tới luôn bác tài?

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Từ chối yêu thương

Mình không mong viết blog, vì chính những lúc này cảm xúc chi phối rất nhiều. Hôm nay, mình nghĩ mình có tội với con mình, với Nhá. Đã không biết bao nhiêu lần mình ôm con mình, đứa con mồ côi mà chính mình đã cắt dây rốn, và lần đầu tiên trong đời, một con mèo cái trở dạ ngay trên người mình. Mình đã giúp mẹ đỡ đẻ, tự hào vì trở thành một bà mụ (phụ tá thôi) góp phần cho mẹ tròn con vuông. Con trai mình, mới 7 tháng tuổi, mình vẫn tự hào khoe với bất cứ ai đến nhà, con tôi 7 tháng tuổi mà đã to con như thế. Anh Năm Sị bảo lí do là Nhá được uống sữa bò (cảm ơn chị Hai đã nâng niu con). Mình thì yêu đôi chân mập mềm, tai con to chắc còn có thể bự thêm nữa. Một đứa con, tự hào thay. Mỗi khi mẹ Hai càm ràm chuyện Nhá lục tung nhà tắm, mình cười sang sảng, yêu con mình hết sức. Mẹ yêu con nhất trên đời, mình hay thì thầm với con mình như vậy. Ấy thế mà mình đã phản bội, giống vụ bikini, mình đưa hai con mèo nhép về. Chỉ có điều, lần này khác với trước. Lần trước mình không yêu bikini nhiều bằng 2 mèo mới, lần này mình cảm nhận ngay được nỗi buồn. Mẹ Tư đã phản bội Nhá, hèn hạ. Khỏi phải nói thằng nhỏ sốc đến mức nào, bỏ ăn hạt, không vào nhà, và lúc mình bế hai con mèo nhỏ trên tay, ánh mắt Nhá làm mình tan nát cõi lòng. Nhá, một thằng nhỏ hay giận dỗi, dễ tủi thân (bà ngoại cũng công nhận tính tình như vậy là giống hệt mẹ Tư). Đúng, mẹ cũng vậy mà Nhá, mẹ cũng sẽ rút mình lại nếu nhìn thấy tình yêu đã dành cho mình nay đã dành cho người khác. Mẹ cũng tổn thương, mẹ cũng hứa với lòng là chỉ yêu thương ai đó đúng một lần. Mẹ giống Nhá vì sự cô đơn vô tận, nhưng nhìn thấy người khác cũng giả bộ giỡn. Như Nhá của mẹ lúc nhỏ, có thể chơi cả ngày không biết mệt, mắt có thể láo liên nhìn và đùa với bất cứ ai, có thể núp sau bánh xe hơi và khều móc tất cả những người (và chó) đi ngang qua. Má và Nhá giống nhau như giọt nước, mỏ nhọn, mắt to như mắt cá thu, chân tay mềm, và vui. Má với Nhá cũng buồn như nhau, những tối nằm thơ thẩn nghĩ cuộc đời mình cần gì? Muốn gì? Có gì là mục đích sống? Chết thì sao?... Vậy mà má đã tráo trở. Nhá có quyền từ chối má, nhưng ai sẽ thương con? Bà ngoại có 3 chihuahua mới, có ông ngoại, có 2 mèo nhỏ.... Bà ngoại có yêu Nhá không? có chạy theo con để ép ăn từng miếng cơm không? Và nếu có thì sao? Chẳng thể nào lấp đầy những khoảng trống trong lòng Nhá, chữa lành những vết buồn trong trái tim non của con mèo bị thiến như Nhá. Không gia đình, không mẹ, không tình thương... Nhá đã chọn cách từ chối yêu thương. Má không xứng với tình yêu của con, con nhỉ?

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Nợ ai một chút ân tình

Ta từng nghĩ mình chưa từng nợ ai, dù là chút ân tình vụn vặt. Vậy mà trong cõi xa xăm nào đó, ta vẫn đau đáu mình đã nợ một chút ân tình của con mình. A Kai và Mốp. Đã hơn 10 năm từ ngày rời xa, ta thấy ân hận và yêu thương quá đỗi. Mười năm, khi còn là một đứa con gái vô tư học cấp 3, cười toét miệng và ca hát líu lo. Năm đó, mẹ và hai đứa em đã chuyển hẳn lên Bình Dương, còn ta với nồng nàn. Và 2 đứa nhỏ đã làm bạn với ta trong suốt thời gian hiu quạnh đó. A Kai là một đứa xấu xí nhất quả đất. Thằng con này có tới 4 hàm răng, lông trụi lũi vì bọ chét, mặt hếch và tay chân ngắn ngủn. Cứ một cọng lông là một con bọ chét, bọn này lại còn lì như củ mì nữa chứ. Bắt mãi, bắt mãi đến lúc hết mới thôi, nhờ thế mà lông mọc bình thường trở lại. Vậy mà ta thương thiệt thương. A Kai hay chạy theo ta đi tiệm, thường nằm mọp xuống đất khi ta kêu váng “Akai, xe tới kìa con”. A Kai lùn chạy theo ta không kịp, thế là cu cậu lăn tròn theo. Có buổi chiều nọ ta đã cười đau cả bụng vì Kai Kai trèo mãi không lên được bậc thềm. (Mẹ xấu nhỉ, lẽ ra phải đến đỡ con lên). Cô Bảy thương A Kai, vì mặt A Kai giống anh Sáu Lít. Trước giờ cô ấy chưa bao giờ yêu thương con chó nào, thế mà thương con Kai của chị Tư. Tội nhất là Mốp ăn trộm gà nhà người ta, khi bị phát hiện thì A Kai đứng ngay hiện trường, còn anh Mốp đã trốn biệt. Oan tình. Mỗi buổi sáng, chị Tư mặc áo dài, dắt xe đạp ra đường, ngồi nhìn trời nhìn đất chừng 10 phút. Nhiều người cứ nghĩ chị Tư bị thần kinh, vì sáng sớm không lo đi học. Nhưng đi làm sao được, khi thằng nhóc cứ chạy theo mãi, thành ra chị giả vờ ngồi chơi, lừa lúc em ấy mất cảnh giác mà chạy vụt đi. Thế mà cu chàng bị lừa suốt cả năm học, thương hết biết. Hết lớp 12, ta buộc phải rời A Kai vì lúc đó chẳng có cách nào đưa con lên Bình Dương với ngoại. Đành phải gửi con cho dì Ba sau khi sắm một sợi xích cho con trai. Ta đã chạy như một con hèn (không phải thằng hèn đâu). Vì nếu con trai nhìn thấy, nó sẽ chạy theo ta giống như đã từng theo chân ta mỗi buổi sáng đi học. Nếu có thể quay lại thành một bộ phim, có lẽ ta không cầm được nước mắt. Vì chính ta lúc đó cũng đã hoang mang trước cuộc đời rộng mở. Giống như một con thú yên ổn trong chuồng, ngày kia ai đó quên mở đóng cửa, và khách, và động vật khác cứ ghé vào, sợ lắm. Chưa kể mùa hè đó, mưa gió não nề, tâm tình cùng tận. Mỗi lần ta rời quê là mỗi lần khóc. Chẳng hiểu. Đắng và ngọt. Đó cũng là lần cuối cùng ta nhìn thấy đứa con yêu của mình, vì sau đó A Kai đã tuyệt thực cho đến chết. Mẹ nợ A Kai rồi. Mẹ vô trách nhiệm, tàn nhẫn và hèn hạ. Nếu đặt mẹ vào tình cảnh con lúc đó, quả là cái chết cũng là một lựa chọn hợp lý. Vì thà rằng chưa từng được yêu thương, chứ đã từng được yêu thương rồi bị ruồng bỏ thì đúng là bất hạnh.

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Tiếp tay cho cái ác

Ta vẫn hay cười khoái chí khi bé mèo cưng (Nhá) hoặc Ping Pong (chị Hai hay gọi là Ing Ong - một cái tên xấu ẹ) hỗn và bị ăn đòn. Nhiều khi ta nghĩ, như thế là tiếp tay cho cái ác hoành hành bá đạo ở cái nhà mình. Mỗi lần gọi điện về nhà, sau những lời thăm hỏi cho có lệ với mẹ, chị Hai thì thế nào cũng kèm theo 1 câu "Chó mèo khỏe hết hả mẹ?". Chắc với bạn mười mươi rằng chị Hai thế nào cũng bắt đầu câu chuyện dài nhiều tập "Thôi mày đừng có nhắc tới tụi nó nữa". Rồi thì nào là Nhá Nhá mới ăn trộm 3 cái đầu gà, báo hại cả 8 con chó ăn cơm không cả ngày (vì mỗi ngày đều nấu cơm chung với đồ ăn cho tụi nó). Sau khi đã cướp được 3 cái đầu gà, cu cậu ăn một mạch trong góc tủ lạnh rồi đi ngủ. Chị Hai đã điên tiết đánh cho một trận (thì vốn là chị Hai rất hận Nhá vì cái tội cạy cửa khi chị ấy trong nhà tắm). Rồi thì cái tội lục tung cái thùng rác trong nhà tắm và xả giấy vệ sinh mỗi khi bị bắt nhốt (thì cũng do táo tác mới gây nên nông nỗi). Anh Lít thì nắm cái đầu mập dọng dọng vô bàn ăn cơm, nhìn thấy mà tội. Cũng may là vì quá mập, nên cú đánh đòn Nhá của mẹ cứ tưởng là đang ... giỡn. Xong rồi thì quên béng tội vừa gây. Thiệt thương hết sức. Chỉ có mỗi bà ngoại và mẹ thương Nhá, vì mỗi lần ăn đòn thì bà ngoại ôm Nhá lâu thiệt lâu "tội nghiệp thằng nhỏ mồ côi, suốt ngày chị Hai cứ đánh", còn mẹ thì bênh vực "có mẹ với bà ngoại thương là đủ rồi, để mẹ cho mấy đứa kia nhịn ăn hột ("hột" là một dạng thức ăn đóng gói ấy mà). Với Ing Ong thì chị Hai thương hơn, và giọng chị Hai trở nên vui tươi như nói về giấc mơ vui vẻ nào đó. "Ing Ong nó lạ lắm. Hôm qua, Ing Ong của chị Hai ngậm mấy cái bông hồng, chạy vòng vòng nhà, sau đó gặm hết nữa cái bông, rải ra xung quanh chổ nó nằm. Thấy thương lắm, chị ngâm nhiều bông li li vô đó, mà nó biết chọn bông hồng đẹp nhất nó cắn". Thiên vị rõ ràng luôn, nếu con mèo của mình mà làm vậy thì đã tan xương nát thịt với chị ấy. Chuyện chó mèo là một cuộc chiến, âm ỉ nhưng quyết liệt bạn ạ. Vì ta chỉ là người mua hột, mẹ ta chu cấp tiền mua thức ăn, còn chị Hai là người phân phối thực phẩm cho tụi nhỏ. Nhưng rõ ràng là, khi đã yêu thương tụi nó, thì tất cả trở thành thiên vị. Ta thì ta vẫn chọn một cách, dù Nhá có làm gì đi nữa (ý là có ác đến đâu đi nữa), ta vẫn yêu nó vô cùng tận.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Hai đứa mướp

Thiệt là không công bằng nếu như ta không đề cập với bạn về mèo Cổ Bình một cách nghiêm túc, vì ta nhận ra từ đầu năm 2012 đến nay, ta có thay đổi thái độ về Cổ Bình(kèm theo chút thán phục). Cũng sẽ bất công nốt nếu như ta bỏ qua con mèo Nhá (con của A Nhí - tin tức mới cập nhật hồi hôm là nhóc con đang bị sưng má phải, ta nghi đó là hậu quả của trò nghịch dại với con bò cạp hoặc rắn). Không để bạn chờ lâu, để ta giới thiệu sơ về hai con mướp này. Cổ Bình đã sống ở nhà ta gần 8 năm, giật kỷ lục không chết trong khi hàng chục con mèo khác đã đi theo ông bà. Cổ Bình xấu, mập ú, mắt trợn trắng (nghĩa là chẳng thấy tròng đen ở đâu), suốt ngày xí chỗ trên ghế giữa. Nhà có 4 cái ghế, nếu bạn ngồi ghế này, nó sẽ nhảy sang ghế khác, nếu có 4 người ngồi, nó sẽ trèo lên bàn. Cổ Bình thích chụp ảnh, dù xấu ẹ nhưng cũng làm avatar cho anh năm Sị và chị Bột (vốn là 2 fan hâm mộ của Bình Bình). Ta - bị hai lần cắn tay (có lần bị cắn vào ngày 29 Tết mới đau chứ), đã hứa với lòng rằng không bao giờ ẵm Bình Bình thêm lần nào nữa. Bình Bình sinh con khéo, thường giấu biến con đi cho đến khi nghe tin có người nào về thăm thì mới đem các con ra triển lãm. Ta vẫn cho rằng chó mèo nhà ta biết nghe tiếng người. Bình Bình là mẹ tốt, chỉ có điều không tốt lâu vì khi con lớn, Bình Bình cứ tưởng người dưng. Nhưng thôi, chuyện đời tư của nó, ta xen vào thì không tiện. Một phần vì ta cũng sợ cái vuốt của Bình Bình (khi nó tát mấy con chó nghe bốp bốp rõ to). Và đừng dại dột đánh nhau trước mặt Bình Bình, nó sẽ đánh cả hai bên vì cái tội làm ồn đó. Riêng thằng Koka thì ta thấy không dưới chục lần đứng run khi bị Bình Bình lườm nguýt (nhớ không, ta nói với bạn rằng Koka là một thằng nhóc bị thiểu năng - cứ cười suốt ngày, chỉ được mỗi tánh ngoan - bạn cho ăn là nó mừng bạn 2 lần - trước khi ăn và sau khi ăn). Đúng, Koka là con chó lịch sự, biết điều mặc dù hơi yếu tim. Ta thương Bình Bình khi nó nằm lăn lông lốc trước sân, chẳng khi nào rời khỏi nhà mà có hàng tá chàng mèo đẹp kéo đến (bọn mèo ấy lại chẳng ngán tám con chó nhà ta). Bạn thấy có đáng nể không? Cổ Bình quả là mềm mại nhất quả đất (không tính cái móng vuốt của nó hoặc khi nó liếc ai đó - ai đó tức là con chó nào đó). Nếu bà ngoại nói "ra sân" (nghĩa là mấy con chó phải ra sân ngồi hết), bạn sẽ thấy Bình Bình trở thành đại tổng quản - đừng hòng mà con chó nào vào nhà được với nó. Ta nghĩ, nếu con chuột nào vô tình chạy qua, gặp phải ánh mắt sắc lẹm của nó thì cũng đủ lăn ra chết giấc. Nhá Nhá lại là con mèo buồn cười khác. Ta không biết gọi nó là anh chàng hay cô nàng, vì nó là mèo đực bị thiến. Theo lời mẹ kể lại thì ban đầu em nó khóc to, đau quá khóc nhỏ dần nhỏ dần rồi im cho người ta làm gì thì làm (chỉ là thiến thôi mà). Dượng ta nói, nó đã không còn cảm giác làm người lớn nữa, chẳng biết đến tuổi tác. Thật thế, nó chỉ thích ăn rồi ngủ, chui vô xe hơi thò cái tay ra chọc bất cứ ai (bao gồm cả chó) đi ngang. Nó giỡn không biết mệt. Vui nhất là khi ta quấn cái mền quanh người nó rồi hôn nó tới tấp (ta cũng bạo lực quá) mà nó chẳng làm gì được. Bà ngoại thương Nhá số 1, vì con ta mồ côi từ lúc mới 3 ngày tuổi, chưa mở mắt. Vui nhất là nó biết mở cửa nhà tắm nhé, và đừng nó nhốt nó vào đó, nếu như bạn không muốn dọn dẹp cái thùng rác vương vãi. Chị Hai và Nhá đánh lộn mỗi ngày, mà mỗi lần méc mẹ Tư thì ta chỉ cười sảng khoái, bà ngoại cũng cười "kệ, có bà ngoại với mẹ Tư thương là được rồi". Ta thương Nhá vì con chỉ mới 6 tháng tuổi nhưng chân tay đã to như cây cột. Ta thích nắm cùi tay nhỏ của nó, hôn vô bàn chân xấu ẹ của nó, hôn cái bụng phệ mỡ của nó. Ta nhớ lần trước, con trai chưa bị thiến, chỉ mới có 2 tháng tuổi, mềm xèo như trái chuối, bị mẹ ba với mẹ Tư dụ khị trèo lên cây xoài. Các mẹ đứng cổ vũ phía dưới rồi bỏ vào nhà không giải cứu con trai xuống. Bà ngoại quét sân nghe tiếng rớt bịch, tưởng xoài chín rụng ai ngờ thằng nhóc té. Thương lắm, cậu chàng đau quá ngất xỉu, bà ngoại ẵm vô và chửi hai bà mẹ vô tâm. Ta thiệt có lỗi. Nhá Nhá nghịch dại lắm, nó chạy quanh quẩn như con chó con, đùa giỡn và cắn mấy con sâu mập ú (mấy con này luôn là nguyên nhân ta hết hồn và khiếp đảm). Bởi vậy lần sưng mặt này dám cá là bé mèo cũng nghịch dại mới ra nông nổi. Ta thương con ta, nhiều khi thất nghiệp (ý là từ hồi đi học đến nay), cảm thấy mình bất lực trước mấy đứa con này. Nhiều khi ôm nó, ta tự an ủi "mai mốt mẹ đi làm, có nhiều tiền sẽ mua cả cá thu cho tụi mày nhé". Trước đây, mỗi lần về quê thì balô đã đầy thức ăn hột. Giờ thì phải mua đồ rẻ tiền, lâu lâu lại nói với ngoại "tụi nó lớn rồi, ăn cơm cũng đủ dinh dưỡng nên con không mua thức ăn nữa nghe mẹ". Vậy mà cứ ki cóp tiền để dành mua vài bịch mang về, và sẽ cuống quýt lên nếu chị hai thông báo "sắp hết hột cho mèo mày ơi". Sự thật là chị ấy cứ lén lấy cho mấy con chó to xác ăn, thử hỏi bao nhiêu mới đủ cho chúng nó? Bạn không biết đâu, khi tự tay chăm sóc một mầm xanh nào đó, nhìn nó lớn từng ngày, dù rằng một cú vươn nhẹ của nó cũng làm mình sung sướng. Nhiều khi ta nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta ôm con mình, và hôn cho đến chết? Hihihi.....

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Rời bến cũ

Vậy là mình đã quyết định rời cái bến nước cũ - cái bến ta neo lại 7 năm, dong con thuyền ra một con sông lớn. Những con sông mà mình hình dung rằng nó sẽ chảy ào ào ra biển lớn. Mình đã từng nghĩ, ra đi là để chứng tỏ thì bây giờ, bến nước này cũng đã trở thành một cuộc chiến. Vậy sao mình không rút giáo ra? Nhìn lại một năm đã qua, ta khác trước quá nhiều. Tuy vẫn còn hậu đậu, nhưng đã có khắc phục. Không dựa dẫm, huyễn hoặc (cũng đúng thôi - đã còn trẻ nữa đâu). Ta nhìn thấy những bến bãi lớn, nơi đó, ta mơ màng một buổi gieo trồng, đôi lúc mơ về một ngày neo bờ, cùng nhau ngồi bên bếp lửa ấm áp. Ta xông xáo chạy xuống bếp, vừa nấu ăn vừa hát. Không biết đó là suy nghĩ nhất thời của kẻ mang trong mình dòng máu phiêu lưu hay thực sự là mong ước trong tiềm thức của kẻ lãng du mệt mỏi luôn mơ về yêu thương. Không biết, vì chưa nhận ra mình thực sự muốn gì. Chó mèo thay đổi quá nhiều, sau vụ A Nhí chết đau đớn, rồi Uýtky - bà ngoại trẻ của ta lìa đời sau những hành động dại dột (vậy cũng hay - bà ngoại nói là hóa kiếp cho cái đời buồn của nó, còn ta - ít nhất nó cũng được đoàn tụ với anh chồng của nó, về với đàn con của nó). Nhiều lúc nghĩ rằng cái chết của con mình là do mình mà ra. Và dằn vặt chút ít. Rồi mèo Nhá, mấy đứa con khác ra đời, ta nhận ra, mình nuôi chúng vì bản thân mình, sợ cô đơn. Bà ngoại, chị Hai cũng đã chuẩn bị tâm lý chia xa ngay khi vừa yêu thương. Mình ôm nó đó, yêu thương đó, nhưng cũng phải chuẩn bị tâm lý để chiều nay, tối nay nó không trở về. Buồn không? Hơn một năm, ta có một người bạn đi theo bên mình. Dù rằng đôi lúc giận dỗi, tức tưởi... nhưng chính người bạn đường này đã nâng đỡ ta rất nhiều, cùng vượt qua những khó khăn, an ủi ta trong những giờ phút nguy hiểm nhất, vô vọng nhất. Dù không chắc con đường kế tiếp sẽ như thế nào, nhưng con đường đã qua cùng nhau là những ngày tháng đáng sống nhất. Sắp đến một cái bến khác, cảnh tượng khác, sóng gió khác, thử thách khác... Liệu ta có còn đủ niềm tin để vững bước trên con đường mình chọn? Chống xuồng rời bến thôi, chẳng ai có thể quay lại quá khứ. Và nếu có quay lại,cũng không thể tìm thấy điểm gì cần sửa chữa. Vì ta sống là không hối tiếc. Dong buồm nào... hò hoooooò...hooòòòoòooò ... dzô ôôô..... Khóc gì nữa, đã làm hết sức rồi mà. Cứ hệt như bé mới vào lớp 1 ấy. Lớp 1 ta có khóc đâu nào? Chả sợ gì. Cứ tiến lên, đi mãi rồi cũng tới thôi hà.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Một số thay đổi

1. Nhí và Nhú đều chết, ta buồn như ai đó vừa cắt đứt bàn tay của mình. Sẽ không ai có thể hiểu tình yêu của mình dành cho hai con. Và mối liên hệ cuối cùng của mình với người chủ cũ của nó cũng đứt mất. Dù sao cũng là hết duyên.
2. A Nhí để lại 4 đứa con, nhờ Pingpong nuôi. Cái này là do Pingpong tự nguyện, vì Pingpong chơi chung với A Nhí. Mấy bài báo thường đưa tin chó nuôi mèo con và coi đó là chuyện lạ. Nhưng ở gia đình mình, chuyện đó là bình thường (kể cả chuyện Tướng Quân bay qua bức tường 1.7 m).
3. Chỉ còn lại 1 mèo con, anh chàng rất đáng yêu: xấu, mỏ nhọn, chân tay mềm xèo (mình cứ nghĩ là nó sống không thọ nổi), biết nghe lời, nịnh số 1, nhất là nịnh ông ngoại. Anh chàng giống hệt dì Cổ Bình (mèo mướp), có thể là do Bình Bình đánh A Nhí nhiều nên nó đẻ con giống Cổ Bình cho bõ ghét.
4. Bà ngoại mua máy chạy bộ, cả nhà vui, mèo con cũng chạy tới chạy lui, mai là nhỏ con nên cái bàn đạp không đạp vào mặt. Mèo con chưa được đặt tên.
5. Ta nghĩ mình nên yêu thương nhiều hơn, nếu muốn bày tỏ, hãy bày tỏ, nhưng hãy dành cho nhau những điều vui vẻ vì cuộc đời hay làm người ta tổn thương. Và nếu có nỗi buồn sâu kín, hãy giữ lấy, khi ta tự vượt qua được, sẽ trở thành anh hùng.
6. Học Fulbright đã được 2 học kỳ, nhưng vẫn cố gắng xin thêm học bổng, vì cuộc sống là một chuyến hành trình dài.
7. Thấy mình luôn hạnh phúc.

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

Cổ Bình - A Nhú và Uýt ki

Mọi chuyện không biết bắt đầu từ đâu, vì 3 đứa này không liên quan đến nhau lắm.
Chỉ là A Nhú đã từng làm chồng Cổ Bình, Cổ Bình thì bị chích thuốc triệt sản nên mập ú (do tác dụng phụ của thuốc). Còn Uýt Ky thì suốt ngày nựng cháu ngoại. Đã thế, ánh mắt nó còn van lơn “Sao Pingpong đẻ mà Uýt Ky chưa đẻ vậy mẹ?”. Mình thương Uýt Ky, thấy có lỗi với con. Uýt chăm con rất khéo, dù Uýt xấu xí nhưng luôn sinh con đẹp. Cho Uýt ngừng đẻ là một quyết định sai lầm.
Và hiện nay, mẹ, Uýt Ky và Cổ Bình đều bị chung một bệnh … bệnh mập.
Riêng A Nhú đã thực sự mất tích. Giờ chắc xương nó đã nằm trong đất sau khi vô bụng con chó, hoặc người đã ăn thịt nó.
Mình buồn ác liệt.
Mình thương A Nhú, thương ba A Nhú, vì yêu thương nên mình thấy đau.
Báo luôn với bạn là Pingpong xin 3 con, có 1 con sứt môi, xấu xí tột đỉnh nên nhà mình kêu nó là Đô Đô. Lần đầu tiên mình nói “Mẹ sợ quá Đô Đô ơi”, mình đã bật cười rất sảng khoái. Bà ngoại hay đạp Đô Đô vì Đô Đô xấu, đen, dẹp lép.
Nhưng mình thực sự chưa bao giờ ôm hôn Đô Đô.
Chó mèo làm mình bận tâm đáng kể.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Hỗn chiến giữa Nhú và Bikini

Xin cam đoan mười mươi là ta không có ý định lấy tên theo kiểu giựt gân, khêu gợi để câu khách cho hai thằng đực nhà ta. Lí do một phần là do đặc thù cơ thể và sự nhầm lẫm đáng tiếc của bà ngoại. Nhưng cũng tiện thể xin giới thiệu anh Bikini, đực rựa, lông đen toàn thân (trừ ngực và phần trên đùi màu trắng – một kiểu mèo thường thấy ở Mỹ), cộc, giang hồ và có thói quen kêu thật to khi vừa đi xa nhà. Bà Ngoại hay gọi là Mini (bà ngoại chẳng bao giờ gọi đúng tên – ví dụ chó Coca thì gọi là Kâu Ka, mèo anh tên A Nhé bị gọi là A Nhú).
Thành tích: liên tục tay sưng, toét mắt do đánh nhau, sở thích đánh lộn và nằm ngủ trên cây mít.
Đình đám không kém: cậu chàng A Nhú (kiểu mèo đỏ mặt tía tay, xuất thân từ Quý tộc Nga), có một cô em gái tên A Nhí, thông minh, biết nghe lời mẹ, không bao giờ đi xa nhà, biệt danh Thùng Rác (bà ngoại đặt). Sở thích: hột, mì tôm, nịnh ông bà ngoại.
Thành tích: đã bắt được 1 con rắn, 3 con bù cạp, 1 sóc (bị anh Năm Sị và Sáu Lít giật lấy đi nướng), lôi được 1 con rùa đang chạy thoát (cũng từng bị rắn cắn sưng cổ suýt chết). Xin thông tin thêm là A Nhú có khả năng đập mấy cái hộp để tìm hột, tự chạy lại bà ngoại khi thấy ngoại vẫy tay, luôn đi vệ sinh trong toilet.

Mối quan hệ gia đình này hết sức phức tạp: Bikini có vợ là Cổ Bình – một con mèo xề có 3 đời chồng, 6 lần sinh con. Sau đó, Bikini yêu em gái của A Nhú là A Nhí (theo lời Bà ngoại là chiếm đoạt người ta). Sau đó, A Nhú (do không đi chơi khỏi nhà) đã cặp kè với Cổ Bình. Nhân dịp A Nhí có bầu, hai thằng đực ôm đầu nhau đánh một trận còn hơn Tướng Quân với Lucky.
Những ngày tiếp sau đó, Bikini với lợi thế là thân hình cơ bắp cuồn cuộn đã đánh A Nhú liên tục khiến A Nhú trốn trong tủ áo, tối thì rúc vô mền anh Năm Sị ngủ, trong khi Bikini đi vòng quanh nhà gào to “đồ hèn, giỏi thì chườn mặt mèo mày ra đây…”.
Cũng còn một nguyên nhân nữa khiến anh em bất hoà là do mẹ Còi đã mua rất nhiều hột về nhưng chỉ cho A Nhú A Nhí, riêng Bikini rất ít khi được xực (theo lời bà ngoại là Bikini bự, ăn nhiêu cho hết, nó cũng ăn được cơm, ưu tiên cho Nhí, con gái bị đau bao tử).
Ngày hai mươi tháng bảy năm hai ngàn không trăm mười một, ngay tại nhà của bà ngoại, Nhú bị anh Bikini đánh tét mắt, sưng mặt như trái chanh.
Bà ngoại bị bể tủ kiếng, đứt dây điện thoại, rớt cái bình thuỷ. Riêng đương sự sau khi gây rối đã bỏ nhà đi biệt tích giang hồ, hiện không rõ thương tích.
Nay con ở đâu, về nhà gấp có mẹ về thăm, mọi lỗi lầm của con mẹ, ông ngoại, bà ngoại tha thứ hết.
Khi đi, mặc bikini đen trắng, mắt vàng, đầu to rất bất thường.
Ai bị bikini ăn trộm, xin vui lòng báo về mẹ Còi, xin cám ơn và bồi thường.

Kết luận: có nên thiến cả hai đứa không? Trong khi A Nhú không có lỗi gì hết mà Bikini thì thiệt thòi cũng nhiều.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Yêu con vì cái gì?

Đôi khi mình tự hỏi mình yêu A Nhí, A Nhú vì lẽ gì? Vì tụi nó ngoan và biết nghe? Hay vì nhìn tụi nó để mình nhớ những ngày thơ dại? Không biết, vì cảm giác này nhập nhằng quá, và dù tách ra hai nguyên nhân riêng biệt, ta vẫn yêu A Nhú và A Nhí.
Từ khi mang con về nhà, bỏ đi lên thành phố, mua hột về cho ăn, nghe bà ngoại kể các con lớn lên như thế nào, ngoan ra sao. Nó ngoan lắm, chỉ cần vẫy tay là chạy lai, lục nồi, lên chỗ để hột, ôm chân mẹ Ba Bột, đánh với con rắn, chuyền cành bắt chim bắt chuột. Ta yêu cái lưỡi mỏng dính, hay đòi ăn, yêu con gái đã vất vả tha cả bầy con lên giường mẹ Tư khoe. Yêu bàn tay bàn chân của con gái, vì rất chi là giống mẹ: bà ngoại hay nói là mắt to choáng hết cái mặt, thao láo, ốm nhom ốm nhách, tay chân bé xíu. Con gái ngoan, mẹ dặn gì cũng nghe, lại hay hóng chuyện. Hai đứa con của mẹ làm phòng bà ngoại đầy mùi mèo, thiệt kinh tởm. Mẹ nhớ mỗi lần các con mừng nhảy cỡn lên, A Nhú nghe lời mẹ lắm. Dù rằng bà ngoại hay chửi, nhưng nếu A Nhú của mẹ mất tích 1 buổi, mẹ sẽ thấy bà ngoại chạy vô mấy nhà kho dọn dẹp, tìm kiếm, suýt xoa.
Khi còn thân nhau, mẹ hay thì thầm với hai con “Thương ba mày”. Sau này, mẹ vẫn hay nói cho con mẹ nghe “dù không thương ba nữa nhưng mẹ vẫn thương con trai con gái mẹ nhất”.
Mẹ thương con gái, tính tình ngoan hiền, mang nặng đẻ đau nên nâng niu từng đứa một. Bà ngoại khen, ông ngoại khen, mẹ thương, mẹ Bột thương. Chỉ có mẹ Nhi hay la thôi. Và mẹ rất ghét anh Sị anh Lít thiên vị. Dù mẹ không thương Cổ Bình nhiều, mẹ vẫn cho Cổ Bình ăn. Hai anh không thương A Nhí A Nhú của mẹ, thì 2 anh không cho 2 con của mẹ ăn. Không công bằng tẹo nào.
Dù sao thì, có mẹ thương là đủ. Mẹ cũng thế, chỉ cần có hai đứa con, mẹ đã thấy mình đủ và giàu.
Mẹ sẽ tìm cách rước con mẹ theo, dù chân trời góc biển, vì yêu con và một phần vì bố.
Đôi khi, mẹ nghĩ điều này làm anh bikini buồn, từ khi mẹ chính thức thả 2 con ra, bikini không cho mẹ ẵm nữa. Lần đầu tiên bikini giận mẹ.
Bikini là con mèo thiệt thòi nhất quả đất này. Mẹ đồng ý, vì A Nhú của mẹ luôn không muốn cho anh bikini ăn hột. Dù rằng chung một mẹ.
Mẹ thương thân hình sứt sẹo của bikini, cái đầu to không chèn được vô cái chén. Mẹ thương bàn chân nứt nẻ của A Nhú, thương từng cử động của con mèo đỏ mặt tía tai của mẹ.
Hạnh phúc sao khi mỗi bước đường mẹ đi đều có bóng hình các con mình.

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Sắp tàn

Chợt nghĩ rằng ta sắp đi đến cái đích của chặng đường thứ nhất. Bạn ơi, hôm qua ta khóc, nghe rõ ràng mẹ ta thảng thốt. Ta hiểu, mẹ ta chưa bao giờ từ chối con bất cứ điều gì. Những cảm giác này có lẽ chưa sâu, khi mà ta chưa từng sinh con. Mỗi ý nghĩ đau, oán, ức mỗi khi mấy con chó gặp chuyện không so bằng cảm giác này. Đơn giản vì chưa hề mang nặng đẻ đau.
Sắp kết thúc rồi ta ơi. Tự hứa với lòng rằng khi rời bỏ bậc thang này, bến nước này… ta sẽ vui hoàn toàn và chẳng còn gì để tiếc nuối.
Tàn, dĩ nhiên, cuộc vui nào cũng tàn, yêu thương nào rồi cũng tan, nỗi buồn nào rồi cũng qua.
Ta mong chờ thời gian.

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

Bán gì cho sang chút đi Còi

Hôm kia ta nói với Năm Sị “có chú kia kỳ lắm, chạy xe máy mà bán dưa leo, tiền lời chắc bù không đủ tiền xăng”. “Nhằm nhò gì, mấy ông trên này (Bình Dương) còn chạy xe máy bán vé số”. Ta đôi khi không hiểu nhiều thứ, và sau khi không tìm được lý do kinh tế nào để thuyết phục, ta nghĩ rằng người ta làm thế không hẳn vì tiền.
Chú kia có thể đi bán để tìm con (như trong truyện chị Tư), hay giận vợ, muốn bỏ đi cho cả nhà lo sốt vó chơi (bán cái gì đó lành lành như dưa leo để bà xã khỏi càm ràm sau khi tìm thấy – “ông đi theo con mắm nào?”). Như ta, từng nghĩ rằng mai mốt hết thời chắc quay qua bán báo, chủ yếu để nắm tin tức hằng ngày, và thoả cái bệnh ghiền chữ nghĩa.
Ta bán một cuốn từ điển chỉ toàn chữ chó, đơn điệu không? Sao không phải là những hình ảnh nơi “phồn hoa đô hội” hay những giấc mơ bay bổng đang theo đuổi? Sao không viết về những giận hờn, hạnh phúc với người yêu? Sao bỏ hết những thứ liên quan đến tâm linh (dù ta không phải là người vô thần)? Không giống người từng trãi, cũng chẳng phải người ngây thơ, cuộc sống ta lưng chừng và rẻ tiền. Đôi khi điên loạn coi “tin tức về chó” là niềm tin cuộc sống.
Rẻ tiền, Còi, thiệt hổng hiểu mày nổi.

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Single mom – được làm mẹ là điều tuyệt vời nhất

Cho chị Hai, Mai Hân và anh An

Không phải một nhà văn, nhưng tối nay ta quyết thức để viết cho con gái Uýtky một lần, một lần đế con làm nhân vật chính. Để ngày mai, có thể ta sẽ quên, mà nếu nhớ lại thì chưa chắc đã dạt dào cảm xúc như lúc này.
Ta có nói với anh An rằng Tướng Quân là một đại anh hùng, mà anh hùng thì cần một mỹ nhân. Tìm đâu ra, khi cánh cổng nhà cứ im ỉm đóng, mà thằng con trai cưng thì thoát ra chỉ để đi đánh lộn chứ không phải đi ve vãn gái. Và con gái Uýtky trong nhà thì chìm ngỉm, bởi chính ta cũng chưa hề lăng xê một cách thật lòng. Nhưng con gái đã sống xứng đáng lắm lắm, vì con gái Uýtky là vợ của Tướng Quân.
Khi bạn nhìn thấy ‘hai vợ chồng’, chắc hẳn bạn sẽ cười nhiều, vì Uýtky có thể đứng dưới bụng của Tướng Quân. Khi thằng nhóc còn nhỏ, nó vẫn hay chơi với con Coka (Năm Sị vẫn hay gọi là thằng hèn - bạn về nhà ta chơi thì bạn mới hiểu, thực sự chẳng ai ở cái nhà này là ghét bỏ thằng nhóc này hết, chỉ là nick name thôi). Lớn chút (thực sự là thằng con Tướng Quân cũng chỉ mới 12 tháng tuổi), TQ chơi với Uýtky nhiều hơn. Một thằng giang hồ, xóc nổi, ngang tàng mà lại yêu một đại tiểu thơ. Đừng nghĩ chỉ có chó đẹp mới làm dáng, con gái Uýtky dù xấu và lùn nhưng lại là một tiểu thư chính hiệu: môi son, mặt vui, đi đứng khoan thai, ánh mắt dịu dàng chết người (ta tưởng tượng những giọt sương trong vắt rơi vào đó mỗi buổi sáng), miệng lè lưỡi cười điệu đàng mọi lúc mọi nơi.
Làm vợ Tướng Quân, con gái đã cự tuyệt thằng Coka, thằng Lucky (sự thật thì 2 đứa này đều xấu và lùn). Gian khổ nhất là sinh con trong lúc không có chồng bên cạnh (thương thằng con trai ta). Uýtky đau bụng đẻ từ chín giờ tối, và mãi đến sáu giờ hôm sau mới sinh hết năm đứa con. Khi sinh tới đứa thứ hai, chị Hai phải bế chó con ra để cắt dây rốn. Uýtky lúc đó đã rất đau, mắt cứ nhìn chị Hai trân trối, đến nỗi Hai phải trấn an ‘Mẹ Nhi chỉ lau cho tụi nhỏ thôi’. Ta đã từng nói với bạn rằng ta biết ánh mắt này. Thương lắm.
Mẹ về, Uýtky khoe với mẹ, khi mẹ ra thăm ổ, con gái đã ngoảnh mặt lên trời, tự hào quá đi thôi. Con của con, 5 đứa con của con nè mẹ ơi. Mẹ ta biết lắm, biết Uýtky sẽ rất yêu con. Có lần ta kể với bạn rằng bọn chó mèo trong nhà vẫn hay vật Uýtky ra đòi bú (nhất là thằng mèo Bikini). Nay sinh được năm đứa con, Uýtky cứ như được tái sinh. Anh Năm Sị giấu một bé vào áo, Uýtky suýt khóc, cứ chạy tới chạy lui đếm con, rồi quay qua tìm trong tay anh Năm. Ta nghĩ nếu giấu lâu chút nữa, chắc chắn con nhỏ sẽ khóc. Rồi anh Lít bắt con Uýtky đem ra xa, con nhỏ thật sự bối rối. Mãi mới lôi được con vào ổ, tuy rằng có sai kỹ thuật. Vì thông thường chúng sẽ cắn nhẹ ở cổ chó con, còn đằng này nó cắn ngay ở bụng.
Năm đứa nhỏ, ta chưa kịp đặt tên, nhưng giống thằng Tướng Quân như đúc, cũng tay chân nhỏ, cũng thịt da đỏ thắm, cũng mặt thon... Ngay cả cái cách ngáp cũng giống bố. Nhưng mong sau chúng đừng quậy nhiều như bố, vì chẳng ai chịu nổi những năm đứa.
Ngày thứ ba, Socpin hư thai. Bụng to và nhiều sữa, nhưng đẻ không được (chị Bột chọc hiếm muộn cho vui ai ngờ thiệt). Mẹ bắt lấy ba thằng thằng con Uýtky cho socpin chăm. Khỏi phải nói Uýtky đau lòng cỡ nào, con nhỏ vô đứng nhờ chị Hai phân xử. Ta biết làm sao? Trong hai nỗi đau của hai bà mẹ, nỗi đau nào nhiều hơn? Rồi khi socpin chạy ra ngoài sủa, Uýtky đã len lén cướp lại hai đứa. Rồi tới socpin xin lại con, chạy kiếm chị Hai méc.
Bạn thấy không? Tình yêu sao lại làm tụi nó đau như thế? Ta hỏi con trai ta rằng “Tướng Quân ơi, con làm chồng, làm cha, con xử sao?”
Không thấy trả lời, tuyệt nhiên không nghe được một câu trả lời.
Uýtky của ta, single mom thật khổ, nhưng mẹ nhìn thấy trong mắt con lấp lánh. Vì được làm mẹ là điều tuyết vời nhất, con gái hỉ?

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Thư viết cho con

Má Tư viết thư cho con trai, nhân dịp má hứa sẽ học hành đàng hoàng. Má nhớ con trai má, đêm nào má cũng ôm gối, rồi nói chuyện một mình mà cứ ngỡ là nói với con trai má. Mà thật sự má chưa hề ôm con dịu dàng như thế, vì má ít về thăm con, và vì con của má không lúc nào yên ngay cả khi con mệt, khi con buồn ngủ.
Má không ngờ má khóc nhiều như vậy. Khi má mất con gái Na, con gái Nô, má khóc như mưa, rồi thôi. Sao má nhớ con hoài hoài. Có thể tại má không dành nhiều thời gian cho con, rồi con đi xa má lại hối hận. Thương con trai lắm.
Má nhớ hồi tết về, gặp con lần thứ hai. Con sủa má suốt 24 tiếng đồng hồ. Má quạu, má đưa con về mà, sao con sủa má nhiều thế. Ở trong nhà, má Nhi mới ẵm được con, ngoài ra thì không còn ai. Rồi khi má đụng vai con, con của má khóc hư hư hư… như con nít. Mãi đến lần thứ tư má về, con trai má lớn chút xíu, và biết suy nghĩ hơn. Con mừng má dù rằng má vẫn chưa chạm được vào con được. Mà má thì cập nhật tin con trên từng cây số, lúc nào con hay chui vô nhà tắm nằm ngủ, lúc nào quay mông cho mèo Cổ Bình tán. Lúc nào đứng chắp tay ngoài cửa sổ xin má Nhi cho ăn.
Lần trước má về thăm con, thấy con má mập mạp chút xíu, má vui lắm. Con trai má chưa được 1 năm tuổi đã phỏng phao như thế này, mai mốt sẽ lớn con lắm. Chả là con đứng lên thì cao gần bằng vai má. Rồi lần sau má về, con má ốm lại. Má Nhi sợ con trai mập khoẻ sẽ bay qua rào được. Mà ốm thì đã sao, con trai má vẫn phi thân qua hàng rào nhẹ hẫng.
Con của má hay đánh lộn với Lucky, má lo lắm. Vì mẹ có thể đuổi cổ con của má đi bất cứ lúc nào. Mẹ bênh Lucky, má hiểu lắm. Giả sử Tướng Quân của má già xọm, con của má lại bị một thằng chó nhỏ ăn hiếp, má cũng sẽ bênh vực Tướng Quân của má. Rồi sao này con má lớn (dù rằng mặt mũi y hệt đứa con nít, vì thế má gọi Tướng Quân của má là thằng chó non), đánh lại thằng Lucky, má cũng lo. Con má là Đại Tướng Quân mà, đánh cho thằng Lucky tan tát. Có bữa con má điên lên, cắn vào tay má luôn. Mà con má đáng yêu lắm, cứ chặp hàm răng vào nhau thật chặt rồi mới cắn. Tay má đau nhưng chẳng bị tróc miếng da nào hết. Con má dù có điên tiết đến đâu cũng còn nghĩ tới má lắm lắm. Ai mà không thương. Con của má chẳng khi nào ăn hiếp mấy đứa trong nhà, vì con Cổ Bình chẳng bao giờ tát con. Mấy đứa kia chỉ cần đi qua khỏi cái cửa phòng thì mưa móng vuốt bay vào mặt. Trong khi con trai má chạy qua chạy lại chẳng thấy Cổ Bình ra chửi. Và dù má biết rằng con trai má vì tự vệ mới đánh lại thằng Lucky, nhưng má không bảo vệ được con mình. Má tệ quá con nhỉ?
Má để thằng con nhảy rào trèo cửa siêu hạng của má bị người ta bắt mất. Lúc đó chắc con má lo lắm. Má Nhi đi học, má Tư thì đi làm xa, chẳng ai bênh con của má. Nếu má là con, má sẽ khóc nhiều thiệt nhiều.
Thằng con của má, dù là Tướng Quân, Blanque hay Bến Xe Miền Đông, con của má vẫn là con chó siêu nhất. Bây giờ mỗi lần má về nhà, không còn đứa nào ra mừng nhảy chân sáo, lúc má đi không còn đứa nào khều mặt liếm đầu. Rồi má sẽ có con khác, nhưng biết chừng nào má tìm được một thằng Tướng Quân nữa, như tụi má đã từng mất con Ô Vàng, con gái Na, con bé Nô…
Thương con trai lắm, đôi khi má nghĩ rằng, má nuôi con thêm vài năm chắc con má có thể nói được tiếng người. Yêu con mãi mãi.

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

Những con đường đi

Bạn biết gì không? Bữa kia ta đổ quạu. Sao mà không quạu được, đường chính không đi, lại đòi đi đương tắt. Lội ngoằn ngèo vô qua những tấm dal, nhỡ trời mưa ? nhỡ lạc ? thằng em không nói gì, ‘cha chỉ vậy’.
Con đường này dắt ta qua ba lần kỉ niệm. Con đường dal, vòng qua cái chợ nhỏ, y hệt cái hồi Mùa Hè Xanh năm 2004. Ta với Bò Cạp chở nhau trên chiếc xe đạp hai bánh (cái xe này chỉ còn cái khung với 2 cái bánh), lúc chở ta ngang qua cái cống, ta bị quăng bể hết chục trứng. Và sau đó có 2 đứa khùng cười như điên cả ngày. Cũng cái góc cua này, ta vừa ăn nhãn vừa nhìn một cô bé ngồi bán rau vườn. Tưởng tượng hồi nãy em chuẩn bị đi chợ vội, nhưng chiều qua cũng chạy ra vườn quơ vài cọng rau, đọt bí, rau lang và cái bắp chuối. Vậy là ra ngồi chợ tới trưa. Ta quên lí do tại sao lúc đó ta chỉ lấy mắt ngó. Trời, tội lỗi thiệt. Rồi mấy chú đi đám cưới, ghé cái cửa hàng cho thuê áo cưới nằm rúm ró bên bến chợ, thuê cravat. Thấy chưa ? Bạn đi làm lâu nay, có khi nào bạn nghĩ rằng nên vác theo cái cravat vì trân trọng một sự kiện ? Ta không rõ, ta không phải con trai, chỉ đợi mai mốt hỏi chồng.
Con đường rãi đá nhuyễn, nhắc ta một thời cắp cặp tới trường. Hồi cấp 3 chứ đâu xa. Một con nhỏ ốm nhom, chạy xe nhanh như gió, mặt mũi thảng thốt như đã bỏ lại cái gì sau lưng (chính xác là nó bỏ lại cái thằng con Akai đang ngồi chưng hửng ngoài lộ).
Con đường đá thô, nhắc ta một thời cũng cấp 2 và 3, đi bộ 4 – 5 km đi học. Con đường này, có lần ta đòi đem xe đạp của chị hai chạy về tới nhà. Để rồi bữa sau chị dắt bộ lầy mưa lên tận chợ để rửa. Bao nhiêu lượt ta đi ta về, nắng hay mưa, nơi ta thấy rõ ràng đây là quê hương mình. Những lúc xa nhà, nhớ đến rõ ràng từng hòn đá. Tội nghiệp chưa.
Cũng kì lạ, sao ta chưa từng nhớ người, chỉ nhớ những cái khác. Như cây mận, như Ô Vàng, con Girl Girl, con Mi Già, con Mướp, Huỳnh Đề, cây xoài... cứ sống như có tâm hồn rõ ràng. Tuyệt không nghe nhắc đến ai khác để thương cho đỡ ‘ghiền’’.
Quay lại con đường mới qua, nơi đó dẫn ta về với cha. Thiệt thương.
Có lần, ta chưa kể với bạn, rằng những đứa nhỏ ở Mùa Hè Xanh mắt rất sáng, dù khuôn mặt có lấm lem bùn đất, vết nước mũi còn thò lò, hay râu xanh mọc xung quanh khoé miệng (ai kêu trầm nghịch lâu dưới sông cho rong đóng). Những khuôn mặt cười toe khi thấy chị áo xanh đi ngang. Ta cũng cười đến ngoác mồm ngoác mỏ. Mà không, nhưng đứa trẻ này đầu chờ vờ như cá trê, bị đói ăn ngay tại cái nơi gọi là rốn gạo. Một thằng cu sáng rực mắt khi ta chẻ trái dưa hấu, con chị thì níu ngay áo mẹ. Tẽn tò khi nghe ta ghẹo ‘theo chị về ở với mẹ chi nghe, Chim Sâu’.
Có phải đó là cuộc sống không ? Khi ta đã từng rất ghét một chú nhe răng cười khì khì ‘tại nhà chú khổ quá’, nhưng mà, sẽ thiệt là trơ trẽn hoặc lố bịch nếu chú ấy ngồi khóc với ta.
Ta nói với bạn rồi, cuộc sống là một trò chơi.
Mặc dù hôm nay không ăn cua biến với bia, ta vẫn thấy say khi ngồi kể cho bạn nghe những chuyện hổng đâu vô đâu như vầy.
Đời, buồn cười, ta thì khật khùng.

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

Do I really like?

Sáng nay đi làm ngày đầu tiên, công việc mà ta định hướng rằng ít nhất phải mất tám năm. Mà thông thường, những dự tính có thể chệch đi đôi chút, trễ tràng hơn nhiều. Và tám năm, biết đâu mất mười năm.
Ta thấy vui, cảm giác làm bạn với chữ làm ta hạnh phúc. Đọc và suy ngẫm, nhìn những người có cùng con đường, thấy ngắn lại. Niềm vui dù chưa nhận rõ, nhưng cảm giác thấy bình yên rất nhiều, một phần là do đang rảnh rỗi. Chắc thế, một tuần làm việc có 2 ngày, còn lại thì tự học hoặc nằm nhà.
Vẫn còn nhiều thứ phía trước, nhưng không thấy mệt mỏi, không thấy mù mịt. Thôi thì, cố gắng hết sức trong lúc còn trẻ như vầy (chứ còn thời gian nào để trẻ hơn nữa đâu?).
Ta hứa sẽ sống và chiến đấu hết mình.
Thích hay không? Chưa biết, nhưng rõ ràng là thích hơn những công việc trước.

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

Hớp tớp

Dạo này ta ẩu lắm (chuyện thường ở huyện đường, vì theo gấu thì tháng nào không có scandal là không chịu được). Không bể cái này, thì cũng vỡ cái khác. Nhất là đụng tới chuyện nữ công gia chánh, hoặc trong lĩnh vực quan hệ cộng đồng.
Không, hớp tớp ở chổ đọc sách và chuyện lưu tâm.
Ta tưởng tượng cái “tâm” của mình nó sâu cỡ cái chảo chiên không dính, vậy thôi. Nhảy vào họng, cướp diễn đàn, quẹo cua qua mặt… Ta để cái gì vào não? Vào tim?
Ta không biết, mỗi chuyên đọc sách ta cũng nhận ra con người hời hợt của mình. Đọc tốc độ, rồi không nhớ nhiều.
Đôi khi đổ lỗi cho cuộc sống, nhưng mà cuộc sống đã làm gì đâu, có hay chăng là khả năng quản lý thời gian, quản lý bản thân không tốt.
Sắp làm giáo viên rồi, phải thay đổi.
Cuộc chia tay của gấu – còi – hai lặng lẽ hơn ta nghĩ. Nhưng mong rằng cả ba sẽ tìm được con đường tốt đẹp. Ta yêu 2 bạn lắm, cảm ơn vì đã đi chung với ta hai năm, hai năm lên bờ xuống ruộng, đi trên con đường có gần một trăm cái ổ trâu… Cùng vượt qua, cùng buồn, cùng vui. Ở ACB như vậy là thu hoạch lớn lắm rồi.

Nhìn tương lai

Không thể tin được mình đã ngồi không gần 2 tháng 30 ngày. Cũng từng làm việc cật lực, có những ngày oai hùng không bỏ sót từng giờ từng phút, có những khoảnh khắc hạnh phúc, tự hào, có những thời điểm hụt hẫng.
Khóc và cười, đôi khi ta muốn khuyên bạn rằng bạn đừng yêu ta, đừng bao giờ yêu ta. Người nào khóc nhiều thì thường quên ngay. Ta mà tìm người yêu thì ta cũng tìm người thâm trầm, điềm đạm, chín chắn…
Nhưng này, mãi đến hôm nay ta mới tổng kết được một chặng đường phía sau, chặng đường 2,5 năm ở chổ cũ. Nơi ta có hai lần khóc, mà lần sau thì khóc nhiều hơn lần trước.
Tuy nhiên, kết cuộc chung thì cũng không đâu vào đâu.
Bạn biết không?
Khi ta rời đi, lặng lẽ như lúc đến. Nhưng không biết sau lưng mình có một ai đó thấy trống vắng hay không? Có ai thấy rằng bao nhiêu năm đó đã đủ để hiểu nhau hay không?
Ta sống 100%, và ta chẳng thấy hối tiếc, cái quan trọng là ta đã bày tỏ. Dù rằng một chiều.
Nhìn tương lai..
Đôi khi thấy mỏi mệt, những tám năm, xa quá. Bốn năm đại học qua thật nhanh, vì vui nên thấy ngắn. Còn phía trước? Ai đi với mình? Hay cuộc sống chia người ta rẽ đôi nhau?
Đã thấy mệt mỏi, có lẽ vì thời gian quá lâu cho một cuộc tìm kiếm. Rồi thì cũng tìm ra, con đường đi. Nhưng tại sao lúc này lại thèm một cuộc sống bình yên, thèm nằm ngủ một giấc đã đời, không ưu tư… (Nói vậy thôi chứ không đọc sách, không nghe anh văn chỉ một tuần là cuống lên, thấy tụt lùi hàng trăm km).
Bị nghiện chữ, nghiêm trọng, chỉ có cách cắt não đi mới trị khỏi.
Không hiểu sao… chưa bắt đầu đã thấy mờ mịt, có phải là bình thường không? Giống như sinh viên, học mãi không hiểu cho đến lúc thi xong rồi mới thấm?
Nhìn tương lai, thấy không ai đi chung với mình, chó cưng mất hết rồi, còn hai đứa con A Nhí A Nhú. An ủi, về vỗ về, nhìn tụi nó ngày càng khôn lớn làm niềm vui.
Mấy đứa con còn lại đều hóa thành tro, thành đất. Không biết thời khắc chết có đau hay không? Hay là trong giây phút ngăn ngủi ấy, cơn đau chỉ như kiến cắn, chích thuốc, rồi ngủ yên mãi mãi?
Thương con mình, nhiều khi phát khóc.
Ta nợ con ta rất nhiều.
Cầu Chúa cho tụi nhỏ lên thiên đàng. Đừng trở thành con người con nhé. Làm gì cũng được, miễn đừng xin làm người.
Tám năm, biết rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, tìm ra lối đi cho người đang tìm đường đi.
Ta nhắn một ai đó đã và sẽ lỡ yêu thương ta rằng, tin ta, dù yêu thương ta sẽ làm bạn vất vả.
Tháng bảy năm này, ta dành trọn thời gian tưởng nhớ tất cả những đứa con yêu quý của ta. Ngủ ngoan đi con. Mẹ Còi thương tụi con nhất trên đời.

Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Mẹ, các con và vấn đề uy tín

Ta định đem thêm 3 đứa con nữa về nuôi bạn ạ. Thiệt khó nghĩ. Nhưng không đem không được. Năm vừa qua ta làm nghĩa cử cao đẹp, cưu mang bốn đứa con nữa. Năm nay định không làm anh hùng cứu Mỹ đen, nhưng không nuôi không được.
Hai đứa nhóc, con Lulu, một trai một gái. Nhà Lulu đã rất chật, ta tới chơi rồi, đã có mẹ Lulu, anh Pou Pou, giờ ba đứa nữa. Ta cũng thương con Lulu, vừa mang bản năng một Phú Quốc oai hung, vừa mang dòng máu Bắc Kinh chính cống. Thêm một nhóc con A Nhí, tội nghiệp lắm. Mẹ Nhung gặp con đúng 2 lần. Tống tiễn xong là quất ngựa truy phong. Kể cả lúc con nhỏ làm Tarzan (nghe Hưng nói thế), suốt ngày chạy bắt rắn mối, cào cào cải thiện bữa ăn mà thương đứt ruột. Nghịch ngợm thế mà giờ đã làm mẹ của sáu đứa. Thử hỏi ta làm sao không gánh vác và yêu thương.
May là ta chưa mất uy tín với mẹ, vì đứa con nào tao mang về cũng nịnh nọt như thái giám. Và mẹ thì vẫn khen là đứa nào Tư quay đem về cũng tưng tưng và nhõng nhẽo số một. Mèo Đại ca, Đậu Đỏ, Tướng Quân… đứa nào cũng giống mẹ Tư. Thiệt mát ruột. Vấn đề nằm ở chổ ta đem con mới về thì mấy đứa nhọc ở nhà có nguy cơ bị tẩu tán. Mẫu thuẩn ghê gớm. Đôi khi niềm vui người này làm mối hoạ của người khác. Mấy lần nghe mẹ nói cho đứa này đứa kia, ta khóc như chó, đòi vể giải cứu binh nhì. Mà cũng chỉ có ta mới đem tụi mới về chứ không ai. Vòng lẫn quẩn.
Thương con Coka, bình thường đã không bon chen với đời nổi, giờ chắc vô góc nằm đọc báo thôi. Thằng con trai mắt to của ta, rồi mỗi lần về sẽ nhìn mẹ Tư buồn hiu: “Nữa, lại thêm mấy đứa nữa. Nó bỏ nhà ra đi cho mẹ Tư vừa lòng”. (Oan cho con trai quá nhỉ, con của mẹ làm gì mà dám nói thế”. Chỉ sợ cho con gái Uyt – ky. Bình thường thì con gái bị mấy chục đứa bu vô bú. Mà mấy đứa này thiệt thậm tệ, con gái người ta còn nheo nhẽo thế, sửa đâu mà cứ đè ra bú. Lần nào ta thấy tụi nó câu lại là ta đập mỗi đứa một phát. Nhất là tụi mèo, có đứa mập hơn cả Uyt – Ky, già đầu rồi mà không biết mắc cỡ, cứ chạy lại bú tí. Ta mang thêm 3 đứa nhỏ về, làm sao Uyt – ky chịu thấu.
Ta cũng dặn mẹ may cái áo ống cho con nhỏ, che cái bụng lại thôi. Mẹ thì bận, mà Uýt – ky thì hay chạy ra mưa.
Dù sao thì ta vẫn phải về thuyết phục mẹ cho nuôi thêm. Sắp tới có thể sẽ thất nghiệp, tiền đâu nuôi con (thật ra trước giờ có phụ mẹ đồng nào nuôi chó mèo đâu). Phải kiếm cái gì đó làm quà rồi mới đề xuất nguyện vọng chính đáng này mới được.
Chó mèo nhiều quá, ta không can đảm đếm nữa. Mấy đứa con của ta, gia tài của ta. ..

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Cái vụ án chích ngừa

Bữa trước ta về nghỉ lễ, nhân dịp chích thuốc cho mấy đứa con ở nhà. Chuyện cũng không có gì đáng nói trừ chuyện con gái Uyt - ki và thằng Tướng Quân nhà ta nó tiếp nhận chuyện chích thuốc khác nhau đến kỳ lạ.
Ta chưa kể cho bạn nghe về con gái nhỏ của ta, con bé Uyt – ki. Ta chưa từng thấy một đứa nào ngoan và dịu dàng như nó. Này nhé, nếu bạn không cho ăn, Uýt ki bé bỏng của ta cũng chỉ lè cái lưỡi đỏ son son nhìn bạn cười trừ. Chưa khi nào ta thấy con gái tranh ăn hoặc tị nạnh gì với ai. Khi mọi người chực ăn, chỉ có Uýt – ki và Tướng Quân chạy ra sủa.
Lần đó Uýt ki bệnh mém chết, à, ta kể cho bạn nghe rồi, cái chuyện nó chạy ra vườn chờ chết vì sợ dơ nhà đó. Chị Hai ta cố nhét cháo vào mồm nó, và mặc dù nó không thở nổi, tình trạng cực kỳ tồi tệ và đàn kiến chết tiệt đã bu quanh thân thể Uýt ki, nó vẫn cố nuốt. Ta biết ánh mắt nó lúc đó, bình thường đã tha thiết, nhưng ngày hôm đó chắc còn tha thiết hơn “mẹ Nhi ơi, cho con sống”. Vậy là con gái ta vẫn sống, như một phép lạ. Từ đó về sau, Uýt ki rất ngoan trong việc đứng cho chích thuốc. Có thể nó nghĩ rằng, phải chịu đau mới sống được. Và anh Lít chích xong, nó vẫn lè cái lưỡi con con ra cười, sau đó chạy lại nằm dưới chân ta. Thương chưa, tại sao một con chó lại biết nghĩ nhiều đến thế. Bạn có thể không thương một đứa con ngoan như thế không? Ta yêu Uýt kit ta lắm.
Thằng Tướng Quân thì khỏi phải nói. Bọn kia đã được chích gần nữa thì ảnh chạy lại xem. Đến lượt Lucky chích xong là ảnh chạy biến, cả nhà túa nhau đi tìm. Lôi mãi mới ra. Nghĩ cũng tội, nhóc chưa chích thuốc lần nào. Vui nhất là con mắt nó liếc cái kim tiêm (nó mà ngủ bạn sẽ thấy vui lắm, toàn cái mặt trắng toát, cứ như một khối trắng nằm vặn vẹo ở đó). Sau đó nó cứ lồng lên, mấy đứa kia chích mỗi một người ôm, thằng Tướng Quân phải 4 người ôm, vẫn không ăn thua. Khi ta tròng cái rõ mõm vào mặt nó, nó lấy hai tay đẩy cái rọ rơi ra ngoài, mà toàn thân thì rung lắc trườn tới trườn lui như con cá trê. Rồi cậu chàng chạy vút đi, chị Hai phải dụ mãi nó mới chui vô nhà tắm.
Đã chin giờ tối, ta không biết làm thế nào để giải quyết thằng nhóc này thì mình ên anh Lít vô nhà tắm rồi đi ra. Ra là cu chàng bị bịt mắt và chích luôn. Bạn biết không, lâu lắm ta mới về mà để ý thấy nó lém đến thế, mẹ ta ở nhà còn nhiều chiêu nghiêng ngả với nó hơn. Thương thằng con trai lém của ta. Nó cứ sống như chó hoang thế ai mà không thấy mắc cười, nó ăn và ngủ cũng khác với người ta. Mỗi lần ta rời nhà đi, nó cứ chạy theo, trèo lên liếm cho bằng được mặt. Nó có thể liếm khẩu trang, mắt kính rồi quyến luyến chạy ra bu cánh cổng…
Thương mấy đứa nhóc quá. Đối với con người ta đã có lần thất vọng, nhưng đối với tụi nó thì ta chưa hề.